Why can not smile... cry

Chương 27: Chương 27

Hai người cứ như vậy mỗi người đều có một tâm trạng,nó ngồi ngắm những ngôi sao trên trời,mẹ nó đã từng nói với nó rằng mỗi ngôi sao tồn tại đều mang một ý nghĩa riêng của mình và con người cũng vậy sống trên trái đất này cũng có một ý nghĩa riêng,màu sắc riêng vì vậy hãy biết cố gắng với cuộc sống của mình. Mặc dù bà cũng chẳng đối tốt gì với nó nhưng lời nói của bà luôn khắc ghi trong cuộc sống của nó,nó vừa hận bà tại sao sinh nó ra lại bỏ lơ nó và nó cũng phải cảm ơn bà vì bà là động lực để nó sống đến tận bây giờ,mỗi lần nó mệt mỏi nó đều nghĩ đến bà mà cố gắng Còn Quân cậu cảm thấy thương nó,cậu luôn được gia đình bên cạnh nhưng cũng chính vì vậy mà cậu càng hiểu và thương nó hơn,nếu có thể cậu tình nguyện bù đắp tình cảm mà nó thiếu,có lẽ cậu yêu nó thật rồi,nó giờ đây là tất cả với cậu. _sao băng kìa _cậu reo lên,_ước đi Nhi _ước??? _nó quay sang nhìn cậu _ừm,đúng vậy,cậu ước đi _ừm _nói là làm nó chắp tay vào và ước,thật ra nó chẳng bao giờ tin điều ước này thành sự thật vì nếu có thật thì nó đã không như thế này nhưng lần này nó thực sự muốn tin lần nữa,nó thực sự muốn nó thành hiện thực lần nữa _cậu ước xong rồi hả _ừm _cậu ước gì vậy _tôi ước mẹ tôi sẽ hạnh phúc ở thế giới mà mẹ đang sống,một thế giới thật đẹp _nó nhìn cậu nói ra điều ước của mình _cậu thật sự rất yêu mẹ mình,cậu biết mình ước gì không _Quân quay sang hỏi nó _ước gì _nó _bí mật... đến một lúc nào đó mình sẽ nói cho cậu _ cậu nháy mắt với nó và cười sảng khoái _ừm,_nó cũng cười theo,ở bên cậu ta nó vui hơn rất nhiều,lòng nhẹ nhõm hơn,nó vui khi có người bạn như cậu * * * Tại một quán bar lớn Tiếng nhạc sập sình,nhảy nhót đủ thể loại tia,hắn ngồi ở một góc uống rượu giải sầu Hắn thực sự rất nhớ người đó,cái người mà đã rời bỏ hắn mà đi

Truyện khác cùng thể loại