Just a dream

Chương 16: Chương 16

" Daniel, cậu qua nhà tớ một lát được không? " Hiện giờ Daniel đã sang nhà Leo, ai ngờ từ lúc trở về, anh chàng có một số biểu hiện không được khỏe cho lắm. Leo đã nằm yên trong phòng ba ngày liên tiếp, không ai thấy anh bước ra khỏi phòng hay đi xuống nhà cả. Cũng như chẳng ai thấy Lisa kể từ khi cô giúp việc quay lại, hồi trước ít nhất cũng ra vào chào hỏi nhau một tiếng, bây giờ thì đến mặt mũi cũng chả thấy đâu. Ngay cả khi Leo bị bệnh, Lisa cũng chẳng biết. " Nè " Daniel đưa ly nước cho Leo. " Cậu đã uống thuốc chưa vậy? " Anh bắt đầu hỏi tiếp. Nhìn thấy nét mặt lo lắng của Daniel, Leo giả bộ gật đầu cho xong chuyện, anh cũng không muốn bị Daniel chất vấn này nọ. Nói thật, Leo khá sợ thuốc và bệnh viện, đó là bí mật của anh chàng, kể cả Daniel cũng chẳng biết. Nếu Daniel mà là con gái thì chắc chắn sau này sẽ là một bà mẹ giỏi, anh luôn lo lắng từng chút một cho Leo, kể cả những việc nhỏ nhất. Lâu lâu, Leo cũng hay tự hỏi sẽ ra sao nếu anh không quen Daniel, hên mà sẽ chẳng có vụ đó xảy ra. " Cảm ơn " Leo nói. " Cảm ơn gì? Đừng nói cậu đang lên cơn mê sản nha??? " Leo nắm lấy cái gối bên cạnh đập lên đầu Daniel chứng minh mình vẫn còn khá tỉnh. " Shushhh!!! Sao cậu bệnh mà vẫn còn mạnh vậy? " Daniel che đầu mà nói. Điều đó đã khiến cho Leo cười, ít nhất lúc bệnh mà cũng có người làm mình cười là tốt rồi. " Bố mẹ cậu có biết cậu bệnh không? " Daniel nghiêm túc nhìn Leo mà hỏi, chờ một câu trả lời khác từ bạn của mình. " They dont know " leo trả lời. Lại là câu hỏi cũ và câu trả lời cũ, có lúc Daniel cảm thấy tội nghiệp cho Leo. Tuy bố mẹ của Daniel cũng làm việc như bố mẹ Leo nhưng ít nhất mỗi lần anh bệnh, họ sẽ đáp chuyến bay trở về tp HCM. Có thể mọi người sẽ hỏi tại sao Leo lại không gọi điện và báo cho họ, nhưng có báo thì họ cũng sẽ không về đâu. Với lại anh cũng không thích bị phụ thuộc vào người khác. con có dì Maria mà, dì ấy sẽ chăm sóc con. Bố mẹ có thể sẽ không về được. Bà dì Maria bây giờ còn thân thiết với Leo hơn cả bố mẹ của anh. Chắc có lẽ anh sinh ra nhầm gia đình rồi. " Cậu ăn gì chưa Leo? Hay để tớ nấu cho cậu cái gì đó để ăn? " Daniel thích thú nhìn Leo mà nói Có vẻ Daniel cũng khá thích việc Leo bị bệnh. Vì những lần như vậy, anh có thể bãi bỏ lệnh cấm lại gần nhà bếp của Leo chưa kể phá tung nhà bếp mà không cần phải đưa ra một lí do gì. Có lần Leo ngủ quên vì quá mệt, Daniel xém tí là đốt cháy cả căn bếp nhà anh nếu chuông báo cháy không vang lên. Chưa kể Daniel rất giỏi trong việc phá lò nướng nhà Leo, nếu cho Leo nướng bánh thì sẽ cháy bánh, nhưng nếu cho Daniel nướng bánh thì sẽ cháy cả hai, lò nướng lẫn ổ bánh. Có lúc Leo tự hỏi, liệu Daniel có thù hằn gì với lò nướng của anh không. Vì nếu chỉ cần một phút không để ý thì có thể cả căn bếp sẽ bùng cháy. Không biết lò nướng của Pearlly có bị cháy chưa? " Hey Leo! " Daniel đưa tay trước mặt bạn mình với vẻ mặt khó hiểu. " Tớ không ăn bánh " Leo như người mất hồn quay sang nói với Daniel như thể đó là câu cửa miệng của anh chàng. Daniel lấy tay đưa lên trán bạn mình, tay còn lại đưa lên trán mình. " Cậu hơi nóng thì phải... " Leo kéo tay Daniel xuống và đập vào đầu anh chàng. " AWWWW!!! " Daniel đưa tay đặt vào ngực và mếu. " Hên mà cậu không phải là con gái. " Leo nói. " HẢ??? " Daniel ngạc nhiên hỏi. " Nếu không thì tớ sẽ thích cậu rồi. Hên mà cậu không phải. " Leo nhắm mắt vào và nói. " Tớ mà là con gái thì sẽ rất đẹp. Hên cho cậu tớ là con trai. Nếu không cậu phải tốn tiền để có được tình cảm của tớ. Chưa kể cậu phải ghen tuôn với các chàng trai khác nữa. " Daniel nói cái giọng bực tức khá là khó chịu. " hên thật. Nếu cậu là con gái chắc con trai trên thế giới phải tốn tiền đi phẫu thuật mắt. Đúng là hên thật. " Leo thở phào nhẹ nhõm. " Cái thằng khốn này!!! " Daniel liền lấy gối đập lên đầu Leo. " Hên mà còn có Pearlly thích cậu. Hàng tồn kho có người hốt là hên rồi. " Nói xong Leo ngồi bật dậy và chạy ra khỏi phòng. Để lại Daniel đằng sau. Ai mà chả biết Daniel cũng có rất nhiều người thích. Kể cả khi anh chàng chẳng biết gì về cái gọi là yêu đương, dù sao thì Daniel cũng khá giống con nít. Tính tình khá là chân thật, nghĩ sao nói đó, không giống như một số người, ngoài mặt thì nói đồng ý nhưng bên trong thì lại không thích và đi nói xấu người khác. Lúc Daniel nói anh đã quen một cô gái, điều này càng làm cho Leo lo lắng. Nhưng hên là Pearlly là một cô gái khá dễ thương, người luôn làm cho Daniel cười mỗi khi anh buồn và cô đơn. Tuy nói Daniel là một bà mẹ đơn thân mạnh mẽ, nhưng không thể phủ nhận rằng anh chàng là người rất dễ buồn và chán nản. Daniel và Leo giống nhau ở chỗ cả hai sẽ không bao giờ nói cho mọi người biết lí do họ buồn. Kể cả khi Daniel hay Leo gặp chuyện thì họ cũng sẽ im lặng mà giải quyết. " Leo!!! " Daniel la làng lên. Đột nhiên Leo dừng lại và thở hổn hển. "Whats wrong Leo? Are you okay??? " Daniel lo lắng chạy lại hỏi. " I... am " " okay... "

Truyện khác cùng thể loại