Đỉnh Cấp Tông Sư FULL

Chương 2091: Chương 2091

Sau đó, Tô Minh hoàn toàn lành lặn, không bị chút tổn thương nào. "Tôi bảo này, anh xúc động như vậy làm cái gì? La hét, kêu gào nhức hết cả đầu!" , trong khung cảnh tĩnh lặng này, Tô Minh nhìn Cố Thần, thật hết nói nổi với anh ta. Tô Minh thật sự hết nói nổi. Thật ra, nếu như anh muốn thi vừa nãy, cho dù lá cờ Đại Thông Thiên Âm Dương có tự phát nổ một cách bất ngờ thì anh vẫn có năng lực tránh được vụ nổ đó. Bởi vì kiếm tâm của anh quá vững vàng và anh còn có được kho tàng huyết mạch của một thiên tài nên khi nguy hiểm đến gần, trái tim anh sẽ lập tức đập nhanh lên, đó là một loại cành báo bằng trực giác. Nếu như anh chịu phát huy thân pháp và pháp tắc không gian tối giới hạn cao nhất thì ít ra anh cũng đảm bảo được bản thân sẽ tránh được bày phần năng lượng tới từ vụ nổ do lá cờ Đại Thông Thiên Âm Dương gây nên. Hơn nữa, nếu tính đến trường hợp xấu nhất, cho dù Tô Minh không thể tránh được thì anh vẫn còn có một dung khí là bia Huyển Diệu, bia Huyển Diệu không chỉ là dung khí mà nó còn có cấp bậc cao hơn cà lá cờ Đại Thông Thiên Âm Dương, nó chính là dung khí thượng phẩm, nó hoàn toàn có năng lực khắc chế được sức mạnh nhờ tự phát nổ của lá cờ Đại Thông Thiên Âm Dương, nhưng Tô Minh không muốn sử dụng nó một cách lãng phí như vậy. Nguyên nhân hết sức đơn giàn, anh có một chút tò mò về mức độ chịu đựng của bản thân. Dù sao đi nữa thì mức độ chịu đựng của thân thể anh cũng rất đáng sợ, nhất là lúc còn ở Kiếp tông, anh đã được chuyên gia hàng đầu như lão Trang hỗ trợ rèn luyện thân thế gắn mười nghin năm, anh cũng không biết rốt cuộc thân thể của mình đã đạt tối trình độ nào rồi, vừa hay, anh có thể dùng vụ nổ của lá cỡ Đại Thông Thiên Âm Dương để đánh giá lại, loại cơ hội tốt này không phải lúc nào cũng có. Cho nên, nói đến cùng, ở trong mắt của Tô Minh, lá cờ Đại Thông Thiên Âm Dương tự phát nổ cũng chẳng là cái thá gì cả. Đúng vậy, chẳng là cái thá gì cà. Một thứ như vậy cũng xứng đáng để Có Thần hưng phần tối mức suýt ngắt xiu sao? Dù sao đi chăng nữa thì anh ta cũng là một tu già võ đạo, động một chút liền la hét, kêu gào, không có một chút khí chất mà một tu già võ đạo cần phải có. "Mày... mày. mày.. " , tuy Tô Minh chẳng nói thêm gì nữa nhưng trái tim của Cố Thần như sắp vỡ vụn! Suýt chút nữa anh ta đã bị anh hù chết. Đầu lưỡi sắp bị anh ta cắn đứt. Anh ta nhìn chằm chẳm Tô Minh, không thốt nên lời. Trong đầu anh ta chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất, sao có thể như vậy được? Tại sao đối phương vẫn còn sống, thậm chí, còn không bị một chút tổn thương nào? "Nói đi, anh còn có thêm thủ đoạn và mưu kế gì nữa không? Nếu có thì mau dùng hết đi, tôi đang vội" , Tô Minh lại nói, vội chỉ là giả, nhưng thật ra anh không còn thấy thú vị nữa, thực lực mà Cố Thần bày ra trước mắt anh quá yếu, yếu đến mức làm cho trận thi đấu này trở nên tề nhạt. "My., Cố Thần vô cùng hoàng loạn, anh ta cảm thấy mình bị si nhục hết mức có thể, ngay sau đó, anh ta phun ra một ngụm máu tưới, khó thờ, tim ngừng đập, nói không nên lời. " Thôi bỏ đi, có vẻ như anh đã hết mưu hết kế rổi, để tôi tiễn anh một đoạn đường vậy! ", Tô Minh đã ra quyết định. Chỉ trong phút chốc. Sắc mặt vốn đang tái nhợt của Cố Thần thay đổi liên tục. Đó là sự kinh hoàng. Đó là sự sợ hãi. Và không dám tin vào mắt mình. Anh ta liên tiếp lui về phía sau theo bản năng, trong lúc lùi lại, tay anh ta cấm lấy kiếm, điên cuồng chém về phía đổi thù, mỗi một nhát kiếm đều được dùng hết toàn lực, thậm chí, anh ta còn dùng hết sức lực để thiêu đốt Tiên Nguyên.

Truyện khác cùng thể loại