Đỉnh Cấp Tông Sư FULL
Chương 2090: Chương 2090
Từng giây từng phút trôi qua.
Thời gian bằng khoảng trên dưỡi một trăm nhịp thờ.
"Khụ khụ. "
, một tiếng ho yếu ốt vang lên, giọng nói này, thế nhưng.
. thế nhưng đây là giọng của Cố Thán!
Bọn họ không hề nghe nhắm.
Đúng là giọng của Cố Thần thật.
Trong cảnh khói bụi mở mịt, bọn họ thấy được Cố Thần vẫn còn sống, tuy rằng sắc mặt của anh ta tái nhợt, máu tươi chày ra từ khóe miệng, anh ta đã tiêu hao gắn hết sức lực và còn bị thương nặng nhưng anh ta vẫn còn sống, vào giờ phút này, Cố Thần quá đỗi vui mừng, anh ta không thể nào khống chế được cảm xúc của mình nữa, vừa không thiết sống chết mà ăn đan dược vừa la hét một cách hung tợn:
"Chẳng phải cậu ta đã chết rối sao? Chẳng phải là đã chết ở trong tay của ông đây sao? A! Chết! Chết mối tốt! Tô Minh, mày đáng phải chết mười nghin lần, chết mới tốt! Mày không ngờ được, đúng không? Ha ha ha ha. "
Mặt Cố Thần vặn vẹo, đầy về dữ tợn.
Khí tức toàn thân anh ta mang theo sự điên cuống và tà ác.
Hơn thế nữa, bọn họ còn nhìn thấy một cái tháp không gian đã bị suy yếu đang ẩn hiện trước người của Cố Thần.
Thân của cái tháp kia đã vỡ ra thành từng mành.
Dường như nó sắp phài biến thành một đống tro tàn.
Đây là nguyên nhân vì sao Cố Thần đứng ở trung tâm của vụ nổ do lá cờ Đại
Thông Thiên Âm Dướng gây ra nhưng anh ta vẫn sống sót? Là nhờ cái tháp không gian kia.
Cái tháp đó chính là chí bào!
"Đó chính là dung khí bàn mạng của lão tổ tổng đầu tiên của nhà họ Cố được nhắc tối trong truyền thuyết, thần tháp Lưu Ly Không?"
, sắc mặt của Mạc Châm Sơn thật sự khó coi, khó coi giống như giọt nước mưa từ trên mái ngói nhỏ xuống, lão tự thì thẩm với mình như vậy.
Truyền thuyết về nhà họ Có là có thật, nó thật sự tổn tại ư?
Thật sự Cố Thần tháp Lưu Ly
Không sao?
Thật không thể ngờ tối, bọn họ hoàn toàn không thể ngờ tối được.
Mạc Châm Sơn thật sự không cam lòng.
Ông ấy thất hồn lạc phách.
"Ha ha ha ha., bên ạnh ông ấy, Dương Sào và Hà Nhiếp bỗng nhiên không nhịn nổi nữa mà cưới thật lớn, vô cùng mừng rỡ. Dương Sào không chờ đợi nổi nữa, hét lớn: "
Người thắng cuộc là Có.
.
" Nhưng mà. Ông ta còn chưa nói xong hai chữ Cố Thần. Bên trong không gian còn chưa tan hết khỏi bụi do lá cỡ Đại Thông Thiên Âm Dương phát nổ kia, thế nhưng.. thế nhưng.. vẫn còn một bóng người đang ấn hiện, hơn nữa người kia còn mở miệng nói chuyện. Trong lúc người đó đang nói thì loại năng lượng hung tàn đang chuyển động trong không gian cũng đã tan biến hoàn toàn. Bây giờ, bọn họ mối có thể nhìn thấy rõ được. Đó là Tô Minh. Đây cũng không phải là điều quan trọng! Điều quan trọng ở đây là, Tô Minh trông có vẻ. Có về như trên phần da ở cánh tay mà Tô Minh để lộ ra, có một ít vết thương nhỏ đang ri máu. Trông có vẻ như chỉ là vài vết xây xát nhẹ mà thôi! Trong nhảy mắt, tất cả mọi người đều hit thờ không thông. Đầu của bọn họ như muốn nổ tung. Choáng váng. Vô số ánh mắt đổ đồn vào người Tô Minh. Mà đây chỉ mối là mở đầu mà thôi, ngay sau đó, chỉ trong vòng không tối một nhịp thỏ, bằng mất thưởng cũng có thể nhìn thấy những vết thương trên cánh tay của Tô Minh nhanh chóng lành lại.






