Ánh trăng nghe lén
Chương 85: Chương 85
Gia Duẫn chần chừ liếc cậu một cái, còn chưa kịp mở lời, chú tiểu đã cười hì hì mà hét giá:
"Phòng dãy đông một đêm năm trăm, dãy tây ba trăm."
"!"
Chú tiểu bĩu môi, rón rén nép tới bên Kế Hứa, túm lấy vạt áo hắn mà mách lẻo:
"Thí chủ, nàng dữ quá."
Kế Hứa cúi người xoa đầu tiểu hòa thượng, hàng mày dịu xuống, giọng lại thản nhiên:
"Không dữ. Nhưng con đang gài bẫy đấy."
Gia Duẫn lười chẳng buồn chấp với tên "tiểu bá vương" này, tự mình đi tới dưới mái hiên, ngẩn ngơ nhìn màn mưa mù mịt phía trước.
Sấm sét bất chợt nổ vang, mưa lớn như trút, dường như chẳng chịu ngừng.
Trong đại điện tối mờ tiêu điều, chú tiểu ôm con chuồn chuồn tre trong tay, líu ríu chạy tới bên Gia Duẫn, giọng run run:
"À... hai người ở lại đi, tiểu tăng không lấy tiền phòng nữa, được không?"
Gia Duẫn cúi xuống nhìn cậu, sững ra một lúc không nói lời nào. Ai ngờ chú tiểu lại òa khóc, nước mắt rơi lả chả,
"Hu hu... mưa lớn thế này, sư phụ với các sư huynh chắc chắn không về đâu, tiểu tăng ở một mình sẽ sợ lắm..."
Chú tiểu vừa khóc là tim Gia Duẫn mềm nhũn hẳn. Cô ngồi xổm xuống, luống cuống lau nước mắt cho cậu, miệng thì vẫn chẳng chịu nhường:
"Đồ tiểu quỷ, lừa tiền người ta rồi còn dám khóc."
Dù bị mắng, chú tiểu vẫn nắm chặt vạt áo Gia Duẫn, nhất quyết không buông.
Mấy đêm liền mưa rơi không dứt, tưởng như khoét thủng cả bầu trời. Gia Duẫn bất đắc dĩ, cuối cùng cũng đành đồng ý ở lại qua đêm.
Chú tiểu tung tăng chạy tới bàn thờ trong đại điện lấy hai chiếc ô giấy dầu, dẫn họ đi xem phòng.
Trước hết là tây sương. Cửa vừa mở, mùi ẩm mốc nồng nặc liền xộc thẳng vào mũi. Gia Duẫn theo bản năng đưa tay che mũi, nép sau lưng Kế Hứa.
Chú tiểu nghiêm trang giới thiệu:
"Tây phòng không có đèn. Nếu hai vị thí chủ sợ, tiểu tăng có thể cho thuê một ngọn đèn dầu, một đêm chỉ năm mươi."
Bước thêm vài bước vào trong, cả gian phòng phủ đầy bụi bặm và mạng nhện, ngay cả chiếc giường duy nhất cũng chỉ còn trơ trọi cái khung. Gia Duẫn gần như không kìm được cơn giận, trừng mắt dữ dội về phía tên nhóc kia.
Tiểu hòa thượng lanh lợi chớp chớp mắt, lập tức đổi giọng:
"Đông sương thì tốt hơn nhiều, có đèn có giường, còn có cả chăn nệm nữa."
"Thế sao còn không mau dẫn bọn ta đi?!"
Nghe vậy, trên mặt chú tiểu lập tức hiện ra vẻ do dự rối rắm. Ngón tay trắng trẻo quấn quanh hai que mảnh trên con chuồn chuồn tre, chần chừ mãi không nói. Ngay lúc Gia Duẫn sắp nổi cơn thịnh nộ lần nữa, cậu mới lên tiếng, ánh mắt còn len lén liếc cô:
"Ừm... miễn phí thì chỉ có tây phòng thôi. Đông phòng ấy mà... phải thu một chút xíu phí nho nhỏ nha."
Dẫu cậu đã cố tỏ ra dè dặt, Gia Duẫn vẫn rõ ràng nghe ra trong giọng nói rụt rè ấy một tia đắc ý đầy khiêu khích.
Bất lực. Thật sự là bất lực.
Quả nhiên, đông sương là một gian thượng phòng đã được dọn dẹp sẵn. Bày biện tuy giản đơn, nhưng đủ sạch sẽ gọn gàng. Gia Duẫn chỉ còn biết trơ mắt nhìn tên tiểu quỷ kia lại moi từ túi Kế Hứa thêm ba trăm đại dương.
"Cảm ơn thí chủ!"
Chú tiểu nhét tiền vào trong áo cà sa, kéo tay Kế Hứa, cười tươi rói,
"Để tỏ lòng biết ơn, tiểu tăng quyết định mời hai vị thí chủ một bữa cơm chay."
Thế là hai người theo chú tiểu tới gian nhà củi cạnh giếng cổ trong sân. Kế Hứa xách giúp cậu ngọn đèn dầu, tay kia nắm chặt tay Gia Duẫn.
Bên ngoài mưa lớn ào ào, lộp bộp nện lên mái ngói. Nhưng trong gian nhà củi nhỏ bé giữa núi rừng này, ánh đèn vàng nhạt vẫn quẩn quanh bên họ.
Chú tiểu đứng trên chiếc ghế đẩu thấp, loay hoay thêm củi vào bếp. Kế Hứa ngồi cạnh lò, tiếp củi cho lửa. Ánh lửa sáng rực hắt lên gương mặt trầm tĩnh của hắn, những đường nét cứng cáp rõ ràng vẫn anh tuấn như thường.
Giống như trong đêm núi rừng mênh mang tịch liêu này, có một ngọn đèn sáng không bao giờ tắt.
Món "cơm chay" mà chú tiểu nói tới, chỉ là một nồi cháo cơm rau vừa mới chín...



