Why can not smile... cry

Chương 23: Chương 23

bà lão hỏi cho có vậy thôi chứ biết thừa cái ánh mắt mà cậu dành cho nó,làm sao có thể qua mắt được bà già chứ bà cũng yêu rồi chứ bộ,bà lão cười thầm Còn nó nhìn ánh mắt của bà lão,nó biết bà lão đang nghĩ gì và nó cũng biết Quân có tình cảm với nó nhưng nó ko thể mãi mãi ko thể _ _vậy cháu gái cháu tên gì _dạ,cháu tên Vân Nhi,bà cứ gọi cháu là Nhi _uk,Quân dẫn bạn lên phòng nghỉ ngơi đi _yesir,ngoại _cái thằng bé này _bà lão phì cười _hihi_cậu gãi đầu cười phì quay sang nó _đi theo mình _ờm _nói rồi nó đi theo cậu Cậu dẫn nó tới một căn phòng giản dị và đầy đủ tiện nghi,căn phòng dường như ko có ai ở nhưng vẫn sạch sẽ như có người vậy _tạm thời cậu ở đây đi _uk _cần gì cậu cứ gọi tôi,phòng tôi ở đối diện _tôi muốn hỏi cậu việc _chuyện gì??? _tôi có nói là mình sẽ đi cùng cậu,nhưng tôi ko có nói là mình sẽ đi 1 tuần,tôi còn... cậu ngắt lời nó _tôi chỉ muốn cậu đi cùng tôi lần này thôi,sẽ có rất nhiều nơi thú vị _nhưng.... _cậu yên tâm,mọi việc trên thành phố tôi đã sắp xếp hết rồi,cậu nghỉ đi _nói rồi cậu đóng luôn cánh cửa lại vì cậu ko muốn nó nói nữa... cậu thở dài _nó bước dần về phía chiếc tủ,nó mở ra đúng thật là đầy đủ,ko thiếu gì,nó lấy tạm ra 1 bộ váy màu xanh dương đan en vào đó những bông hoa đào cánh trắng trông thật mảnh mai,tựa sương sớm,nó mặc chiếc váy đó,nhìn nó làm ai cũng muốn được che chở bảo vệ cho nó,trông nó thật giống với một thiên thần,thiên thần dù có phải trải qua địa ngục hay sống trong cuộc sông của địa ngục thì nó vẫn tỏa sáng mãi mãi

Truyện khác cùng thể loại