Tam đế ký
Chương 30: phản bội
"vì cái gì số lượng yêu thú mỗi lúc một tăng thế này???", một đệ tử giang tiền tông hoảng hốt la lớn lên. ngay sau đó, một con sói xám khổng lồ từ phía sau lao tới phá vỡ màn linh lực phòng hộ của hắn rồi điên cuồng cắn xé.
Trong rừng liên tiếp xuất hiện bóng dáng đủ loại bán yêu như sói xám, gấu nâu, tinh tinh đen mắt đỏ,... trên bầu trời còn xuất hiện không ít yêu thú phi hành bay lên sà xuống tấn công dồn dập đám đệ tử bên dưới.
Lại có thêm hai đệ tử bị hổ yêu vồ chết tại chỗ, đầu một nơi thân một nẻo. cảnh tượng diễn ra vừa hỗn loạn vừa kinh dị tột cùng.
"không được rồi, chạy mau tam muội!"
, vô song quả quyết hét lớn. trên đầu hắn một con hắc ưng vừa định đáp xuống thì bị xích hạt bay vút tới xuyên thấu.
"tam muội, muội có nghe ta nói không???"
, vô song vừa liên tục né tránh đám bán yêu công kích vừa khuếch tán phạm vi tinh thần lực lên mức tối đa tìm kiếm thúy mi.
"tam muội? muội ở đâu?"
Hắn và thúy mi đã lạc nhau.
Lũ bán yêu kéo tới ngày càng tăng.
"chết tiệt! không được rồi!!!"
Vô song cắn răng. hắn quả quyết lựa chọn một hướng vắng yêu thú rồi tập trung linh lực vào đôi chân, phóng chạy như điên.
Xích hạt lao vù vù như mũi tên trong khí, liên tiếp giết chết đám yêu thú bước vào phạm vi tinh thần lực.
"cứu ta!!!"
, thêm một vị sư tỉ hét to định chạy về phía vô song như muốn kéo hắn chết chung.
"xin lỗi sư tỉ!"
, vô song lòng thầm mắng vị này âm hiểm, linh lực quán thâu đôi chân tăng lên mức tối đa, bỏ chạy hết cỡ, tránh thoát nanh vuốt lũ sói và gấu trên đường.
Vô song chỉ có thể âm thầm cầu nguyện tiểu muội thúy mi ở nơi nào đó tai qua nạn khỏi.
Đám đệ tử giang tiền tông cũng cấp tốc bỏ chạy tán loạn. phàm nhân thôn trường an xem như số mệnh đến đây chấm dứt.
Chính bọn họ tu chân giả còn sống không biết qua nổi hôm nay, nào còn mạng lo lắng cho an nguy kẻ khác? trừ khi là thân nhân, bạn bè thân thích như vô song với thúy mi thôi.
Nhưng kỳ lạ, đám bán yêu không hề xông vào thôn thực hiện một trận đồ sát như mọi người nghĩ. chúng chia làm hai hướng đuổi theo như đang cố gắng nhằm vào hai kẻ nào đó.
Tràng diện vừa rối loạn vừa kỳ quái.
...
Trong rừng.
Vô song thở phì phò, chạy hết nổi, đứng dưới gốc cây cao to.
Trên quần áo hắn có nhiều vết máu, may mắn chỉ là thương tích ngoài da.
Hắn khó khăn lắm mới tránh thoát một con sói xám khổng lồ truy đuổi. tốc độ hắn sau khi dùng linh lực hộ thể dù trở nên cực nhanh nhưng vẫn còn là hơi kém so với một số yêu thú như sói, ưng.
Dù sao vô song không có công pháp luyện thể như tam muội thúy mi.
Một con rắn yêu định nhảy bổ vào bên vai phải vô song, lập tức bị xích hạt vụt tới chém thành hai mảnh.
Vô song khuôn mặt vẫn đang tập trung cực hạn.
Phía trước hắn giờ đây có hai con sói xám to lớn đang nhe răng gầm gừ. trên bầu trời còn có một con hắc ưng bay qua lượn lại.
"xích hạt!"
Vô song trực tiếp tế ra xích hạt lao đến công kích một con sói trong đó. sau đó hắn lập tức dùng tinh thần lực trực tiếp khống chế chính bản thân bay vút lên cây cao, rất miễn cưỡng.
Gọi là bay nhưng thực tế giống như vô song tự ném mình lên cao thì đúng hơn. muốn lăng không bay lượn thoải mái như chim chóc, tu vi phải từ âm dương kỳ trở lên. muốn đạp phi kiếm phi hành, tu vi ít nhất cũng là luyện khí tam trọng, mà lại phải có pháp khí phù hợp.
"gào!"
, con sói còn lại nhảy bổ về trước, chộp trúng mặt đất trống không. nó chậm hơn đúng một nhịp so với vô song.
"kim chưởng!"
Hắn vừa nhảy lên vừa hội tụ linh lực xám bạc trong lòng bàn tay, bất ngờ tung thẳng chưởng pháp vào con hắc ưng phía trên, linh lực bắn ra càng về trước càng hội tụ lại như đầu mũi kiếm.
Chiêu này do vô song tự nghĩ ra. những ngày gần đây hắn có nghiên cứu một chút về hai thứ linh lực hắc ám và xám bạc của bản thân.
Vô song nhận thấy linh lực hắc ám thường sẽ là linh lực chủ đạo trong cơ thể mình, linh lực xám bạc có lúc dùng được, có lúc không. duy vị trí lòng bàn tay là dễ kích phát tùy ý nhất hai loại linh lực này theo ý muốn chủ nhân.
Kim thuộc tính linh lực không mạnh mẽ như loại kia nhưng nó thắng về tốc độ và khả năng đâm xuyên, lại có thể phóng ra tầm xa hơn.
Hắc ưng dính một chưởng này, cơ thể như bị đao kiếm xuyên qua, đẩy lùi ra xa không biết bay tới chỗ nào.
"uy lực kém hơn tuyệt kỹ hỏa thần hình của tam muội nhiều."
, vô song nghĩ thầm. đến bây giờ hình ảnh mười đầu móng vuốt rực lửa của thiếu nữ vẫn để hắn rung động không thôi.
Hắn thu hồi xích hạt, tiếp tục leo lên thân cây cao, mặc cho dưới đất hai con sói xám gầm gừ không thôi. chúng mày giỏi thì leo lên được đây đi?
"bất quá tiếp tục thế này không phải là cách hay. tin tưởng lũ sói sẽ đợi ở dưới, thậm chí không chừng còn phát ra tín hiệu gọi những con khác tới. với lại mình cũng đâu thể ở mãi trên đây?"
Vô song trong đầu đang tính phương án xem có thể tự "ném" mình sang những thân cây khác không.
"hay là đạp trên xích hạt, nhảy từ từ từng bước sang nơi khác? không được, thân pháp ta không đủ tốt để giữ thăng bằng mỗi lần nhảy đạp lên thân kiếm. bước hụt là đồng nghĩa với tự sát."
"lại nói hai con dưới kia không bị mù. ta đi đâu chúng nó chạy theo đó thôi."
"dùng kim chưởng từ trên đây đột kích xuống dưới có lẽ là lựa chọn tốt nhất."
Vô song lâm vào trầm tư.
Đang lúc hắn chuẩn bị liều mạng thì nghe có tiếng người phía dưới. vô song tận khả năng thu liễm hơi thở, vung tay tạo thành màn cách âm quanh người, rúc vào cành lá rậm rạp.
"là nhiếp vân, bộ kinh phong hai huynh đệ?"
, vô song thấy bọn họ. hắn không lên tiếng gọi, lẳng lặng quan sát.
"hai con súc sinh chết tiệt!!!"
, bộ kinh phong tức giận quát lũ sói.
Hắn rút ra tuyết đao, lao vào chiến đấu với một con sói xám. nhiếp vân quán thâu linh lực vào hoắc kiếm, đối đầu con còn lại. hắn lạnh lùng không nói lời nào như mọi khi.
"phong ảnh cước!"
"liệt vân chưởng!"
"rất mạnh.", vô song nhíu mày.
Không hổ là phong vân hai anh em. từng người đã mạnh vậy, nếu kết hợp lại hèn gì có thể đấu cả luyện khí trung kỳ sư huynh. giống như đôi huynh đệ phong vân trong tiểu thuyết hắn xem hồi ở địa cầu vậy.
Bất quá nếu vô song biết đại ca hắn vô tuấn lấy tu vi luyện khí trung kỳ phản kích làm bị thương nặng luyện khí viên mãn cao thủ thì không biết sẽ có cảm tưởng gì.
"nên xuống không?"
, vô song đắn đo.
Bỗng hai con ngươi vô song co rút lại.
Hắn giật mình thấy đệ đệ bộ kinh phong một đao đâm thủng bụng ca ca nhiếp vân mình, thủ pháp nhanh tới mức đáng sợ.
"luyện khí tứ trọng!"
, vô song kinh hoàng. tên này luôn ẩn dấu thực lực bản thân?
"nhìn đủ chưa vô song sư đệ?"
, bộ kinh phong lấy hoắc kiếm và túi trữ vật của ca ca, lên tiếng nói. âm thanh ẩn chứa linh lực và tinh thần lực, dữ dội xuyên thẳng qua màn cách âm truyền vào tai vô song.
"luyện.. luyện khí... ít nhất lục trọng."
, vô song sợ hãi lắp bắp nói.
Bộ kinh phong vừa nói xong thì nhìn lên vô song trên cây, nở một nụ cười châm biếm.
"song đệ định chờ hai vị sư huynh đây đích thân bay lên thỉnh ngươi xuống sao?"
Cách đó vài trượng, trần hiển minh bước ra cười phá lên một tiếng. hắn tiến tới đứng cạnh bộ kinh phong, ngẩng đầu nhìn vô song trên cây cao.
"thôi rồi, hôm nay xong đời rồi..."
, vô song mặt mày như đưa đám.
Hắn từ từ xuống cây. vừa nhảy xuống lập tức khom mình cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng hai kẻ trước mặt.
Một tên tu vi luyện khí ít nhất lục trọng, tên còn lại có vẻ như còn khủng bố hơn.
Người là dao thớt ta là thịt cá, vô song chỉ có thể phó thác số phận.
"ngươi phải chết."
"yên tâm, sau khi ngươi chết ta sẽ lấy đôi mắt đỏ và mái tóc lam đẹp tuyệt vời trên đầu ngươi đem bảo quản.."
Bộ kinh phong mở miệng, tươi cười nói.
Hắn thản nhiên nhìn kẻ trước mặt như xác chết. chỉ có điều hắn không thích ra tay sát nhân ngay mà thích từ từ chơi đùa, dọa con mồi kinh hãi tột độ mới thôi. giống lúc nhỏ hắn bắt đám động vật nhỏ ra chơi đùa cho đến chết vậy.
Trần hiển minh cũng chỉ cười mỉm, không nói gì.
Vô song từ từ lui lại, tế ra xích hạt, kim linh lực xám bạc hội tụ lòng bàn tay.
Trong đầu hắn đã có ý muốn đồng quy vô tận, lôi một trong hai kẻ này đi theo, nhất là tên biến thái bộ kinh phong.
Tuyết đao trong tay bộ kinh phong lạnh dần lên, mặt đạo phủ một lớp tuyết mỏng.
"sẵn sàng chưa song đệ?"
, bộ kinh phong tiến lên trước.
Phập!
"ngươi???"
, bộ kinh phong nhìn xuống ngực mình, máu chảy ra.
Trần hiển minh tay trái mang linh lực màu tím một đấm xuyên qua bộ kinh phong. cánh tay hắn đen sì, mọc đầy gai nhọn, năm móng vuốt nâu sẫm.
Trước khi ngã xuống, bộ kinh phong vẻ mặt không che giấu sự kinh ngạc, hệt như gương mặt ca ca hắn trước khi chết lúc nãy vậy.
"chẳng phải ta đã nói ngươi lúc giết ai không nên nói nhiều sao? đồ ngu ngốc."
, trần hiển minh mặt không biểu tình nói.
"ngươi là..."
, vô song trợn mắt.
"ta là ma tu. sao, vô đệ từng thấy qua ma tu giống ta ư?"
, trần hiển minh nhìn vô song, cười hỏi.
"không."
, vô song lắc đầu. kiếp trước hắn có bạn là ma tu nhưng kiếp này quả thật chưa gặp qua. à không, vừa gặp qua một rồi.
"vậy còn bộ kinh phong?"
, vô song nghi vấn.
"hắn là quỷ tu. chỉ mới chuyển tu năm ngoái thôi. đáng tiếc, kẻ này ta không thích. được chuyện thì ít mà hư chuyện thì nhiều."
, thanh niên mặt ngựa bỗng nhiên than thở.
"trần sư huynh sẽ giết ta sao?"
Trần hiển minh nghe vô song hỏi xong bỗng nhiên thu hồi nụ cười, nghiêm túc lại. hắn thu tuyết đao và hoắc kiếm vào túi trữ vật, sau đó cầm lấy hai túi trữ vật của đôi huynh đệ này, dùng linh lực phá vỡ ấn kỳ bên trên rồi nhìn cũng không nhìn, ném về phía vô song.
"giữ lấy. xem như quà ta tặng ngươi lần gặp mặt chính thức. về sau có dịp ta sẽ đến bái phỏng vô song đệ."
"trần kiều ân đã cứu muội muội ngươi khỏi đám yêu thú rồi. bọn họ đang tìm kiếm ngươi. chớ ở đây lâu, vẫn còn nhiều ma tu và quỷ tu đang mai phục chờ các ngươi đến đấy."
"trần sư tỉ cũng là...", vô song ngạc nhiên.
"đúng vậy, nàng cũng là ma tu giống ta. yên tâm, chúng ta sẽ không làm hại huynh muội ngươi đâu."
, trần hiển minh đáp.
"vậy nhóm chúng ta... còn đối phó đám yêu thú tiếp chứ?"
Vô song cẩn thận hỏi. dù sao hắn và sư huynh mặt ngựa này vẫn đang thực thi nhiệm vụ thôn trường an, dù là vô song cũng không biết trong thôn còn ai sống sót không.
"còn chứ. ngươi quay về thôn đợi lệnh tiếp đi."
Trần hiển minh nói xong thì quay mặt bỏ đi.
"sư huynh chờ chút!"
"sư đệ có chuyện gì nữa?", thanh niên mặt ngựa quay lại, giọng thiếu kiên nhẫn.
"sư đệ bị lạc, ta không biết đường đi."
"..."
Sau khi vô song đi, trần hiển minh vẫn đứng yên chỗ cũ nhìn hướng hắn. từ trong bóng râm, một lão giả khô gầy như que củi bước ra, ánh mắt sắc bén.
Lão giả chần chừ một chút, hỏi trần hiển minh:
"thiếu gia, chúng ta có nên giết hết bọn ma tu, quỷ tu kia không? phía sau chúng có lão già lý chu thoại tu vi thâm hậu."
"giết sạch. bọn chúng dám đối nghịch với phụ thân ta, phải chết. lý chu toàn trúng vạn ma táng không sống được bao lâu nữa đâu."
"vậy còn nữ rắn yêu thần bí và đại yêu ma hồ điệp chưa xuất sinh?"
"mặc bọn chúng tự chém giết lẫn nhau đi."
Trần hiển minh gương mặt không cảm xúc nói. sau đó, hắn nhìn lên thân cây chỗ vô song trốn lúc nãy, cười nhẹ:
"vô tuấn, vô song, vô thúy mi... giang tiền thành... cao nhân che chở phía sau... thú vị lắm."
Một già một trẻ biến mất.
Huynh muội vô song, thúy mi không biết mình nhờ đó mà tránh qua một kiếp nạn thập tử nhất sinh.
....-
Trong động.
Đại yêu ma hồ điệp điên cuồng hấp thu chất dinh dưỡng để chuẩn bị phá kén.
Nó bị buộc phải hóa bướm sớm vì linh khí và phép tắc nơi đây đã bắt đầu trở nên hỗn loạn. nếu nó không kịp ra, nó sẽ không bao giờ có thể ra nữa.
Nữ rắn quỷ bí ẩn kia và lão già lý chu thoại đang giằng co ngày càng khốc liệt. trận đấu đang dần đi đến hồi kết. đại chiến cuối cùng sẽ bộc phát.
Đồng thời ma hồ điệp thầm mắng đám thuộc hạ yêu, ma tu, quỷ tu đúng là lũ phế vật. còn có đám ngoại nhân phá hoại đáng chết nữa. hóa bướm bay ra được, nó thề sẽ tàn sát phanh thây chúng thành muôn ngàn mảnh.
"không!!!"
Ma hồ điệp bỗng nhiên phát ra một tiếng rít vang dội, động phủ bên trong nổ tung, cả vùng núi đồi rung chuyển mãnh liệt.
Thiên địa chấn động.
Lý chu thoại đã chết. nữ rắn yêu thoát ra.
Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm







