Trùng Sinh Chi Kiều Kiều
Chương 96: Hôn lễ
Edit: Otaku Bi
Ngày tốt nghiệp, các sinh viên khóc rất nhiều, những chuyện từng mâu thuẫn, từng đối chọi gay gắt, đều như được gió cuốn mây tan. Mỗi người đều có lưu luyến, Kiều Kiều nghĩ, trong bốn năm này
cô
không
hao phí thời gian nào,
cô
còn thu hoạch được tình cảm. Những người bạn tốt bên cạnh
cô, ai cũng đều có
một
cuộc sống và tương lai tốt đẹp.
cô
biết, Giang Phóng từng
đi
tìm gặp Lâm Hiểu Nam, hi vọng
hắn
có thể tới Cẩm Giang làm việc, thế nhưng Lâm Hiểu Nam cự tuyệt, cuối cùng, mà
hắn
lại thi vào làm cơ quan nhà nước ở Tân Dương làm công chức. Kiều Kiều
không
biết nội dung câu chuyện mà hai vị này
đã
nói
là gì.
Kỳ thực Lâm Hiểu Nam
nói
cho Giang Phóng,
hắn, thích Kiều Kiều, rất thích.
không
biết từ lúc nào mà
cô
đã
đi
vào trái tim của
hắn, nhưng mà,
hắn
vĩnh viễn
sẽ
không
nói
ra,hắn
nghĩ, Giang Phóng là người may nắm, có tới hai tình địch nhưng cả đời này họ
sẽkhông
bao giờ tiết lộ tình cảm của mình cho
cô
bé đó. Giang Phóng theo thương trường, vậy
hắn
sẽ
đi
theo con đường hoàn toàn đối lập với Giang Phóng.
hắn
nói
hắnkhông
muốn cùng
không
nên tới Cẩm Giang.
hắn
làm ở trong lĩnh vực của mình
sẽ
trở nên thành công rực rỡ.
Tất cả những điều này, Kiều Kiều
không
biết.
Lúc này,
cô
đang
chuẩn bị hôn lễ, về phần phương án tổ chức,
cô
suy nghĩ rất lâu, cũng muốn rất nhiều thứ này thứ nọ. Thế nhưng lại cảm thấy
không
hài lòng,
nói
vì sao
không
hài lòng, chỉ là cảm giác như thế chưa
thật
sự
hoàn mxy. cô
hi vọng, hôn lễ duy nhất của
cô
ở kiếp này, tất cả đều phải là tốt nhất.
Bà Tần
nói, lúc
nhỏ
bà chỉ mơ ước, có thể được khoác lên mình bộ đồ tân nương giá y đỏ thẫm, gả cho người trong trái tim mình, mặc dù
hiện
đại mode là chiếc áo cưới trắng tin, nhưng mà bà vẫn chỉ thích nhất là bộ đồ cổ điển mũ phượng khăn quàng.
Nghe được những lời của bà, đôi mắt của Kiều Kiều sáng lên, đúng vậy,
cô
cũng rất thích như vậy,
cô
không
quá thích áo cưới
hiện
đại. Sau khi cùng bà Tần thảo luận
thậtlâu, cuối cùng, Kiều Kiều quyết định làm
một
hôn lễ đặc biệt kiểu Trung Quốc, nhìn ngày ngày Kiều Kiều cùng với bà Tần thi nhau bàn luận chi tiết hôn lễ, thảo luận đủ chuyện, hai bà cháu ở cùng với nhau vô cùng thân thiết hài hòa, làm cho người mẹ chồng đương chức là Tần Tố Cẩm tự dưng sinh ra
một
cảm giác
không
phù hợp,
thậtlà
không
nghĩ tới, giờ đây mình cũng làm mẹ chồng rồi, nhìn mình trong gương, vẫnkhông
có nhiều thay đổi, nhưng mà
đã
già rồi, đến cả con trai cũng kết hôn rồi. Giang Hải Dương biết được điều băn khoản của vợ mình
thì
cười an ủi.
Hôn lễ của Kiều Kiều chuẩn bị đầy khí thế,
thật
ra, mọi chuyện về cơ bản
đã
được sắp xếp đâu vào đấy rồi, giá y mũ phượng. Tóc Kiều Kiều ngắn,
không
thích hợp lắm, nhưng mà người thợ trang điểm cho
cô
là
một
thiên tài, làm cho tóc ngắn của
cô
xù lên trông giống như tóc dài được vén lên, đến cả Từ Mạn cũng
không
ngần ngại rụt rè tuyên bố, đến khi
cô
ấy kết hôn, kiểu gì cũng tìm người này đến trang điểm cho, quá đẹp mà.
Còn có nửa tháng nữa là tới thời điểm kết hôn. Kiều tiểu thư trong
một
ngày nào đó mệt mỏi
không
cẩn thận
đã
ngã xỉu, tất cả mọi người loạn hết cả lên, tất nhiên! Giang Phóng bị dọa muốn chết. Kiều Kiều
không
phải là
cô
gái
có thể chất đặc biệt tốt, thế nhưng
không
phải mới hơi mệt tý
đã
té xỉu. Mọi người vội vàng chạy tới bệnh viện, khi lấy được tin tức khiến cho mọi người nghẹn họng nhìn nhau.
Trong đó, Giang Phóng là chậm tiếp thu nhất.
"Ông, ông, ông, ông ông ông ông, nói cái gì?"
"Tôi nói chúc mừng cậu, sắp được lên chức bố rồi." Người bác sĩ lớn tuổi phản ứng vô cùng trấn định trước cậu trai trẻ.
Dù sao nhiều năm làm bác sĩ rồi,
đã
thấy đủ loại tình huống phát sinh.
"Mình, mình sắp làm bố? Trời ạ. Mình sắp làm bố rồi sao? Vậy, cô ấy, cô ấy làm sao vậy? Sao lại bị ngất? Có nặng lắm không? Bé con có nặng lắm không?"
Nhìn ông bố trẻđã
rơi vào trạng thái lo lắng. Ông bác sĩ mỉm cười.
"không có gì, bà mẹ trẻ này chỉ là vì bị mệt mỏi quá thôi, không có chuyện gì cả, tôi đãtruyền cho cô ấy nước dinh dưỡng rồi. Truyền xong, ngủ một giấc là tốt. Nhưng mà về sau nhớ phải cẩn thận, cô bé mang thai ba tháng rồi, mấy tháng đầu phải cẩn thận. Mà vợ chồng trẻ hai người cũng sơ suất quá."
Ý ông bác sĩ muốn
nói
là, bà mẹ trẻ này tuổi
không
lớn lắm, thảo nào mà mang thai cũng
không
biết.
không
biết có chăm sóc được cho đứa bé hay
không.
"Cháu biết, sau này chúng cháu sẽ cẩn thận, còn, còn chuyện, mang thai em bé, có gì cần phải chú ý nữa không? Có cần bổ sung dinh dưỡng gì? Nửa tháng sau là đến hôn lễ của chúng cháu rồi, có ảnh hưởng tới cô ấy không? Hay là sinh xong thì làm? khôngđược rồi, phải gọi điện hủy bỏ hôn lễ."
Ông bố trẻ
đã
rơi vào trạng thái điên cuồng.
"Giang, Giang Phóng..."
Kiều Kiều tỉnh lại.
"Kiều Kiều, em tỉnh rồi sao? Em tỉnh rồi, chúng ta có em bé rồi."
Giang Phóng tiến lên cầm tay Kiều Kiều, rất kích động.
"Ừm, em biết, em nghe thấy được."
cô
vừa mới tỉnh,
đã
nghe đến lời
hắn
nói
hủy hôn lễ, nên
nói
tiếp: "Em không sao cả, thật sự là không có việc gì, đừng hủy hôn lễ, chúng ta chuẩn bị lâu như vậy rồi, đừng có làm điều xúc động".
"Có thật là không sao không?"
Giang Phóng nhìn về phía ông bác sĩ.
"không có việc gì. Chỉ cần phải chú ý không được quá mệt nhọc là được."
cô
vợ trẻ này còn bình tĩnh hơn
anh
chàng bố trẻ..
"anh, để anh gọi điện thoại cho ba đã, à, cả ông bà ngoại nữa chứ, còn có cả cậu nhỏ, ba mẹ của em nữa chứ, à, cả bọn tiểu Bạch Nhị Hắc nữa, ha, ha, ha cuối cùng thì lão tử cũng được làm ba ba rồi nhá, đúng rồi, anh phải đi gọi điện, phải đi gọi điện đã..."
quả nhiên,
hắn
vẫn
đang
chìm trong nỗi kinh hỉ cực độ...
Lúc Kiều Kiều bị ngất
thì
Phương Khuynh Nhan cũng ở đó nên
cô
đi
theo tới bệnh viện, biết được Kiều Kiều cũng mang thai, Phương Khuynh Nhan
không
khỏi nhớ lại, thời điểm mà
cô
kết hôn
cô
đã
nói
với Kiều Kiều, ngàn vạn lần
không
được giống như
cômang thai vào lúc kết hôn, rất rất mệt mỏi. Thế nhưng kết quả
thì
thế nào, ha ha, thựcsự
là, người tính
không
bằng trời tính. Kiều Kiều lại mang thai đúng thời điểm kết hôn.
Biết được tin tức này mọi người đều chấn phấn. Đến cả người luôn luôn bình tĩnh là Tần Chính cũng
nói
năng lộn xộn. Sau đó
thì
Kiều Kiều trở thành đối tượng được bảo vệ trọng điểm. Chỉ là
một
chút việc
nhỏ
xíu xiu cũng
không
cho phép
cô
nhúng tay.
Nửa tháng rất nhanh trôi qua, chớp mắt
đã
tới ngày kết hôn.
Bởi vì
cô
dâu
đã
mang thai gần bốn tháng rồi, Giang Hải Dương
đã
thông báo cho mọi người, nên
không
cho phép ai được làm ầm ĩ.
Trang hoàng rất là long trọng, Từ Mạn cùng mấy chị em
đã
đến từ sáng sớm đến để cùng trang điểm với Kiều Kiều, làm tóc, mà bộ trang phục cổ đại kia rất khó mặ. Chờ tới khi mọi việc đều chuẩn bị xong, Kiều Kiều yên lặng ngồi
một
chỗ, chờ đợi tân lang của mình.
không
biết làm sao mà trong đầu giống như
đang
chiếu
một
bộ phim,
khôngngừng chiếu ra cảnh của hai người bên nhau trong những năm gần đây.
Lúc sao, Giang Phóng bước vào, nỗi vui mừng
không
thể ngăn dấu,
nhẹ
nhàng ôm lấycô
vợ của mình, rồi Giang Phóng nhanh chóng bước ra ngoài cửa.
Đúng giờ tốt.
Hôn lễ bắt đầu, thảm đỏ
thật
dài, ánh đèn mờ ảo, Giang Phóng mặc
một
thân trang phục cổ, đứng thẳng nơi đó, chờ đợi
cô
dâu đẹp nhất của mình.
âm
nhạc du dương vang lên, mọi người đều rất yên tĩnh, tất cả tầm mắt của mọi người đều chú mục vào hai nhân vật chính.
Nhìn
cô
dâu mặc giá y mũ phượng, chú dể tuấn lãng mạnh mẽ ôn nhu nở nụ cười. Ở trong mắt của
hắn,
cô
chính là tiên nữ hạ phàm, xinh đẹp chói mắt
không
chân thực nữa.
Kiều Kiều của
hắn, cuối cùng
cô
đã
mặc lên bộ giá y mũ phượng, đỏ thẫm toàn thân,nhẹ
nhàng bước
đi
về phía
hắn...
Mộng tưởng của
hắn
nhiều năm
đã
thành...
Rất nhiều khách mời, nhìn thời điểm khăn voan đỏ được nhấc lên, Kiều Kiều giương đôi mắt long lanh, cười
một
cái là quyến rũ mê người, nhìn sang chú dể ngây ngốc, có người gật gật đầu, có người
thì
hâm mộ, có người lại đố kị... Nhưng cho dù người khác nghĩ thế nào, đều
không
thể ảnh hưởng đến đôi nam nữ thâm tình kia.
Mặc dù
không
có chuẩn bị trước tình tiết này, nhưng mà Giang Phóng vẫn quỳ chân xuống, đem tay của Kiều Kiều đặt lên vị trí trái tim của mình.
"anh yêu em, anh chính bản thân ra thề với em, nếu như cả đời này anh mà phản bội em, làm tổn thương em, anh sẽ vạn kiếp bất phục."
Lời của
hắn
đầy hung tàn, nhưng bên trong đó, bao hàm tràn đầy nỗi lòng tình thâm của mình.
Những người
đã
tham gia tiệc đính hôn của hai người đều biết
một
chút chuyện sâu xa. Ai nấy đều trao cho đôi tình nhân này tràng vỗ tay vang dội. Người hữu tình
sẽthành thân thuộc, mỗi người đều có thể đạt được điều đó, thế nhưng, nhìn thời khắc tràn đầy tình
yêu
này, mọi người đều
không
khỏi chân thành chúc phúc.
Hôn lễ kết thúc,
cô
dâu chú rể đều
không
ra mời rượu khách khứa, mọi người đều hiểurõ, đây là lo lắng cho
cô
dâu ý gì, có thai mà thôi!
Mặc dù các vị bạn học của chú rể đều tuyên bố rất mạnh mẽ lấy lý do chúng ta đều là muốn chúc mừng, muốn nháo động phòng, nhưng cuối cùng
không
thành công,
khôngbiết Giang Hải Dương cho đôi phu thê chốn ở đâu rồi. Mọi người bất mãn quay lại, thi nhau mắng Giang Phóng các kiểu, lúc người này nháo họ,
không
khách khí gì cả, giờhắn
kết hôn, lại cậy có bùa hộ mệnh, thực
sự
là, quá
không
có liêm sỉ mà.
"Cậu ta đi đâu thế nhỉ?"
Nhị hắc
nói
nhỏ.
Mọi người đều đồng tình. hiện
tại Nhị Hắc
đã
là cục phó cục thương mại của Tân Dương. sự
thực là Kiều Kiều cùng Giang Phóng
không
đi
đâu cả, mà lúc này
đang
ở trong phòng của mình. Nhìn mọi người bị Giang Hải Dương đùa cợt, Kiều Kiều cảm khái: "Nhìn ba xem, gừng càng già càng cay!"
"Em có thấy mệt không?" Giang Phóng rất ân cần xoa bóp cho vợ
yêu
đang
mang thai.
"Vâng, có chút chút."
Xoay người, đặt tay lên bụng Kiều Kiều. Chậm rãi vuốt ve: "Con trai này, con phải ngoan nha, ngàn lần vạn lần không được làm khổ mẹ xinh đẹp của con đấy, nếukhông, con mà sinh ra, ba đây sẽ xử lý con ngay!"
"Ha ha ha."
"Con phải ngoan ngoãn, ngoan như mẹ con ý, đợi con sinh ra rồi, cha mang con đichơi nha, cho con ăn McDonald, cho con ra ngoại ô chơi, cho đi công viên trò chơi, đichơi diều này, đi họp phụ huynh cho con này, đá cầu với con này, cùng chơi các trò chơi với con, cha cũng sẽ đánh đứa nào dám bắt nạt con.."
Nhìn Giang Phóng
đang
ngốc ngốc tâm
sự
với con trong bụng, Kiều Kiều cảm thấy mắt nóng nóng, hình như, những điều này đều là nguyện vọng từ bé của
hắn
đúng
không? hắn
nhất định
sẽ
trở thành
một
người ba tốt, mà chính
cô, cũng
sẽ
là
một
người mẹ tốt.
Sau khi rửa qua mặt mũi.
Hai người cùng nằm ở
trên
giường, "thật tốt quá, giờ thì tất cả mọi người đều biết em là vợ của anh rồi." Giang Phóng cảm khái.
"không phải mọi người đều đã biết rồi sao?"
Chuyện của bọn họ vốn
đã
bị truyền
đikhắp nơi khắp chốn rồi. Từ khi còn học trung học,
không
phải
đã
bị
nói
là hai đứa
yêusớm hay sao?
"Cái đó làm sao mà giống nhau được. hiện giờ chúng ta không chỉ có em bé rồi này, lại còn có một hôn lễ long trọng nữa, đến giờ phút này anh mới an tâm, mới cảm thấy chắc chắn được cả đời này em thuộc về anh rồi."
Giang Phóng ngây ngô cười.
Nhìn bộ dáng đơn thuần của
hắn, Kiều Kiều ôm lấy đầu của
hắn.
"Em yêu anh."
Ngẩng đầu lên khỏi bờ vai trắng nõn của
cô,
hắn
đỡ
cô
nằm nghiêng gối lên cánh tay của mình, " anh ý, chắc chắn là yêu em trước khi em yêu anh rồi." cô
ngẩng đầu lên nhìn
hắn
một
cái, rồi lại rúc vào lồng ngực ngọt ngào của
hắn, "Mới tý tuổi mà đã có sắc tâm rồi."
"Ha hả, mặc kệ, bây giờ, em là của anh rồi."
trên
mặt của
hắn
có nụ cười thỏa mãn.
Nhìn
hắn
một
cái, Kiều Kiều ôn nhu vuốt ve bụng của mình, được trải nghiệm cảm giác được làm mẹ, trong lòng mềm mại, đón chờ đứa con đến. Đứa bé của bọn họ,
thật
là tốt. hiện
giờ bụng của Kiều Kiều
không
nhìn ra tõ ràng, có thể có liên quan đến thể trạng của
cô, thêm nữa là
cô
ăn uống
không
nhiều, khẩu vị khi mang thai
không
tốt, đại kháitrên
người
cô
nơi duy nhất đầy đặt thịt thà là vòng 1.
Bộ ngực của Kiều Kiều vốn
đã
lớn, giờ lại càng thêm mượt mà no đủ. Nhìn tầm mắt của Kiều Kiều nhìn về phía ngực của mình, Giang Phóng cười tà
một
chút,
hắn,
khôngđịnh buông tha đêm động phòng hoa chúc của hai người đâu...
Ngón tay thô ráp của
hắn
chậm rãi đưa về phía hai chân của Kiều Kiều, xoa vuốt, thỉnh thoảng kẹp chặt rồi chen lấn, mạnh mẽ vê vuốt khiến cho Kiều Kiều khát vọng mãnh liệt. Đùa giỡn cho tới khi Kiều Kiều
không
chịu nổi kẹp chặt bắp đùi vào tay của
hắn, vòng eo
nhỏ
nhắn xoay chuyển, cầu xin
hắn
mạnh mẽ chiếm lấy. cô
còn mang trong mình đứa
nhỏ
của bọn họ,
hắn
không
dám làm xằng bậy, chỉ hi vọng khiến cho thân thể Kiểu Kiều nhiệt tình thoải mái mở rộng, khiến cho
hắn
ra vào càng thông thuận, càng nhập sâu.
Cảm giác được khát vọng của
cô, hình như vì có đứa
nhỏ, nên thân thể của
cô
càng trở nên mẫn cảm, càng trở nên nóng bỏng hơn, đặt hung khí nơi hoa huyệt của
cô,hắn
mạnh mẽ nhấn xuống, vật lớn gấp
không
biết bao nhiêu lần ngón tay hung hăng tiến mạnh.
"Bảo bối..."
Đầu của
hắn
chôn ở bả vai của Kiều Kiều, tiếng hít thở hỗn loạn đầy kích thích, "Em chặt quá... Nóng quá..."
"Á, đứa nhỏ..." Kiều Kiều có chút lo lắng.
"không sao đâu, thực sự không sao mà, anh sẽ cẩn thận."
Giang Phóng
nói
xong
thìgiữ chặt lấy cặp chân của Kiều Kiều, sau đó đem chính mình nhấn xuống càng sâu: "Bảo bối, em sẽ thoải mái thôi, nghe lời... A..." Thân thể của
cô
bị
hắn
lay động kịch liệt,
không
có
một
chút chậm chạp nào.
Kiều Kiều
không
ngăn cản động tác của Giang Phóng, cuối cùng,
hắn
được tận hứng, mà
cô, cũng bởi vì thân thể mẫn cảm, nên cao trào nhiều lần.
"Có ảnh hưởng tới con không em nhỉ?"
"An lo cho con mà lại mạnh mẽ dùng sức thế hả." Kiều Kiều lườm
hắn
một
cái.
"Ha hả."
hắn
chồm lên hôn chụt
cô
một
cái.
"Hôm nay là tân hôn của chúng ta mà. Hơn nữa, anh có chừng mực."
"Kiều Kiều, được ở bên cạnh em, lấy em, nhìn thấy em vì anh mà sinh con dưỡng cái,trên đời này không còn có điều gì làm anh hạnh phúc hơn được nữa." Giang Phóng thở phào
nhẹ
nhõm.
"anh yêu em"
cô
nhìn thẳng vào
hắn, nhìn
một
lúc lâu. Trong mắt của hai người, đều tràn đầy tình cảm sâu nặng.
thật
lâu sau,
cô
trịnh trọng
nói: "Em cũng yêu anh. Giang Phóng, đời này em sẽ đối xử thật tốt với anh."
Giang Phóng sửng sốt
một
chút, cười xán lạn: "Ha ha, em lại đoạt lời kịch của anh rồi. Những lời này, phải do anh nói. Bảo bối của anh, ta cũng vậy. anh sẽ nhường nhịn em, để em làm công chúa của cả đời anh."
Lời cuối cùng của
hắn, chìm đắm trong nụ hôn của hai người...
(chính văn hoàn)








