Trùng Sinh Chi Kiều Kiều
Chương 87: Xuân đi xuân lại lại
Edit: Otaku Bi
Thời gian trôi qua rất nhanh, mỗi người đều mải mê với trong vòng xoáy công việc của mình, sinh hoạt, học tập, phấn đấy, qua lễ mừng năm mới, Kiều Kiều gặp lại Kiều Dĩnhđã
thay đổi dáng vẻ, giờ đây Kiều Dĩnh
không
còn là
cô
gái
nhà quê
nhỏ
bé yếu đuối trước kia nữa,
cô
bé
đã
biết dùng hàng hiệu biết cách đối nhân xử thế, Kiều Kiều thấy điều đó rất tốt. Chú Kiều cùng thím Kiều đều cảm kích
sự
giúp đỡ của nhà Kiều Kiều, mà cả ông bà nội Kiều gia cũng đối xử với nhà Kiều Kiều rất tốt, Kiều Kiều thấy vui mừng,
đã
từng có lức, Kiều mẹ và những người trong nhà ba
cô
có khúc mắc, kể cả
cônhỏ
cũng có, nhưng
hiện
giờ mọi người đều có cuộc sống tốt hơn,
không
còn vì tiền mà khổ sở ảnh hưởng tới tình cảm. Nhiều khi gia đình vì hoàn cảnh tiền
không
có mà trục trặc với nhau,
hiện
giờ
thì
mọi
sự
tình đều
đã
có thay đổi.
Lúc lễ mừng năm mới, Kiều Kiều nghe người lớn
nói
chuyện khi còn ở Thanh Nham, đó là chuyện ở đó hình như sắp phải di dời. Kiều Kiều cố gắng nhớ lại, đúng vậy, có chuyện này xảy ra, hình như phải ba năm sau mới xảy ra. Nhưng mà Kiều Kiều
khôngnói
thêm điều gì, có lẽ,
không
chỉ cuộc đời của
cô
thay đổi mà nhiều chuyện cũng có sai khác.
Nhà cũ của Kiều Kiều khá gần nhà của ông nội Kiều và chú hai, cho nên họ đều ở trong khu vực phải di dời, cả nhà vui vẻ thảo luận việc cần phải làm. Theo ý của chú hai là thừa dịp lần di dời nay, chuyển hẳn tới Dân Giang. Mà
một
khi chú hai chuyển nhà tới Dân Giang
thì
ông bà nội cùng
sẽ
chuyển cùng, dù sao, nếu làm như vậy, mấy đứa con của hai ông bà cùng ở Dân Giang cả. Tuy
nói
rằng nơi này sơn thủy hữu tình,không
khí trong lành tươi mát rất thích hợp cho người lớn tuổi như ông bà nội Kiều sinh sống. Thế nhưng Kiều Kiều vẫn hi vọng họ đến Dân Giang ở, đối với nơi sinh thành Thanh Nham, Kiều Kiều chẳng có tình cảm dạt dào gì, nhớ lại kiếp trước, những chuyện Kiều ba gặp phải, cuối cùng chỉ nhận được
sự
đối xử lạnh nhạt của những người xung quanh. Cho nên đối với Kiều Kiều
cô
không
thích thú gì mảnh đất và con người ở đây.
Hơn nữa ở đây môi trường cũng
sẽ
dần trở nên ô nhiêm, từ việc di dời, nhiều người có tiền trong tay. Từ đó hình thành việc đánh cờ đánh bạc chơi mạt chược, Kiều Kiều chẳng hi vọng nahf chú hai với ông bà nội dính vào con đường đó.
Kiều Dĩnh lại càng là hi vọng cha mẹ mình có thể dời đến Dân Giang, như vậy rất thuận tiện cho
cô.
Ông bà nội Kiều được nhiều người cổ động lại hiểu
rõ
Kiều Vũ Đông, biết rằng nếu tới Dân Giang
thì
Kiều Vũ Đông
sẽ
tốt hơn, nên cũng quan tâm việc chuyển
đi.
Qua năm mới là kỳ thực tập của năm tư, nên có nhiều người rời khỏi trường học, mà Quách Vũ Phi và tiểu Tam Nhi cũng quyết định ở lại làm trong công ty nhà Giang Phóng, đây là việc vui mừng, mà cả Từ Mạn rất vu vẻ, các
cô
đang
học năm hai rồi, mà tình cảm của
cô
và Quách Vũ Phi lại rất tốt, đương nhiên mong mỏi được ở cùng với nhau nhiều hơn.
Chỉ có
một
chuyện
không
vui duy nhất, đó chính là chuyện của An Ny, An Ny bỏ họ
đidu học ở Canada, điều này làm cho Kiều Kiều giật mình ngạc nhiên, nhưng mà Giang Phóng
nói
cho
cô
biết, đây là điều tất nhiên, Nhị Hắc
đã
có hôn thê rồi, dù vẫn
đang
ở nước ngoài, nhưng chính xác là y
đã
có vợ chưa cưới, mà cha của An Ny chắc chắnkhông
chấp nhận việc con
gái
của mình là tiểu tam. Với lại, Nhị Hắc chẳng phải
yêuđương thắm thiết gì với An Ny. Đúng vậy, cho dù An Ny
đi
rồi nhưng Nhị Hắc
thì
vẫn là Nhị Hắc như cũ. Kiều Kiều nghĩ, mỗi người đều có con đường của riêng mình phảikhông? Bọn họ
không
thể
nói
Nhị Hắc làm sai rồi, trong chuyện này,
không
ai có lỗi.
Cứ như vậy lại qua nửa học kỳ, Giang Phóng cuối cùng cũng tốt nghiệp đại học. Công việc của tập đoàn Cẩm Giang chủ yếu đều ở Tân Dương, nghe
nói, chời Giang Viễn tốt nghiệp, Giang Hải Dương
sẽ
tới đóng đô ở Tân Dương, mà bên Dân Giang
thì
do Giang Viễn phụ trách. Giang Viễn
không
còn là cậu nhóc
không
đáng tin suốt ngày bám theoanh
trai và Kiều Kiều kiếm tiền, bây giờ cậu
đã
trở thành
một
chàng trai thành thục, tuấn lãng nổi danh là người đàn ông độc thân hoàng kim của đại học A rồi.
Bây giờ tài tử nổi danh ở đại học A lại có cả tiền cả bề ngoài
không
ít, nhưng mà đều là hoa có chủ, người mà chưa bị chiếm hữu lại
không
nhiều, trùng hợp có Giang Viễn và Lâm Hiểu Nam là
một
trong số đó.
Lắm khi rảnh rỗi quá Kiều Kiều chẳng có chuyện gì lại lôi chuyện này ra trêu đùa họ.
Hai người đều lặng lẽ cười,
không
nói
được gì, rất rất nhiều năm về sau này, có
mộtlần Kiều Kiều lại lôi chuyện đó ra tròng gheo Giang Viễn, lúc đó, cậu
đã
kết hôn, cậunói,
đã
từng có
một
người em
yêu
nhất trong lòng, người đó ở trong trái tim em hai mươi năm trời, là chị.
Khi nghỉ hè, Kiều Kiều có được
một
cái thiệp mới, có người mời
cô
làm phù dâu, qua hai tháng nữa, cũng là tháng mười
một, có
một
hôn lễ
sẽ
diễn ra, mà nhân vật chính trong đó lại là bạn tốt của
cô, tiểu Bạch VS Phương Khuynh Nhan. Mà hai người này, làm chuyện đáng sợ hơn, bác sĩ bảo cưới. Kiều Kiều bối rối. So với việc Chu yên Vân với Hoa Ấu Lâm thành đôi,
thì
cái đôi này được ghép thành lại càng khiến cho người ta khó có thể tin.
Mọi người cũng chẳng biết hai người này sao lại gian díu với nhau được, mà hai nhân vật chính lại phủ nhận việc gian díu với nhau, thành
thật
chỉnh sửa nội dung là rượu say dẫn đến án mạng. Nghe
nói
là có
một
tần ở nhà tiểu Bạch tụ hội hai người này uống nhiều quá, dẫn tới OOXX. Kết quả, hai người hứa hẹn với nhau
không
kể cho ai biết, mỗi người đều có cuộc sống của riêng nhau. Nhưng chuyện chẳng ngờ,
không
tốt là Phương Khuynh Nhan mang thai.
Theo quan điểm của Ấn Phương Khuynh Nhan,
cô
chẳng phải là người thích vòng vèo gì cả, thấy cơ thể mình có dị thường
thì
lôi tiểu Bạch tới bệnh viện kiểm tra. Kết quả, chính là cái kết quả trể, được cái hai người này đều là người bình tĩnh và lý trí, lập tức quyết định muốn cho đứa
nhỏ
một
hoàn cảnh tốt, vậy
thì
kết hôn thôi.
Về chuyện với người lớn, đây là phần việc của tiểu Bạch phải
đi
đối phó.
Bởi vì lo lắng Phương Khuynh Nhan
sẽ
nhanh to bụng, cho nên, hai người quyết định tốc chiến tốc thắng.
Về chuyện này
không
chỉ bọn Nhị Hắc, Quách Vũ Phi có ý kiến mà cả Giang Phóng cũng bất mãn. Vì sao, vì cớ gì mà cậu ta lại sắp có con rồi. Giang Phóng sâu sắc cảm thấy mình thụt lùi rồi.
Liếc mắt nhìni Kiều Kiều
một
cái, hừ, đều do cái
cô
nhóc kia, chuyên gia làm tổ chức trì trệ, làm cho người ta bị tụt lùi so với chúng bạn.
Nghe thấy Phương Khuynh Nhan sắp làm mẹ. Kiều Kiều hiếu kỳ vuốt bụng của
cô
ấy. Lúc này Phương Khuynh Nhan mới chỉ có hai mươi tuổi,
đã
sắp làm mẹ, nhưng mà tâm tình của
cô
ấy rất tốt, thỉnh thoảng rảnh rỗi lại tới thư viện đọc sách,
cô
ấy
nói,
cô
ấy và tiểu Bạch
đã
bàn bạc với nhau rồi, muốn nuôi bé con của bọn họ phải thông minh như Einstein.
Kiều Kiều ⊙﹏⊙b chảy mồ hô. Bà
cô
này nghĩ cái quái gì vậy? Hội chứng mới làm ba mẹ sao.
Ai ngờ Giang Phóng nghe được ý nghĩ đó, bĩu môi
nói, chúng mình cũng bồi dưỡng, bồi dưỡng từ bây giờ luôn, chắc chắn con của chúng ta
sẽ
thông minh hơn con của cậu ta, Kiều Kiều lại lần nữa ⊙﹏⊙b chảy mồ hôi.
Cha mẹ của Phương Khuynh Nhan cũng là những người
không
khó tính lắm, đối với việc con
gái
mang thai
không
phản ứng quá kịch liệt, Kiều Kiều nghĩ nếu mà là
cô
đột nhiên mang thai, mà ba mẹ chưa bao giờ nghe
nói
cô
có bạn trái, chắc chắn ba mẹ
côsẽ
giết chết
cô
mất a!
Nhưng mà cũng phải
nói
lại, Phương Khuynh Nhan cùng với tiểu Bạch đúng là rất đẹp đôi.
Phương Khuynh Nhan
đã
giải quyết việc tạm nghỉ học
một
năm. Hai người
hiện
tại đều làm tất cả đều là vì đứa
nhỏ.
Thỉnh thoảng khi đám người họ gặp được người sắp được làm ba ba đầu tiên Tiểu bạch, chẳng ai đưa ra lời chúc phúc chân thành nào, ngược lại là thấy
hắn
là đánh, ức nha, sao lại là trái quy tắc nhảy cóc như thế?? Mà tiểu Bạch, thế nhưng
không
có phản kháng, mọi người đổ mồ hôi lạnh ~
Phương Khuynh Nhan kết hôn, tìm Kiều Kiều, Từ Mạn, Hoa Ấu Lâm ba phù dâu, mà phù rể bên tiểu Bạch,
thì
lại là Giang Phóng, Quách Vũ Phi cùng Nhị Hắc. Kiều Kiều
nóithầm, nếu như Nhị Hắc cùng Hoa Ấu Lâm tốt với nhau, vậy cũng
thật
là là kỳ quái, ba phù rể phối với ba phù dâu này, hức.
Mọi người oán giận Hoa Ấu Lâm và Nhị Hắc làm xấu đội hình, mọi người cười đùa.
Bình thường Kiều Kiều rất thích
đi
dạo phố, thế nhưng lần này giúp đỡ Phương Khuynh Nhan chuẩn bị kết hôn gì đó mới phát
hiện, có
một
vài việc ở những khoảng thời gian khác nhau mình đều có suy nghĩ khác biệt. Kiều Kiều nghĩ ngày
cô
đính hôn đó
đã
khoa trương lắm rồi. Bận muốn chết
đi
được, ai mà muốn kết hôn chính thức nữa, lại bận chết nữa thôi. Mặc dù đại bộ phận công việc đều được hai bên bố mẹ người lớn làm cho rồi, thế nhưng có nhiều việc vẫn cần Phương Khuynh Nhan phải
đimua. Nhìn thấy
cô
ấy
đang
có em bé mà có thể mạnh mẽ xông xáo, Kiều Kiều bội phục, nhưng may là, Phương Khuynh Nhan mang thai
không
khó chịu, cả người rất có tinh thần.
Đảo mắt
đã
đến tháng mười
một, Phương Khuynh Nhan bởi vì mang thai, nên
khôngmặc áo cưới bó sát người, mà là
một
kiểu áo cưới dạng búp bê, tất nhiên mặc lên
côấy trông rất ngọt ngào khả ái. Ba phù dâu đều mỗi người
một
vẻ, hương sắc ngập trời. Váy quây màu hồng phấn khiến người nào trông cũng kiều diễm. Kiều Kiều tóc ngắn xinh đẹp, Từ Mạn tóc quăn quyến rũ, Hoa Ấu Lâm tiểu lo li tóc thẳng mượt mà, đều khiến cho khách khứa kinh diễm.
Còn bên phù rể ngoài tướng mạo xuất sắc
thì
còn có gia thế hiển hách nữa.
Phương Khuynh Nhan
đã
mang thai năm tháng, chỉ cần là người cẩn thẩn nhìn
mộtchút là biết được, mọi người cũng
không
phải đồ ngốc, nên hiểu rằng
cô
dâu chú rể này
không
uống rượu được, mà phù dâu kiều diễm như thế, nên đều nhằm vào phù dâu, rồi nhằm cả vào phù rể nữa.
không
ít nữ nhân, đều hi vọng nhân cơ hội này, có thể tiếp cận được với Giang Phóng hay Nhị Hắc, dù là ai
thì
đều có gia thế to lớn cả.
Bất quá Giang Phóng lạnh lùng, Nhị Hắc đưa đẩy khéo lé, khiến cho lớp này tới lớp khác thua ngã người, mà mọi người cũng
không
thể miễn cưỡng, dù sao, náo loạn lớn quá lại mất thể diện, ngồi
trên
bàn chính đều là người nổi tiếng trong tỉnh, nào là bắt tay bắt chân thôi. không
cần mất nhiều thời gian, mọi người đều nhìn ra được Giang Phóng với Kiều Kiều là
một
đôi, Từ Mạn với Quách Vũ Phi cũng vậy, thế là mắt cú vọ chuyển sang Hoa Ấu Lâm, nhưng Hoa Ấu Lâm là
cô
nàng thế nào chứ, đừng tưởng
cô
ăn mặc như thục nữ mà tính cách cũng nhu mì như thế, mọi người chạy chối chết.
Tiệc cưới xong xuôi, Phương Khuynh Nhan cảm khái với Kiều Kiều: "Sau này bạn mà kết hôn, đừng có dại mà tổ chức vào lúc đã mang thai, nếu không, thật sự là mệt chết đấy! Bàn chân mình chuột rút hết rồi."
Phương Khuynh Nhan
không
tưởng tượng rằng, lời
nói
của mình như tiên tri.
"Để mình xoa bóp cho bạn nhé?"
"Ấy đừng, Giang Phóng nhà bạn mà thấy, có mình bị trù chết mất!"
"nói bậy bạ gì đó."
Kiều Kiều cười, nhìn Phương Khuynh Nhan tỏa ra ánh sáng của người mẹ, Kiều Kiều cảm khái: "Nhan Nhan, thật không ngờ bạn là là người sớm nhất trong đám chúng mình kết hôn rồi sinh em bé đấy, mình vẫn tưởng đó là mình chứ?"
"Mình cũng là ngoài ý muốn mà, nhưng mà, cuộc đời chính là có nhiều chuyện khôngngờ, lúc nào cũng chuyện kinh hỉ xảy ra, nói thật, mặc dù nhà tiểu Bạch có tiền, nhưng mà không có quan hệ gì với mình cả, nếu như mà anh ấy không cần đứa bé này, hoặc là chỉ cần hơi tỏ ý muốn bỏ nó thôi, chắc chắn mình sẽ không bao giờ nhìn mặt anh ấy nữa, không cần anh ấy nữa, mình sẽ một mình nuôi bé con. Dù sao ba mẹ mình đều là người phóng khoáng tôn trọng quyết định của mình, họ sẽ không can thiệp vào cuộc sống của mình. Nhưng mình rất vui khi anh ấy cũng như mình đều yêu quý bé con, bé con của mình may mắn sẽ có được ba mẹ rất yêu thương nó, có đúng không?"
"Uh, tất nhiên rồi."
Tiểu Bạch đứng cửa nghe được lời
nói
của hai người, hơi cười,
hắn
đã
từng suýt nữa thốt ra lời đấy,
thật
may là
đã
không. Bọn họ, chắc chắn
sẽ
là ba mẹ
yêu
thương bé con nhất. Chắc chắn.








