Cô phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, cô mở to đôi mắt tròn thơ ngây, lặp lại một tiếng " Mẫu thân ". Phu nhân Thừa tướng giờ đây không thể bình tĩnh được nữa, bà không biết diễn tả cảm xúc hiện tại của mình như thế nào, giống như mười sáu năm trước, Tức nhi cũng gọi bà một tiếng " Mẫu thân " non nớt như thế này. Hốc mắt bà dần đỏ ửng, sau mười hai năm, bà cũng được nghe nữ nhi gọi mình một tiếng "Mẫu thân " mà đáng ra bà có thể nghe từ mười hai năm trước. Bây giờ cô chỉ còn mỗi cái cảm giác khinh bỉ, xúc động cái gì chứ, chẳng phải chính bà ta không dạy nữ nhi của mình nói hay sao? Vậy mà vẫn muốn nghe nó gọi một tiếng " Mẫu thân "? Mới thôi đi! Thật là! Được rồi, khinh bỉ liền khinh bỉ đi, nhưng hiện tại cô phải diễn! Chậc, nếu mẫu thân không dạy cô nói, thì cô liền không thể nói nhiều được, chỉ nên lặp lại chữ mẫu thân này như một đứa trẻ thôi, giọng nói cũng nên hơi ngọng nghịu một chút. Thấy nước mắt bà bắt đầu rơi, cô cũng bắt đầu nhập vào vai diễn. Cô vừa mở to mắt, trong mắt có vài tia lo lắng và khó hiểu, giống như hỏi " Mẫu thân, người sao thế?", vừa giật giật một góc áo của bà, gọi " Mẫu thân " giọng nói non nớt cộng thêm vài phần lo lắng, quá hoàn hảo. Bà đau lòng vuốt tóc cô " Tiểu Ly, mấy năm nay đã để cho con khổ sở rồi ". Và sau đó kế hoạch của cô diễn ra cực kì suôn sẻ, cũng là do vị mẫu thân kia tính khí thật thất thường nha ~ Bao nhiêu năm như vậy không thèm ngó ngàng tới cô một chút, hiện tại, cô cùng lắm mới chỉ gọi một tiếng mẫu thân mà bà ta đã không chịu nổi mà yêu thương cô. Thật không hiểu sao mà. Cô được chuyển tới ở trong phòng lớn hơn căn phòng cũ rất nhiều, nhưng chưa phải phòng dành cho tiểu thư, đơn giản bởi vì mẫu thân vẫn còn e ngại phụ thân cô, sợ rằng phụ thân cô sẽ không đồng ý, dù sao thì cô cũng không được ông thừa nhận. Thật ra cái phòng mà cô chuyển đến ở chỉ là phòng dành cho khách, nhưng khách của phủ Thừa tướng tất nhiên sẽ không phải là người bình thường, nên cái phòng này cũng rất là rộng nha ~ Chuyện trong nhà là do mẫu thân cô quản lí, chuyển một người đến phòng cho khách, chắc chắn phụ thân cô cũng sẽ không tra hỏi, nhưng nếu muốn chuyện cô tới phòng cho thiên kim, thì phải có sự đồng ý của phụ thân trước đã. Hiện tại, cô được ăn sung mặc sướng, cuộc sống còn nhàn hạ hơn khi ở hiện đại. Cô được ở trong một căn phòng rộng rãi, tiện nghi, ngày ngày còn được ăn sơn hào hải vị, mặc quần áo lụa là. Chỉ riêng một điều khiến cô cực kì bất mãn, đó là cô phải học tất cả mọi thứ lại từ đầu, kể cả học nói. Cầm kì thi họa, mẫu thân đều thuê những người tài hoa nhất kinh thành về dạy cho cô, riêng học nói, bà liền tự dạy cho cô, ngày nào cũng vậy, cứ khi nào rảnh là bà lại lôi cô ra để dạy học nói, cứ như bà đã già rồi, còn cô chính là thú vui tuổi già của bà a ~ Aizz

Truyện khác cùng thể loại