Just a dream
Chương 18: Chương 18
Kể từ bây giờ mình sẽ dịch ra phần nói chuyện của chúng nó luôn ha:)
Leo cố gắng bước xuống nhà. Mặc dù anh đã tự hứa với bản thân rằng sẽ chẳng thèm tiếp đón nó hay gì cả, dù sao nó tới đây là do Daniel kêu chứ đâu phải do anh. Nhưng nói với bản thân và làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Trời thì đang chuyển mưa, nếu cho Bình đứng ngoài thì tội nghiệp cho nó, chưa kể nếu nó gọi cho má nó tới đón thì chắc cũng hơi lâu, ít nhất cũng trúng mưa và bị bệnh sau đó.
Nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc anh cũng phải vác xác xuống nhà để mở cửa vì ngoài anh ra thì vào giờ này trong nhà chẳng còn ai cả.
Thấy Leo, Bình giật toáng lên như thấy ma bước ra từ trong nhà. Anh nhìn nó hơi khó chịu nhưng vẫn để cửa cho nó vào. Hình như mẹ nó đã về trước rồi thì phải vì không thấy bóng dáng mẹ nó đâu cả.
" Xin chào! "
Nó nói hơi ngượng ngạo.
" Chào. "
Bước vào trong nhà cùng Leo, Bình khá ngạc nhiên vì nét hiện đại của căn nhà. Nó không mang hơi hướng cổ điển như nó thấy bên ngoài. Căn nhà với hai tông màu đen sáng, kết hợp cùng đồ nội thất bằng gỗ khiến căn nhà trở nên khá ấm cúng. Tuy vậy nhưng nó vẫn cảm thấy như thiếu thiếu gì ấy... hình như là thiếu người thì phải.
Tào lao.
Có vẻ căn nhà khá yên tĩnh, vì từ lúc bước vào đây tới giờ, nó chẳng nhìn thấy ai ngoại trừ Leo. Mà thật chất là thấy xác của Leo đúng hơn. Anh trông có vẻ rất yếu, khuôn mặt thì đỏ hết cả lên, chắc có thể do nóng. Nhưng cách ăn mặc lúc này lại cho thấy anh có vẻ khá lạnh, mặc cái áo hoodie đen đến từ Adidas cùng với chiếc quần xám cùng hãng, đầu tóc thì rối tung cả lên. Tuy có thể Leo đang bệnh, nhưng hình như vẻ cuốn hút của anh chẳng giảm đi tí nào.
Tiêu rồi. Kiểu này mình cũng bệnh theo luôn rồi.
Nhìn Leo một hồi thì nó đỏ cả mặt và tim cứ như muốn nhảy ra khỏi ngực để chạy lại xin chữ kí anh chàng. Bình tĩnh đi con. Nó nghĩ thầm. Được một lúc lâu thì Leo mới để ý rằng nó đang nhìn anh
" gì? " anh nói lôi nó ra khỏi những suy nghĩ tào lao của chính mình.
Nó gục mặt xuống và giả bộ như không có chuyện gì. Trong khi anh đi vào bếp và lấy ra cho nó cốc nước thì nó cứ dòm ngó xung quanh căn nhà. Xong nó quyết định đứng dậy và đi thẳng ra phía hồ bơi để xem khung cảnh.
WOW!!! Nếu sống ở đây thì khỏi ra đường sướng hơn. nó thầm nghĩ và hòa mình vào không gian xung quanh, chẳng biết rằng Leo đang nhìn nó từ phía nhà bếp.
" Hey. "
Anh đi ra và nhẹ nhàng đưa nó cốc nước, nó cười cảm ơn và cầm lấy mà uống.
" Anh bị bệnh hay sao vậy? "
nó nhìn Leo và hỏi.
" sắp chết "
anh trả lời không màn suy nghĩ.
Nhìn cũng đủ biết
" Anh ăn gì chưa? " Nó hỏi
" Chưa. Tôi chỉ muốn ngủ "
" sao vậy? "
" Tôi không thích "
" Nhưng mà anh phải- "
" You are so annoying "
Đột nhiên Leo lớn tiếng khó chịu. Thật chất thì tâm trạng của Leo cả ngày hôm nay đã không được tốt lắm rồi, sức khỏe thì yếu và chẳng còn hơi sức để trả lời những câu hỏi của mọi người. Chưa kể lúc nãy còn bị Daniel chất vấn. Đang định nghỉ ngơi thì Bình đến. Đầu Leo đang nhức như điên, chẳng còn hơi sức để trả lời mấy câu hỏi đó.
Mặt nó cứ như một cái bánh bao trông rất buồn cười. Nhìn một lúc thì Leo lại bật cười quên đi không gian ngột ngạt lúc nãy.
Nó liếc anh một cái đầy khó chịu và sau đó định bỏ đi. Nhưng Leo đã kịp kéo nó lại.
" Muốn ăn gì không? Tôi đói rồi "
anh nhìn nó nói
Nó đỏ cả mặt khi anh đưa tay nắm lấy tay nó, chưa kịp để nó nói gì thì anh kéo nó đi vào trong.
" Come on. "
Đừng xỉu nha Bình. Đừng xỉu nha con. Nắm tay thôi mà...
Bước vào trong nhà, Leo kéo nó vào bếp và lượn lờ một lúc lâu ở tủ lạnh.
Toàn là những món ăn nguội chỉ cần hâm lại để ăn, cách thức ăn xếp đống trong tủ lạnh làm nó cảm thấy khá ngán.
Cái cách anh nhìn vào đống đồ ăn thì cũng đủ hiểu anh ghét chúng tới cỡ nào. Lấy ra một hộp thức ăn, hình như là cà ri hay gì đấy. Nó đống sệt lại nhìn hơi kinh dị.
" Muốn ăn cái này không? "
Anh nhìn nó mà hỏi.
Kinh dị!!!
Cà ri à???
Nó lắc đầu nhìn anh.
" I hate it too. OH wait!!! "
Nói xong anh quăng hộp cà ri sang một bên, lục lọi kệ tủ một hồi, anh lấy ra hai gói mì gói và nhìn Bình.
" I love this "
Anh nói chỉ vào đống mì trên tay.
Giỡn nhau à? Leo thích ăn mì gói.
" but I dont know how to cook. "
anh nói thêm và sau đó nhìn Bình với ánh mắt sáng rực.
Biết ngay!
Nó cầm lấy hai gói mì từ tay anh, dù sao đây cũng là mì gói. Mì gói là sở trường của nó.
" Okay làm việc thôi!!! "
Nó nói.
" Đợi đã!!! Tôi cũng muốn giúp "
Leo kêu lên và chạy lại phía nó làm nó giật mình. Có vẻ như những gói mì này sẽ là gói mì đặc biệt đây.
" Ok ok!! "
nó nói.



