Ta là hoàng hậu
Chương 5: Chương 5
" Này.... tại sao ngươi lại để nữ nhân yêu kiều như ta chờ đợi ở nơi này kia chứ. Ngươi thật chẳng đáng làm nam nhân " nàng tức giận, rất tức nha ~ hắn dám để nàng phải chờ hắn thật lâu tại chốn Trường An này [Trường An chính là một phần nhỏ của kinh thành Lạc An, cũng chính là con đường ngắn nhất để có thể tới Nguyệt Sơn]
" Nàng chính là đã chờ ta sao đại mỹ nhân. Ta cứ ngỡ nàng sẽ bỏ đi chứ " hắn thích thú nói
" Ta không có >////< Ngươi dám để bổn cô nương ta chờ lâu như thế, biết vậy ta đã dành thời gian đi tìm phủ vương gia có khi tốt hơn "
" Nàng làm gì ở đó thế? " hắn nhếch mép. Vương gia là hiền đệ của hắn, không biết đại mỹ nhân có liên quan gì tới hiền đệ của hắn nhỉ ~
" Nô tì. " nàng thản nhiên đáp, dù sao nàng cũng sắp cạn kiệt ngân lượng rồi, may ra lần này chỉ đủ để đến phủ vương gia thôi nga ~
" Vậy trước đó nàng làm sao có thể vượt qua được thế " hắn ngạc nhiên hỏi, hắn chưa gặp nữ nhân nào như nàng. Ngực thì bằng phẳng, dáng người mảnh mai như thế thì có thể làm gì kia chứ.
" Ngươi đang hỏi cách ta sinh tồn đấy à? Mẫu thân ta trước khi mất có chỉ sơ qua cho ta một số thứ và cách sinh tồn tại nơi ta từng sống. "
nàng cầm trúc diệp thanh tửu chán nản đáp
" Ta chưa từng thấy ai như nàng. Những khả năng kia cũng do mẫu thân của nàng chỉ dạy? Còn phụ thân của nàng thì sao "
" Phụ thân? Lão ta ham mê tửu sắc mà bỏ rơi mẫu thân và ta. Những thứ mà ta làm ngày hôm đó đều xuất phát từ ta. Ta chẳng có ai chỉ bảo như ngươi, ta phải vươn lên mà sống, ngươi hiểu chứ " nàng tiếp tục tỏ vẻ chán nản kể lể câu chuyện do nàng tự biên tự diễn [@@]. Nàng thật tài trong những chuyện như thế này mà ~ Nhưng thật ra thì cũng chẳng có gì đáng nhắc tới người có công sinh thành với nàng, mẹ nàng bỏ nàng, cha nàng mất sớm..... Ai da ~ Bất quá nàng cũng chỉ biết tự mình nuôi sống bản thân thôi, lựa chọn công việc, kết hôn, sinh con, chết. Thế quái nào lại lạc tới chốn này kia chứ
" Thế nàng họ gì? Thật đáng thương, đại mỹ nhân nga ~ "
" Chuyện này thì... Ngươi cảm thấy tò mò lắm sao tên đại ngốc kia "
" Thì ta nghĩ cứ gọi là đại mỹ nhân cũng không hay cho lắm. "
" Ta tên Đoan Vũ. Tùy ngươi gọi thôi! " Nàng cũng tự nhiên mà nói ra. Sau đó, nàng chợt nghĩ ra rồi quay sang hỏi hắn
" Ngươi làm gì ở nơi này. Và tại sao lại hẹn ta ở đây "
" A ~ Ta quên mất. Chúng ta ghé qua Nguyệt Sơn Trang luôn đi, dù sao cũng muộn rồi "
" Ngươi tính dụ ta đến nơi của ngươi để làm gì. Mau khai báo sự thật đi! " nàng nghi ngờ nhìn hắn
" Đến Nguyệt Cát làm vợ ta đi "
" Đại mỹ nhân, nàng sao lại bỏ đi thế " hắn ngạc nhiên hỏi khi nàng quay người bỏ đi
" Ngươi nghĩ thế nào? Ta sẽ đi về " nàng dứt khoát đáp
" Nhà nàng ở đâu? Ta sẽ đưa nàng về " níu lấy tay nàng, hắn dịu dàng hỏi
" Nơi nào cũng có thể là nhà...."
" Haha. Vậy thì Nguyệt Sơn Trang cũng là nhà của nàng, nơi nào của ta cũng là của nàng "



![[Fanfic TFBoys] Thiên Đường Là Em](https://cdn.kiemhiep.net/images/cover/fanfic-tfboys-thien-duong-la-em-1f40ee.jpg?w=280&q=75)


