Tất Cả Vì Em
Chương 2: Khởi đầu
Khi cô tỉnh dậy đã là chuyện của ngày hôm sau...
Trong phòng vang vọng tiếng bàn phím máy tính và tiếng nam lạnh lùng, thân quen...
- Anh... anh... anh là ai vậy...?
- Em tỉnh rồi?
Anh quay lưng lại,tay cầm tách caffee gương mặt nghiêm nghị pha chút mất mác và đau thương nhìn cô, " tiếc quá, tôi đẹp trai như vậy mà em không chiêm ngưỡng được" nghĩ thầm,anh nhìn cô
- Anh... Lãnh tổng?
-Không, là Phong của em.
- Tôi biết anh sao?
- Em là vị hôn thê của tôi.
- Tôi không biết anh, xin tha cho tôi, tôi không có gì cả.
- Sao lại không, em có tôi, tôi có thể tặng em cả Lãnh thị, thế nào?
Cô cười lạnh trong lòng.
- Tôi không cần, tôi muốn... Mộc thị...
Mộc Gia Hoàng, Mộc Tình, tôi hận các người, hận Mộc thị.
- Được, vậy thành giao, em phải ở bên tôi, tôi cho em tất cả, chỉ cần em vui.
Uyển Băng sững người giây lát " Được"
Suỵttt! Ngón trỏ tay thon dài của anh bỗng đặt lên đôi môi mềm mại của cô. Cô giật mình
Rầmmm!!!
- AHa ha,hai đứa cứ tiếp tục, cứ thế mà phát huy, tuổi trẻ mà...
- Đúng đúng, cứ tiếp tục, cứ tiếp tục...
Lão bà, lão ông nào đó từ nền nhà đứng dậy, phủi mông chạy thẳng kéo theo cả gia phả họ Lãnh(T. T "")
Ngoài vườn, cả gia tộc họ Lãnh họp tụ
- Thấy chưa, tôi bảo mà, Phong nhi của chúng tôi đâu có yếu sinh lí chứ, từ lúc chúng ta rình ở ngoài cũng được 5tiếng rồi.
- Vậy là sắp có cháu bế rồi.
- Chúc mừng Lãnh gia chủ,vậy là không tốn công vất vả cả đêm rình coi rồi.
- Ấy, lão nhị, không phải sáng nay ông phải họp bàn với tổng thống sao? Sao lại chưa đi?
- Chờ mãi mới có ngày nhìn thằng cháu trai động phòng, sao bỏ phí được.
Anh đóng cửa, đi đến cạnh cô. (-_- "")
- Ba mẹ anh?
- Dòng họ nhà tôi
-... Hình như họ hiểu lầm gì thì phải?...
- Không hiểu lầm đâu...
Cô chưa hiểu hết ý nghĩa câu nói đó thì đã bị thân hình vạm vỡ của anh đè lên người***
Ai hóng không, lần này nhạt quá





