Thầy à! em yêu anh

Chương 28: đồn cảnh sát

Hải: tôi đi đây, đến chiều tôi về thì em xác định rồi đấy. Nói rồi Hải bỏ đi để lại cho V. Anh 1 cảm giác lo lắng. Đang ngồi đợi Trúc thì thấy Khang \(anh 2 của Trúc\) đến. Thấy Vân Anh đang ngồi đó Khang bước lại. Khang: chị hai, chị cũng học ở đây à. V. Anh: chị.. chị hai gì chứ, gọi em là Vân Anh đc rồi. Khang: anh giỡn chút thôi. V. Anh: mà anh vào đây vì chuyện của Trúc phải ko? Khang: ừ, ko biết con bé lại gây ra chuyện gì nữa rồi. V. Anh: vậy anh vào trong đi, Trúc đang ở trong đó đấy. Khang: ừ, vậy để anh vào xem. 15 phút sau.... Khang cùng Trúc bước ra ngoài. Khang: coi bộ em thích đánh nhau quá nhỉ, mới đi học có 1 tháng mấy thì lại gây chuyện nữa rồi. Trúc: tại con khốn đó gây chuyện trước mà. Khang: em... Thấy 2 người họ cãi nhau V. Anh liền bước lại, cất tiếng. V. Anh: anh... anh Khang, thật.. thật ra là Trúc vì muốn bảo vệ em nên mới... Khang: coi bộ 2 em thân nhau quá nhỉ. Trúc: chẳng phải lúc trước anh bảo 2 em phải thân nhau sao, tự nhiên bây giờ lại trách móc. V. Anh: vậy là anh muốn 2 đứa em phải ghét nhau rồi đánh nhau như lúc trước có phải vậy ko Khang: rồi rồi 1 cái miệng của tôi ko nói chuyện lại 2 em, 1 người tung 1 người hứng V. Anh: vậy anh đừng la Trúc nữa nha. Khang: em đừng nên quá lo cho Trúc em nên lo cho bản thân em đi kìa. V. Anh: em có gì phải lo chứ Khang: còn nói ko có, tốt nhất là em mau về nha đi có 1 con hổ đang đợi em đấy cố gắng mà lựa lời xin lỗi nếu ko con hổ đấy sẽ làm thịt em luôn đấy. V. Anh: thầy ấy về công ty rồi ko có ở nhà đâu Khang: làm người yêu anh Hải thì phải chấp nhận cái tình gia trưởng của anh ấy đi, em đừng có ương bướng thêm nữa. V. Anh: ko cần anh nói em cũng biết số phận hôm nay của em ra sao rồi. Khang: vậy thôi anh với Trúc về trước nha Trúc: tao về nha, nhớ cẩn thận. V. Anh: ừ. ☆☆☆☆☆☆☆☆☆ Đang sảy bước trên sân trường thì gặp Trang. V. Anh: bà chưa về hả? Trang: này... này... này bà có sao ko? V. Anh: bà nhìn tui coi có bị gì ko? Trang: mà tự nhiên đi đánh nhau với con Lam đó chi vậy. V. Anh: thì thì.... mà chuyện này kể sao đi. Trang: mấy bà bị ai bắt lên văn phòng vậy? V. Anh: ờ... ờ thì... thì thầy Hải. Trang: thầy... thầy Hải hả??? Vậy coi như là bà tiêu luôn rồi. V. Anh: có cần nói quá vậy ko? Trang: bà đó nha, làm gì thì làm tự nhiên để cho thầy Hải biết chi vậy. V. Anh: ai mà ngờ chứ, hồi sáng thầy ấy nói là lên công ty tự nhiên lại ở trong trường, đúng là khó đoán. Trang: hay là 1 lát để tui qua xin giúp bà nha. V. Anh: thôi đi, ko sao đâu. Trang: nhớ nói ko sao ha, tới đó rồi đừng có mà kể khỏ với tui. V. Anh: mắc quá thì ăn vài cây thôi ko có chết đc đâu. Trang: nói vậy mà đc hả, lần này thầy Hải mà ko đánh bà tới nhừ xương tui làm con bà luôn. V. Anh: bà cứ quá lo, để đó đi lát tui về nhõng nhẽo 1 chút là ko bị phạt nặng đâu. Trang: đúng là chỉ có Vân Anh mới áp chế đc cái tính nóng nải của thầy Hải thôi. V. Anh: nghĩ cũng đúng

Truyện khác cùng thể loại