Trùng Sinh Chi Kiều Kiều
Chương 98: Phiên ngoại 2, hôn sự của Giang Viễn
Edit: Otaku Bi
Đêm khuya,
một
mình Giang Viễn đứng trước cửa sổ sát mặt đất trong phòng làm việc, nhìn ánh đèn ảm đạm bên ngoài.
hắn
đốt
một
điếu thuốc, nuốt lấy làn hơi khói.
Nhớ tới cuộc điện thoại vừa mới nhận,
hắn
cười cười. Đó là điện thoại của ba
hắn,
nóivới
hắn
mai về nhà dùng bữa tối, cũng khuyên nhủ
hắn, bảo
hắn
đi
xem mặt, ừ, xem mặt sao? Nếu như việc đó có hiệu quả,
không
phải
hắn
đã
kết hôn từ lâu rồi còn phải chờ tới lúc này sao?
anh
của
hắn
kết hôn từ sớm, cho đến giờ đứa cháu lớn của
hắncũng
đã
mười lăm tuổi rồi. Nhưng mà
hắn, vẫn độc thân như trước.
Những năm này dù
hắn
không
nói
cho ai cả, thế nhưng
hắn
nghĩ chắc là bọn họ Mấy năm nay
hắn
ai cũng
không
có
nói
cho, thế nhưng
hắn
nghĩ, bọn họ chắc đều biết hết rồi
đi? Ngoại trừ người là đương
sự
kia,
thì
tất cả mọi người đều biết rồi sao?
hắn,
yêuchị dâu của mình, chính là
cô
gái
lớn lên từ
nhỏ
cùng với
hắn, Kiều Kiều. Ông bà ngoại của
hắn
biết, ba mẹ
hắn
cũng biết, đến cả
anh
trai của
hắn, đều biết rồi, duy chỉ cómột
người
không
biết đến đó chính là Kiều Kiều.
hắn
cảm thấy hổ thẹn với mọi người, cho nên,
hắn
không
dám về nhà, thậm chí là trốn tránh mọi người.
Lúc
nhỏ,
hắn
không
có mẹ, còn ba
thì
ngày nào cũng bộn bề nhiều việc, bận rộn kiếm tiền,
hắn
chỉ có
anh
trai, và cũng chỉ ỷ lại vào
anh
trai, thế nhưng mọi người đềukhông
thích hai người bọn họ, còn mắng mỏ bắt nạt họ. Mỗi lúc như thế,
anh
trai
sẽxông lên như
một
đầu tàu
nhỏ. Về sau, khi có người bắt nạt
hắn,
hắn
cũng chỉ biết khóc,
hắn
không
hiểu, vì sao ba mẹ lại
không
ở bên cạnh bọn họ.
anh
trai
nói,
anh
sẽkhông
để cho bất kỳ kẻ nào bắt nạt
hắn
cả, cho dù
không
đánh lại
thì
anh
cũng
sẽkhông
cho chúng nó thoải mái, dần dần, tất cả mọi người đều biết đến hai
anh
em họ và đều sợ
anh
trai.
Từ khi đó
hắn
bắt đầu biết cáo mượn oai hùm.
Từ khi còn học nhà trẻ,
hắn
đã
có bạn
gái,
hắn
nghĩ, ở bên cạnh có người quan tâmhắn
thật
là tốt. Chỉ cần người kia hơi có chút
không
quan tâm
hắn
là
hắn
chia tay luôn. Sau đó tiếp tục tìm người khác.
Khi học tiểu học,
thì
hắn
biết Kiều Kiều, lúc đó,
hắn
đang
đùa giỡn
một
cô
học sinh lớp 1, kỳ thực cho tới giờ
thì
hắn
đã
quên
cô
bé đó tên là gì rồi, hình dáng ra sao cũng quên. Sau đó, Kiều Kiều
đã
đánh
hắn,
một
cô
bé
nhỏ
nhắn
cô
lấy đâu ra lá gan lớn như thế? Về sau, bọn họ gặp nhau tiếp xúc với nhau càng ngày càng nhiều, tiếp về sau nữa, bọn họ chuyển tới Kiều gia để ở, lại về sau,
anh
trai
nói,
anh
thích Kiều Kiều. hắn
rất vui vẻ mừng cho họ, thế nhưng ở trong lòng dường như bị mất
đi
một
cái gì đó, hình như đó là
một
thứ rất quý giá
đã
bị đoạt
đi
rồi.
Thời gian trôi
đi
tựa như nước chảy, dần dần
hắn
phát
hiện
rằng
hắn
chỉ thích Kiều Kiều mà
không
thể nào tiếp nhận được người nào khác. Giống như
anh
trai
hắn
khôngbiết từ lúc nào mà
đã
yêu
Kiều Kiều,
hắn, cũng
không
biết, chỉ biết là
đã
thích,
khôngcó lý do
không
có đạo lý nào. một
mình
hắn
cuộc trong
một
góc
âm
u,
không
dám
nói
ra, cũng
không
thể
nói, khi đó, gia đình
hắn
đã
không
còn chia cắt, trở thành gia đình phú quý. Thế nhưng,
hắnvẫn thích Kiều Kiều và
không
thể tranh giành với
anh
trai của
hắn.
Chỉ bởi vì
hắn
không
tập trung, mà thời điểm ở công trường
hắn
không
chú ý tới khung giàn giáo
đang
đổ xuống,
anh
trai
đã
cứu
hắn, suýt nữa
thì
anh
rời xa mọi người. Lúc đó, có lẽ là thời điểm
hắn
cảm thấy bất lực mê man nhất trong cuộc đời này.
hắn
đãrất sợ hãi, nhìn Kiều Kiều thương tâm, nước mắt rơi
không
ngừng, Giang Viễn cảm thấy, bản thân mình chính là
một
tội nhân..
Có lẽ là ông trời nhìn thấy
sự
dằn vặt của
hắn, nghe được lời cầu khẩn của Kiều Kiều, mà
anh
trai
hắn
cuối cùng cũng tốt lên.
Lúc đó
hắn
đã
thề, nhất định
hắn
phải thu lại tình cảm của mình với Kiều Kiều, đời nàyhắn
không
thể nào làm chuyện có lỗi với
anh
trai của mình.
Thế nhưng,
hắn, lại phạm lỗi, cho dù tất cả mọi người
không
trách
hắn,
hắn
vẫn rất tự trách, nếu như
không
phải do
hắn
đụng phải Phương Khuynh Nhan, tiểu Náo Náo
sẽkhông
bị sinh non.
Tiểu quỷ bướng bỉnh lại thích lăn qua lăn lại kia. Nghĩ tới
cô
nhóc đó, Giang Viễn cười lắc lắc đầu.
Cầm chìa khóa,
hắn
lái xe về nhà, cho xe tiến thẳng vào gara,
đi
lên lầu.
Hử?
một
bóng dáng như con vật
nhỏ
cuộn mình ở cửa, Náo Náo?
"Náo Náo?"
"Chú." Náo Náo vẫn gọi Giang Viễn chú. Hồi bé, Náo Náo rất bướng bỉnh rất thích khóc, hai vợ chồng tiểu Bạch thường đem Náo Náo vứ cho Giang Viễn chăm sóc, dù sao, con nhóc này chỉ cần đến gần Giang Viễn là hoạt bát lanh lợi dễ bảo hơn nhiều, bây giờ cũng thế.
Nhìn
cô
gái
nhỏ
trên
mặt là vết nước mắt giàn rụa, chỉ mặc
một
chiếc áo mỏng, ngồi rúc mình ở đây, Giang Viễn vội vàng mở cửa.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Chắc là vì được gặp Giang Viễn, nên Náo Náo tủi thân khuôn mặt
nhỏ
nhắn xụ xuống, từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống.
"Hu, hu, chú ơi, ba cháu đánh cháu."
cô
bé
không
nói
rõ
nguyên nhân là gì, thế nhưng vẫn làm cho Giang Viễn đau lòng,
cô
gái
nhỏ
kiên cường
hắn
nhìn từ
nhỏ
đến lớn lên, lại khóc lóc đau thương như thế, có thế đoán được,
không
phải là chuyện
nhỏ.
"Nhanh đi vào, không mặc áo khoác gì cả, có lạnh không?"
. Hai người
đi
vào cửa, Giang Viễn nhìn thấy
trên
má của Náo Náo có vệt hồng khác thường, còn
ẩn
hiện
lờ mờ dấu ngón tay.
Giang Viễn càng thêm đau lòng. Đưa tay sờ hai má
cô
gái
nhỏ.
cô
năm nay
đã
mười tám,
đã
học năm cuối trung học rồi. Chẳng mấy là thi tốt nghiệp trung học, bởi vì bị sinh non,
đi
học sớm, nên thành tích học tập ở trường của
cô
rất bình thường.
Nhìn
cô
gái
nhỏ
như con chó
nhỏ
lưu lạc ngồi
trên
sô pha, Giang Viễn rót cho
cô
nhóc cốc nước.
Cũng đúng lúc này, di động của Giang Viễn vang lên.
trên
màn hình ánh sáng lấp lóehiện
lên hai chữ "tiểu Bạch".
Nhấn nút nghe điện thoại,
nói: "Chuyện gì vậy?"
"Con bé nhà anh có ở chỗ chú không?" Giọng
nói
của tiểu Bạch lạnh lùng khác hẳn ngày thường, ngữ khí
không
được tốt lắm.
"Phải. anh đánh nó hả? Con bé còn nhỏ, nói chuyện nhẹ nhàng là được, đâu cần phải đánh."
Giang Viễn có chút bực mình.
"Chú không biết nguyên nhân sao?"
người ở đầu dây bên kia hơi dừng lại
một
chút, nghĩ nghĩ: "Giờ anh qua đó đón nó."
"Con bé chưa nói gì, anh qua đây đi."
Cúp điện thoại, thiếu nữ
nhỏ
đã
đứng ngay cửa.
"Là ba của cháu phải không?"
"Phải, tý nữa ba cháu sẽ qua đây đón cháu, không có chuyện gì đâu, chú không để cho anh ấy đánh cháu nữa đâu. Ngoan nào."
nói
rồi đem nước nóng đưa cho
cô
nhóc.
"Cháu không về nhà."
Hai người quay trở lại phòng khách,
cô
gái
nhỏ
trịnh trọng tuyên bố.
"không về nhà thì đi chỗ nào? Đừng lo lắng, chú sẽ nói chuyện với ba cháu, không để cho anh ấy đánh cháu nữa, xảy ra chuyện gì thì chỉ cần nói chuyện là được rồi. Cháu trộm chạy tới đây phải không?"
Nếu
không
phải như thế
thì
vừa nãy tiểu Bạch
sẽkhông
gọi điện cho
hắn, chắc là
không
tìm thấy mới đoán
cô
nhóc tới đây.
"Ba ba xem trộm nhật ký của cháu, lại còn đánh cháu nữa. Cháu không muốn về nhà đâu"
.
cô
gái
nhỏ
từ
nhỏ
được nuông chiều nên tính tình rất tùy hứng.
Giang Viễn bật cười, giờ
đã
18 tuổi rồi, nhưng
cô
nhóc vẫn hồn nhiên vô tư như trước, vẫn khả ái, vẫn như hồi bé tính tình tùy hững.
"Là ba cháu làm sai, chờ anh ấy tới chú sẽ phê bình cho cháu. Vậy cháu có muốn kể cho chú nghe xem là lần này vì sao lại thế được không?"
Mặc dù miệng
nói
như vậy, nhưng mà Giang Viễn cũng hiểu, nếu như
không
phải chuyện cực kỳ nghiêm trọng
thìlàm gì có chuyện Tiểu Bạch luôn luôn cưng chiều tiểu bảo bối này như công chúa lại có thể ra tay đánh đau như vậy.
"Cháu có người trong lòng, nhưng mà bị ba biết rồi, ba không chấp nhận."
cô
gái
nhỏnghiêm mặt
nói.
Người trong lòng? Ha ha, đúng vậy,
cô
nhóc
đã
mười tám tuổi rồi. Chẳng mấy chốc mà tiểu Náo Náo
đã
thành thiếu nữ 18 tuổi rồi. Tiểu Bạch này
thật
là,
cô
gái
nào màkhông
có chút tình cảm
yêu
đương? Chỉ cần
nói
chuyện với nó là được, sao lại
đi
đánh nó. Nghĩ đến
cô
nhóc mình nuông chiều
yêu
thương nhiều năm nay, giờ
đã
lớn rồi,
đãcó người để thích rồi. Trong lòng Giang Viễn hình như có
một
chút lạc lõng.
"Vậy người mà Náo Náo thích trông như thế nào? Cháu còn nhỏ, rất nhiều chuyệnkhông biết, ba cháu cũng là muốn tốt cho cháu thôi, nhưng mà, chú cũng sẽ khuyên nhủ anh ấy. Đừng có cáu kỉnh với người trong nhà nữa, được không nào??"
"Giang Viễn..." Náo Náo đứng lên.
Con nhóc này, gan lớn rồi nha, dám gọi thẳng tên
hắn.
"Gọi là chú."
Giang Viễn nhìn thấy
cô
bé
đang
cởi cúc áo sơ mi của mình,
hắn
nghe được
âm
thanh khô khốc của chính mình: "Cháu đang làm gì vậy?"
Trong nháy mắt
cô
gái
nhỏ
cởi hết áo ra, chỉ còn lại thân thể
nhỏ
nhắn trắng nõn, cùng với chiếc áo ngực ren hồng nhạt.
"Cháu làm gì vậy, nhanh mặc lại áo vào?"
Giang Viễn chạy nhanh tới cầm áo sơ mi trùm lên người
cô. cô
gái
nhỏ
phản kháng rất kịch liệt, "không, em không mặc..."
"Cháu có biết mình đang làm cái gì hay không hả?. Mau mặc vào."
"Em thích anh, em đem bản thân em cho anh. Như vậy rồi thì anh không còn là chú của em nữa, ba sẽ không thể ngăn cản em..."
cô
gái
nhỏ
không
những
không
mặc lại áo vào mà còn như bạch tuộc bám dính lên người Giang Viễn.
Mà Giang Viễn,
thì
lại ngây dại vì những lời mà
cô
nói.
Nhìn Giang Viễn ngây người,
cô
gái
nhỏ
to gan nhướn đầu lên, đưa tới, hôn lên môi của
hắn.
Khi hai đôi môi vừa tiếp xúc nhau, Giang Viễn cảm giác như trong đầu mình nổ ầmmột
tiếng. Mà Náo Náo lại vẫn vô tâm vô phế dán chặt môi của
hắn, hôn
hắn, động tác của
cô, nếu
nói
là hôn
thì
càng giống như
một
con vật
nhỏ
đang
gặm cắn
thì
đúng hơn.
Giang Viễn cũng
đã
hai mươi năm
không
gần gũi nữ nhân.
hắn
đã
ba mươi tám tuổi.
âm
thanh tiếng đập cửa truyền tới.
Giang Viễn thức tỉnh lại, cũng đánh tỉnh người nào đó
đang
cưỡng hôn.
Giang Viễn biết, người tới nhất định là tiểu Bạch.
không
biết vì sao,
hắn
có
một
chút hoảng hốt.
"Mau mặc quần áo vào."
Đẩy tiểu Náo Náo, Giang Viễn
không
đếm xỉa đến hành động phản kháng của
cô, khoác áo sơ mi vào cho
cô, cài hai cúc, tiếng gõ cửa bên ngoài càng thêm gấp gáp.
"Cài lại mấy cúc kia vào cho chú."
Giang Viễn chạy nhanh qua mở cửa.
Ngoài cửa là hai vợ chồng Tiểu Bạch.
"Sao giờ chú mới mở cửa, Náo Náo đâu rồi?"
Hỏi xong, hai người tự dưng đứng cứng ngắc tại chỗ. Giang Viễn đóng cửa xong, khi quay lại cũng ngây ngẩn cả người, áo của tiểu Náo Náo chỉ cài
một
chiếc cúc, mái tóc dài mất trật tự tùy ý xõa
trên
vai, lộ nửa bộ ngực sữa.
"Náo Náo."
Phương Khuynh Nhan chạy nhanh tới kéo lại áo của con
gái. Tiểu Bạch xoay người lại vung cho Giang Viễn
một
quyền.
"Đồ khốn kiếp, con gái của tao mới bao nhiêu tuổi, mà mày lại dám xằng bậy với ó."
Tiểu Bạch vung từng đấm từng đấm, Giang Viễn đứng lăng lăng
không
phản kháng..
Nhưng Náo Náo lại chạy tới, đứng ra bảo vệ Giang Viễn.
"Ba, ba làm cái gì thế. Ba đừng đánh anh ấy, là con đã quyến rũ anh ấy, con yêu anhấy."
"Náo Náo." Vì Náo náo che chở cho Giang Viễn, thế nên đương nhiên là tiểu Bạchkhông
thể tiếp tục đánh được nữa.
"Ba, con thích anh ấy, chỉ thích anh ấy thôi, con muốn cùng một chỗ với anh ấy, ba, ba hiểu con nhất mà, ba đừng có như vậy được không?"
Người trong lòng của Náo Náo là
hắn? Giang Viễn lâm vào ngây dại.
không
thể tiêu hóa những điều vừa mới phát sinh.








