Trùng Sinh Chi Kiều Kiều
Chương 97: Phiên ngoại một, Giang Trí Nhất
Edit: Otaku Bi
Giang Trí Nhất năm nay
đã
sáu tuổi, thành học sinh năm nhất tiểu học rồi. Cậu nghĩ, cậu chính là đứa
nhỏ
hạnh phúc nhất
trên
đời này, tại sao lại vậy á? Vì cậu có
một
đôi ba mẹ rất rất tốt nha, ba ba dẫn cậu
đi
ngoại ô chơi này, dẫn cậu
đi
công viên trò chơi này, lại còn trốn mẹ dẫn cậu
đi
ăn McDonald nữa. Ừm, mẹ á, mẹ rất là ôn nhu, thế nhưng mà thỉnh thoáng á, mẹ lại phát hỏa ý, nhưng mà cho dù là vậy, cậu vẫn thích mẹ nhất, thích nhất mẹ ôn nhu hôn cậu,
nói
với cậu, bảo bối của mẹ ngoan ngoãn
đingủ nào.
Mặc dù ba ba
sẽ
mang cậu
đi
chơi khắp nơi, mẹ thỉnh thoảng phát hỏa, nhưng mà bạnnhỏ
Giang Trí Nhất vẫn sợ nhất là ba ba ý. Bởi vì ba ba
nói, Giang Trí Nhất, nếu như mà con để cho mẹ con thương tâm, ba ba
sẽ
đánh con đấy, mà ba ba đánh đau lắm. Chú Nhị Hắc
nói, tính khí của ba ba táo bạo lắm đó. Trước đó cậu
không
hiểu từ này nghĩa là gì, về sau cậu nghĩ cậu
đã
hiểu rồi, vì chị Náo Náo cũng có tính khí táo bạo.
Mỗi lần mẹ mách chuyện với ba, ba ba
sẽ
vừa
nói
chuyện với cậu, vừa nhìn mẹ, nếu như mẹ khụ hoặc trợn mắt là ba
sẽ
rất nghiêm khác phê bình cậu, nhưng nếu như mẹkhông
làm gì, vậy ba
sẽ
nói: "Lần sau không được như vậy nữa". Sau đó xoa xoa đầu cảu cậu là xong việc.
Ông bà nội đều bận rộn nhiều việc, nhưng mà họ đều
yêu
quý cậu lắm, bọn họ mua cho cậu
thật
là nhiều thứ, còn cả ông bà ngoại nữa, bà ngoại
thì
nấu ăn siêu ngon, cậu thích nhất là được ăn thịt do bà ngoại nấu. Thế nhưng mà mẹ bảo, phải ăn cả rau xanh nữa. Khi đó bà ngoại
sẽ
trừng mắt lên với mẹ,
nói
rằng
không
phải hồi
nhỏ
con cũng giống nó sau. Ha ha, đến lúc này mẹ mới
không
dám
nói
gì nữa. Kỳ thực
thì
mẹ có lá gan rất là
nhỏ, ha ha. Bấm bấm ngón tay tính, Giang Trí Nhất tính toán, ừm, mẹ sợ ông ngoại này, bà ngoại này, sợ ông bà nội này, hình như sợ cả cụ ông cụ bà ngoại nữa, hình như còn sợ cả ba ba cơ. Lúc mà cậu còn
nhỏ
ý, có
một
lần nhìn thấy ba mẹ đánh nhau nữa cơ, ba ba đè mẹ dưới thân, mẹ cứ kêu cầu xin liên tục. Cho nên, kết luận là mẹ rất nhát gạn, hơn nữa đánh nhau cũng thua.
Cậu có rất nhiều bạn tốt, bọn họ cùng lớn lên với nhau, có chị Náo Náo, có em Tâm Tâm, tiểu Tâm Tâm là em
gái
của cậu đó, trước kia cậu rất thắc mắc mình đến từ đâu, hỏi ba ba, ba ba
nói
là do ba ba chơi game
trên
mang, kiếm được
một
trang bị cực phẩm, cậu hiểu rồi, cậu rất là tự hào nhá. Bởi vì em Đóa Hoa nhà chú Nhị Hắc
nói, em ấy được chú Nhị Hắc nhặt ở trong thùng rác về, nghe thấy chưa, thảm
thật
ý, thùng rác
thì
bẩn lắm. Nhưng mà sau khi có tiểu Tâm Tâm nhà cậu, cậu biết, tất cả đều là lừa gạt, cậu
không
phải là trang bị cực phẩm ở
trên
game, tiểu Đóa Hoa cũng
khôngphải nhặt trong thùng rác. Mọi người đều sinh ra từ trong bụng mẹ, vì tiểu Tâm Tâm được sinh ra từ bụng mẹ của cậu mà.
Em Tâm Tâm
nhỏ
hơn cậu 3 tuổi, là em
gái
yêu
của cậ. Có em
gái, cậu rất là vui nhé, bởi vì cậu có thể lấy tiểu Tâm Tâm đổi với muội muội của Lá Cây
nhỏ
nhà chú Nhị Hắc, bởi vì cậu rất là thích tiểu Đóa Hoa nha.
Mẹ
nói, Lá Cây
nhỏ
với Đóa Hoa
nhỏ
là
anh
em sinh đôi, cậu
không
hiểu cho lắm, cậu nghĩ, sinh đôi tức là hai người nhìn rất giống nhau phải
không. Lá Cây
nhỏ
với Đóa Hoanhỏ
lớn lên giống nhau lắm ý, lúc
nhỏ
hắn
thường cùng chị Náo Náo thay đổi đồi cho Lá Cây
nhỏ
với Đóa Hoa
nhỏ, sau đó để cho tiểu Hàn nhà chú Quách đoán xem ai là Lá Cây
nhỏ, ai là Đóa Hoa
nhỏ, thế mà tiểu Hàn
không
đoán sai lần nào,
thật
chẳng thú vị gì cả.
Mẹ cậu cũng
nói, tiểu Hàn chẳng giống bố mẹ cậu ta tý nào, như ông cụ non. Cậu đoán, từ này
không
phải từ hay ho gì.
Cậu vẫn chơi đùa với chị Náo Nóa thường xuyên, thỉnh thoảng ba ba của cậu lại u buồn,
nói
rằng, vì sao hai người bọn họ lại
không
giống như những gì ba ba cậu tưởng tượng nhỉ? Rồi mẹ
sẽ
nói,
anh
chỉ đoán đúng phần đầu mà
không
đoán đúng phần sau.
Sau đó,
thì
ba ba lại càng buồn thêm.
Mẹ
nói, hóa ra lúc trước ba ba muốn nhất là chị Náo Náo thích mê mình. Cậu
khônghiểu lắm, bây giờ chị Náo Náo
đang
rất quý mình mà
không
phải sao? Thế nhưng mẹnói,
không
phải kiểu quý thế này, mà là kiểu thích để kết hôn cơ. Cậu hiểu rồi nha, nhưng mà cậu
không
muốn đâu. Đúng thế, mặc dù chị Náo Náo rất thích cậu, mà cậu cũng thích chị Náo Náo, nhưng mà, bọn họ
không
kết hôn với nhau đâu.
Chị Náo Náo
nói, chị phải lớn lên
thật
nhanh mới được, sau đó
thì
chị ấy
sẽ
gả cho chú của cậu. Cậu
thì
nghĩ, khi nào mình trưởng thành nhất định
sẽ
lấy Đóa Hoa
nhỏ
làm vợ. Đóa Hoa
nhỏ
rất là ôn nhu, khi cười rộ lên có núm đồng tiền xinh xinh. Em ấy
nói,anh
Trí Nhất, khi nào em lớn, em muốn thành vợ của
anh
Trí Nhất.
Lá Cây
nhỏ
rất là bảo vệ em
gái, cậu ta
nói,
không
ai được phép bắt nạt Đóa Hoa
nhỏ, nhưng mà khi cậu đem đổi tiểu Tâm Tâm cho cậu ta,
thì
cậu ta gật đầu ngay. Thế nhưng tiểu Hàn lại
không
vui, cậu ta
nói, tiểu Tâm Tâm là của cậu ta. Xí, tiểu Tâm Tâm là em
gái
của cậu cơ mà.
Lá Cây
nhỏ
rất tức giận, tiểu Hàn cũng thế, cả hai người này đều thích tiểu Tâm Tâm, thế nhưng mà lúc đó tiểu Tâm Tâm chỉ biết thổi bong bóng, lại
không
thể tự
đi
đại tiểu tiện nữa cơ. Lúc đó, cậu
không
thể hiểu nổi.
Giờ cậu
đã
đi
học rồi, học năm nhất, cậu mới biết, có đôi khi chỉ là thích mà thôi
khôngcần bất cứ lý do nào cả.
Ví dụ như ba ba, người mà ba ba thích nhất vĩnh viễn là mẹ, cho dù là cậu hay tiểu Tâm Tâm, chỉ cần làm cho mẹ
không
vui, ba ba đều tức giận. Tại sao mà cậu lại thíchđi
theo chị Náo Náo nghịch ngợm, ừm, cái từ này là chỉ
không
tốt phải
không, thế nhưng mọi người đều
nói
cậu với chị Náo Náo như vậy, thế là cậu
không
thèm phản bác lại.
Bởi vì cậu cảm thấy, chị Náo Náo chính là hỗn thế đại ma vương. Ừm, chị Náo Náo siêu cấp nghịch ngợm ý. Chị ấy leo trèo lên cây, lại còn đánh nhau, chị ấy còn túm lấy cái chân của con mèo cào tay chị nhổ sạch
không
còn cọng lông nào. Mẹ
nói,
không
được nghịch ngợm. Thế nhưng mà cậu nghe thấy mẹ
nói
thầm với ba ba, Náo Náo
thật
trâu bò. Thế nhưng, đó
không
phải là làm chuyện xấu sao? Thế là, cậu cũng to gan theo.
Khi cậu kéo em
gái
đem vẽ con vật lên hết bức tường ở nhà bà cụ ngoại, mẹ cậu tức giận: "Giang Trí Nhất, Giang Trí Tâm, hai đứa đang làm cái gì thế hả?."
Vậy mà cụ ngoại lại chỉ cười
nói: "Con cũng làm giáo dục mà, không nên bóp chết hứng thú của lũ trẻ."
Bà cụ ngoại uy vũ. Mẹ
không
dám tức nữa, hiền lành ngay lập tức.
Ha ha.
Đúng vậy, mẹ cậu là
một
giảng viên đại học, giống cụ ngoại và bà nội, đều dạy ở đại học A. Cậu thường mang theo tiểu đội
nhỏ
của mình tới đấy chơi. Chị Náo Náo là đội trưởng, cậu là đội phó.
Ở chỗ đó, các
anh
chị đều
nói, bọn họ là tiểu đội Hỗn thế ma vương.
Cái gì? Tiểu đội bọn họ tên là Tiểu đội bảo vệ Dương Dương nhá.
Tất nhiên rồi, tất cả bọn họ đều thích nhất xem phim Cừu vui vẻ và sói xám!
Cậu thích Cừu vui vẻ, bởi vì nó rất là thông minh. Còn chị Náo Náo
thì
thích con sói xám, chị ấy
nói
nó đối xử với vợ của nó rất là tốt. Lá Cây
nhỏ
thích sói xám
nhỏ,
nói
nó đáng
yêu
nhất. Đóa Hoa
nhỏ
lại thích Cừu xinh đẹp, kỳ thực
thì
cậu thấy Đóa Hoa
nhỏcũng đáng
yêu
như Cừu xinh đẹp. Tiểu Hàn lại thích trưởng thôn, vì trưởng thôn có nhiều sáng kiến phát mình hay. Còn Tâm Tâm
thì
sao, con bé chỉ thích Cừu lười biếng, con bé
nói
vì Cừu lười biếng trông béo béo đáng
yêu.
Em
gái
của cậu đúng là khác người mà.
Tiểu đội của bọn họ, thường thường đều gặp rắc rối cùng nhau, cùng nhau chơi đùa, cùng nhau
đi
công viên, lại còn cùng nhau gom tiền tiêu vặt để
đi
KFC, hô ho, nhưng mà
không
hiểu vì lẽ gì, khi họ
đi
đến đó luôn luôn bị người lớn phát
hiện. Ai cũng ăn,không
ai
nói
ra cả, cậu nghĩ rằng, nhất định là có liên quan tới Tâm Tâm nhà cậu, ai bảo lần nào ăn xong con bé đều thể
hiện
vẻ mặt thỏa mãn, lại còn
không
chịu ăn cơm tối. Chắc chắn là do con bé rồi.
không
biết vì sao, người lớn nhà nào cũng
nói
là
không
cho ăn KFC,
không
cho phép
điăn McDonald... Người lớn đúng là kỳ quái. nói
chung, cho dù như thế nào, cậu vẫn rất vui vẻ, xung quanh cậu có rất nhiều ngườiyêu
quý, người lớn gọi cậu là tiểu tâm can, mua cho cậu nhiều
thật
nhiều đồ ăn vặt, đồ chơi, cậu còn rất nhiều bạn tốt bên cạnh, có chị Náo Náo luôn bảo vệ bọn họ, có tiểu Tâm Tâm luôn làm nũng, lại còn Đóa Hoa
nhỏ
sẽ
ngọt ngào gọi cậu là
anh
Trí Nhất, thêm cả hai tên đàn em là Lá Cây
nhỏ
với tiểu Hàn.
Cậu nghĩ, tiểu đội của bọn họ
không
gọi là Tiểu đội bảo vệ Dương cũng được, nên gọi là: Tiểu đội vui vẻ.








