Ta là hoàng hậu
Chương 2: Chương 2
" Ai da ~ Tại sao hôm nay lại nhàm chán thế này. Thật đáng ghét mà " nàng chán nản than thở
" Chào buổi sáng ~ cô gái hôm nay dễ thương thế. Tuy còn lép.... Hự " nàng vừa giật mình thì đã thấy Vũ Linh sờ mó mình thì lập tức phản xạ ngay
" Vũ Linh, hôm nay mày cũng gan quá nhỉ, đã sờ còn bình luận nữa ha "
" Haha. Chỉ là ôm thôi mà. Đừng giận tao nha, nha ~ " cô nàng vừa nói vừa tỏ vẻ dễ thương, cực cute, rồi lại tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt của nàng, cô nghiêng đầu hỏi
" Mày này, thất tình bao giờ thế. Sao không rủ tao đi hóng chuyện thế? "
" Tao giết mày bây giờ. Mày có tin tao ám mày cả đời không? " nàng tức giận tính quay sang vờ bóp cổ Linh
" Mà này, chúng ta đi chơi được hông? Tao muốn được cùng mày đi chơi lắm nha. Đi nha mày "
" Thế chiều nay nhé, tao cũng có hẹn với Lam Lam nữa. Chúng ta cùng ngắm cảnh cùng tâm sự luôn " nàng mỉm cười, một nụ cười thật đẹp, thật hoàn mỹ
" Phụt..... "
" Haizz, thật mệt. Cũng may là mình đã quay lại trước khi đi gặp Lam Lam rồi " nàng thở dài, lúc nào cũng phải như người lớn chăm sóc cho trẻ con vậy. Có hai đứa Vũ Linh và Thiên Lam là nàng đã mệt lắm rồi
~~ Ai da, Linh Linh lại chảy máu mũi trước nhan sắc yêu kiều của Anh rồi ~~
" Chị, em ở đây nè " Thiên Lam đưa tay vẫy ra hiệu cho nàng, nàng cũng thấy thế mà lại chỗ cô nhóc.
" Thế em có chuyện gì muốn nói thế Lam Lam. "
" Thiên này, đã bao giờ chị cảm thấy thật sự yêu ai đó chưa? "
" Vậy ra chúng ta ở đây là để nói chuyện tình yêu à " Vũ Linh chen vào, cô có vẻ không ưa Thiên Lam cho lắm
" Chị không nghĩ là mọi chuyện chỉ có như thế, em còn gì muốn hỏi không Lam Lam? Dù sao cũng còn khá nhiều thời gian để quay lại "
" Em..... em cũng chỉ muốn hỏi như thế, chị có thể trả lời em chứ "
" Chưa. Nếu em thực sự yêu, thì em cũng có thể nhận ra. Các kiểu của chị đều là lừa tình " nàng thành thực nói, dù sao con bé cũng là em nàng kia mà
" Vậy sao. Cũng đã tới lúc rồi nhỉ " Thiên Lam thẫn thờ nói, rồi bất ngờ đẩy nàng xuống giữa hồ. Cô nhóc lẩm bẩm
" Vậy ra, chị cũng chỉ lừa gạt người ta, chị không đáng là chị tôi, đồ khốn "
" Này, cô làm gì cậu ấy thế? Sao cô lại đẩy cậu ấy hả? " Vũ Linh từ trong thuyền chạy ra, quả nhiên không thể tin con người này được mà.
" Tôi? Làm gì ư? Hiển nhiên là kết thúc mạng sống cô ta rồi. Cô ta lừa tôi, như hắn đã lừa tôi vậy. Quả nhiên không ai thật lòng với tôi cả "
" Câm đi, cô không biết gì hết. Cậu ấy đã một mực yêu thương cô như thế kia mà, cô có biết vì cô mà cậu không tiến đến với tôi không hả "
" Cô im đi, Vũ Linh. Cô chỉ là một đứa bám đuôi mà thôi " nói rồi Thiên Lam cũng đẩy Vũ Linh xuống hồ. Trước khi chìm xuống, Vũ Linh hét vọng lên
" Cũng do cô hết, tại cô mà cậu ấy không thể đến với tôi, Thiên Lam ạ. Tôi hận cô "
" Gì cơ? Do tôi? " Thiên Lam chợt nhận ra, người mà Giang Anh yêu quý nhất không ai khác.... đó chính là cô, là Thiên Lam này. Cô bật khóc, cô đã làm điều tội lỗi gì thế này. Lúc này, cô chỉ muốn gặp lại người chị yêu dấu mà thôi. Cô nghĩ rồi gieo mình xuống hồ.
~~~~~~~ Ai da, cả ba nàng đi hết rồi, tác giả ta phải làm gì đây TT-TT ~~~~~~~
" Này, này nhóc. Mau tỉnh dậy đi "
" Ư.... ư ư! " nàng khẽ cựa mình,đôi mắt khẽ mở ra hướng về nơi phát ra tiếng gọi.
" Tiểu tử!! Ngươi mau chóng dậy rồi rời khỏi nơi đây đi. "
một người con trai lên tiếng khó chịu rồi nhanh chóng trở nên lạnh lùng
" Đây là đâu " nàng khó chịu hỏi
" Đây là Nguyệt Sơn Cốc. Mi tên gì thế tiểu tử? Ta là Huỳnh Thiên Lâm, ta chính là chủ nhân của Nguyệt Sơn Cốc này nha ~ " người con trai tự đắc một hồi rồi lại nhìn sang nàng hỏi
" Nhìn mi thì chắc cũng là dạng có võ công cao cường rồi ha, ta cũng chính là lần đầu chứng kiến một tiểu tử 15,16 tuổi như mi có thể thành tài tới mức độ nào nữa nha "
" Ta không phải nam nhân như mi nghĩ. Mi có đồ ăn gì không nhỉ? Ta vốn sắp chết đói rồi nha " nàng xoa bụng đáp
" Mi không phải nam nhân chứ là gì? Hay mi chính là yêu ma nơi nào đến làm phiền Nguyệt Sơn Cốc này? " người con trai nheo mắt nghi hoặc nhìn nàng
" Mi chính là không nhận ra bản cô nương ta xinh đẹp như thế nào. Thôi thì ta đành xuống núi tìm chút ít đồ ăn vậy, căn bản là mi không có gì để ta lấy cả. "
" Này này, đừng bỏ đi mà. Nếu mi cứu được ta, ta nguyện nuôi mi cả đời ~ Đừng đi mà " người con trai tỏ vẻ thảm thương hét lên. Thật tức chết đi mà, nếu như hắn mà thoát được. Hắn sẽ quay về Nguyệt Sơn Cốc đồ sát mấy tên đồ đệ ngốc kia cho coi
" Cứu ngươi? Ngươi chính là vừa nhắc tới từ nuôi ta à. Ngươi tính nuôi ta kiểu gì? " nàng vừa đứng dậy chuẩn bị bước đi thì nghe hắn nhắc tới việc cứu hắn nha ~
" Tất nhiên là có. Ta cũng không chắc là một tên ngốc tử như nhà ngươi có làm được gì không nữa. "
" Ngốc tử? Nam nhân ngu ngốc như ngươi thì đứng yên đó chờ người khác cứu đi. Hầy ~ Dĩ nhiên là nàng có thể rời khỏi nơi này. Dù sao cũng phải mệt mỏi rồi đây! Chắc phải bỏ rơi tên này mà đi tìm đường ở nhờ quá. " Mi không cứu ta?
" hắn tỏ vẻ ngạc nhiên. Rốt cuộc thì người này là ai kia chứ? Tại sao hắn có thể bỏ qua một mỹ nam như hắn kia chứ. "
Ta hiển nhiên là không cứu. Hẹn gặp lại sau " Một lúc sau......... " A ~ Mỹ nhân kì lạ này cũng khiến cho ta ngạc nhiên. Nhưng không phải thứ hắn muốn là đồ ăn hay sao, sao lại đi mất rồi. Thôi thì đành phải về Nguyệt Sơn Trang trước đã, còn gặp lại mỹ nhân đó hay không thì còn tùy vậy.
" "
Hắt xì..... Tên khốn nào đã liên tục nhắc ta nhỉ.... ta mà biết ai làm ta ra nông nỗi này thì ta sẽ xử tới tận cùng " nàng vừa hắt xì vừa tìm đường xuống núi
![[Giới Showbiz Hệ Liệt – Quyển 3] - Đại Hồ Tiểu Muội](/images/default_story.webp)





