Trùng Sinh Chi Kiều Kiều
Chương 86: Ấm áp
Edit: Otaku Bi
Ngày hôm sau Kiều ba trở về Dân Giang,
hiện
giờ công việc của Kiều ba cũng là bận, ở bên kia công việc
không
dám trì trễ lâu. Lần này phải qua đây bởi vì có công việc của công ty vận tải cần phải chính ông đích thân làm mới được.
Chỉ có vài ngày mà trời đất
đã
chuyển lạnh. Công việc của Giang Phóng cũng dần ít
đi. Làm nghề về kiến trức, chỉ cần trời lạnh là công việc cũng trì trệ lại, nên Giang Phóng trở nên thanh nhàn nhiều. Lại bắt đầu tìm cách hành Kiều Kiều kiểu này kiểu nọ.
Buổi chiều Kiều Kiều có khóa, cho dù là tiết học của ai, bình thường Kiều Kiều
khôngbao giờ bỏ tiết, chăm chỉ
đi
học. Hôm nay Giang Phóng
không
có lớp, công việc ở công ty lại càng ít, nên muốn
đi
cùng với Kiều Kiều đến lớp, kết quả là Kiều Kiều từ chối bắt phải ở nhà làm cơm ăn, cảnh cáo
hắn
không
cần phải đến trường đón, mình học xongsẽ
về nhà ngay, chỉ có mười lăm phút
đi
đường, quá là gần nhà.
Mặc dù đường
không
xa, thế nhưng trời
đã
vào đông, khí trời lạnh lẽo.
"Ở trong nhà là ấm áp nhất. Có hệ thống sưởi thật là tốt."
Trong nhà Kiều Kiều hệ thống sưởi ấm rất tốt. Kiều Kiều có thói quen vừa vào nhà là thay đồ ngủ. Nhìn Kiều Kiều xinh đẹp mặc vào bộ áo ngủ nhung màu san hô hồng hào, Giang Phóng bắt đầu rục rịch tay chân.
"Vợ yêu, em thật là xinh đẹp."
Bàn tay nhanh chóng trượt
trên
bộ đồ ngủ, chạm lên đôi gò bồng đầy đặn.
Thấy Kiều Kiều
không
giãy giụa, Giang Phóng cười đắc ý.
hắn
vui vẻ cúi đầu, hơi thở nóng rực phun hồng hai má Kiều Kiều, há miệng ngậm dái tai của
cô
vào, vươn đầu lưỡi ẩm ướt liếm lên vành tai,
không
ngừng hút vào, tiếng nước lép nhép cùng với nhiệt độ nóng rẫy phả lên tai
cô, lông tơ
trên
lưng
cô
đã
dựng thẳng,
sự
khiêu khích trắng trợn khiến cho
cô
nóng đỏ người.
Giãy giụa muốn né tránh đầu lưỡi
đã
trượt về phía sau tai, xâm chiếm tới chiếc gáy thon thả,
một
bàn tay khác của Giang Phóng
đang
để ở bên hông
cô, đột nhiên trở nên
không
thành
thật
trượt dọc theo váy ngủ, chui vào, mơn trớn chiếc bụng bằng phẳng rồi tới đùi trong mượt mà.
Người nào đó trước giờ
không
phải loại hình ôn nhu
nhẹ
nhàng gì, bá đạo kéo chiếc áo ngủ vướng víu xuống, hai gò tuyết trắng run rẩy ngạo nghễ đứng thẳng trước đôi mắt chứa đầy dục vọng của Giang Phóng, khiến cho hơi thở của
hắn
càng trở nên nặng nề.
Đem Kiều Kiều ôm lấy ném lên giường lớn, động tác của Giang Phóng nhanh chóng kéo tuột quần áo của mình, nháy mắt
đã
không
còn
một
mảnh. Nhìn hung khí mạnh mẽ của
hắn
chĩa về phía mình, Kiều Kiều
nhẹ
nhàng run rẩy.
"Vợ à?"
"Hử?" Kiều Kiều nhìn Giang Phóng
không
có động tác gì thêm, mà lại gọi
cô, Kiều Kiềukhông
hiểu.
Đưa mặt dán sát vào người Kiều Kiều, Giang Phóng lắp bắp mở miệng: "Kiều Kiều, em dùng miệng để cho anh thoải mái, có được không?"
Nani? Kiều Kiều ngốc sửng sốt. Dùng miệng ư?
"Họ nói thoải mái lắm, Kiều Kiều, anh rửa sạch lắm rồi, em giúp anh được không, van em, Kiều Kiều, giúp anh nhé..."
Mặc dù muốn cự tuyệt, nhưng nhìn vào ánh mắt của Giang Phóng, nhìn vào đôi mắt đó,
ẩn
giấu là tràn ngập cảm xúc
yêu
say đắm và khẩn cầu, làm cho quên hết mọi thứ ngoại trừ
hắn
ra, chìm sau trong màu đen u tối nơi đáy mắt đó, suy nghĩ loạn lên, thân thể lại vô thức tự quyết định. Đến khi Kiều Kiều tỉnh táo lại, mới nhận ra hai tay mìnhđã
nắm lấy hung khí giữa hai chân
hắn.
Thấy Kiều Kiều thỏa hiệp, Giang Phóng mừng rỡ cực kỳ: "Để anh nằm." Bây giờ, bọn họ đổi vị trí, Giang Phóng nằm thẳng ở
trên
giường, mà Kiều Kiều
thì
ngồi ở bên cạnhhắn, ngơ ngẩn nhìn
hắn,
không
biết phải làm sao.
"Ăn anh đi, ngậm lấy anh đi ~~~"
Giang Phóng nhìn Kiều Kiều ngồi
một
chỗ bất động, biểu tình mê man, mở miệng hướng dẫn
cô.
"không, em không..."
Kiều Kiều lắc đầu.
Thấy Kiều Kiều cự tuyệt, Giang Phóng vươn
một
tay, đem đầu của
cô
ấn xuống: "Ngoan, Kiều Kiều, ngậm lấy, nhanh giúp anh. anh biết, em yêu anh mà. Đừng sợ, đừng sợ. Được không?"
Thấy Kiều Kiều vẫn là
không
chịu ngậm lấy
hắn, mặc dù
cô
không
có phản kháng, nhưng lại
không
có mở miệng.
Suy nghĩ, Giang Phóng đứng dậy, đẩy Kiều Kiều nằm ở
trên
giường, sau đó bản thânthì
ngồi lên thân thể mảnh mai của Kiều Kiều. Nắm lấy thứ cứng rắn của mình đẩy vào miệng của Kiều Kiều.
"Há mồm."
Giang Phóng
đã
quen với việc mạnh mẽ cường hãn đối với việc
trên
giường, mà Kiều Kiều lại thích ứng với việc
hắn
như vậy.
Nhìn hai tròng mắt đỏ ậng lên của
hắn, chằm chằm nhìn
cô, Kiều Kiều cuối cùng cũng há miệng ra. Thấy tình cảnh đó,
hắn
cười đắc ý, đem cây gậy cứng ngắc to lớn
đãgiương cao của mình đẩy vào trong miệng
cô! Giang Phóng thoải mái mà thở dài
mộttiếng, sau đó ôm lấy đầu của Kiều Kiều, ra sức đưa đẩy, mỗi
một
cú đẩy đều sâu vào tận trong cổ họng của Kiều Kiều, khiến cho việc hô hấp của Kiều Kiều gặp khó khắn.
côkhông
thể hô hấp, đầu họng súng của
hắn
đâm thẳng vào cổ họng của
cô
mạnh mẽ!
"Ô ô... Ô..."
Kiều Kiều gian nan hít thở, Giang Phóng ra lệnh: "Hút vào, dùng đầu lưỡi liếm nó!"
nói
xong, ôm lấy đầu của
cô
tiếp tục đưa đẩy, đột nhiên,
hắn
kêu lên, sau đó điên cuồng lay động. hắn
kêu lên mạnh mẽ, tinh dịch nóng hổi nồng nặc phun vào sâu trong yết hầu Kiều Kiều, làm cho
cô
liên tục thở dốc
không
thể
không
nuốt hết xuống.
hắn
sung sướng rít gào, níu chặt lấy gáy của
cô
dán chặt khuôn miệng
cô
nơi giữa hai chân mình, cho tới giọt cuối cùng được bắt vào trong miệng
cô,
hắn
nhắm chặt hai mắt hưởng thụ
thậtlâu, mới hài lòng rút ra cây gậy
đã
mềm xuống nhưng vẫn còn to lớn của mình, cúi đầu nhìn
cô
ánh mắt mơ màng cùng với cái miệng đỏ tươi chảy ra nước bọt hòa lẫn tinh dịch của mình.
Nhìn thấy
cô
gái
nhỏ
chảy nước mắt.
Giang Phóng trở nên luống cuống, "Kiều Kiều, làm sao vậy? Kiều Kiều?"
Cuối cùng mới được
hắn
buông ra, Kiều Kiều như
một
con vật
nhỏ
bé bi thương, quận người nằm
một
góc giường khóc rấm rút,
không
có lên tiếng trả lời,
không
biết có phải là vừa nãy điên cuồng quá mạnh mẽ khiến cho cổ họng
cô
không
phát tiếng được hay làm sao.
"Làm sao vậy? Bảo bốii? Đừng khóc, xin lỗi, xin lỗi, đều là do anh không tốt, là anh bị ma chướng mới khiến em như vậy. không khóc nữa em, có được không? Trời ơi, nhìnanh đi, để anh xem, có bị thương không..."
Lật người Kiều Kiều lại, thấy miệng
cô
đỏ tươi bất thường,
không
biết giọng
nói
có bị làm sao
không.
Giang Phóng hoảng loạn lên, "Chúng ta mặc quần áo vào thôi, anh đưa em đi bệnh viện, cổ họng có bị đau lắm không?"
"không, không đi..."
âm
thanh rất
nhỏ
của Kiều Kiều truyền tới.
"không được, chúng ta phải tới viện xem sao, xem cổ họng của em có bị thươngkhông, chỗ nào không thoải mái nữa em? Bảo bối, em đừng làm anh sợ được không."
Giang Phóng vơ lấy quần áo của mình.
"Em không sao."
Kiều Kiều giương lên đôi mắt mông lung, "Đến tột cùng là anh yêuthân thể em hay yêu em?"
Vì sao chỉ cần làm việc này là
anh
lại thay đổi tựa như
một
con người khác, đối xử với em
không
thương tiếc,
không
săn sóc.
"Thích thân thể em sao?"
Giang Phóng lặp lại lời của
cô,
không
khỏi tức giận,
cô
nghĩhắn
là người như vậy sao? Vừa định
nói
mấy câu để cho
cô
biết điều,
thì
thấy hai mắt của
cô
gái
nhỏ
lại ầng ậc nước mắt, Giang Phóng lại xịt hơi.
"anh yêu em, Kiều Kiều."
hắn
khẽ cười, trịnh trọng
nói: "Là yêu con người em, màkhông phải là thân thể hay dung mạo của em mà yêu. Cho dù đẹp hơn mà không phải là em thì anh cũng không cần." giống như nghe được lời
nói
trong thâm tâm
cô,
hắnnói
cho
cô
nghe lời
nói
chân thành
một
cách trịnh trọng chậm rãi như
một
lời thề thốt của nam nhân dành cho nữ nhân của mình.
"Thế nhưng, thế nhưng... Lần nào cũng vậy, anh chẳng quan tâm em muốn gì, vừa nãy em không thể thởi nổi, nhưng dù em có đẩy anh thế nào cũng không được, anhbắt nạt em. anh xấu lắm."
nói
xong, Kiều Kiều tổng kết
một
câu.
Giang Phóng cười khổ
một
tiếng,
không
phải do
hắn
nghe lời bọn Nhị Hắc
nói
dược làm như thế
sẽ
thoải mái lắm sao??
hắn
suy nghĩ, phải cùng Kiều Kiều thử
một
lần, thế nhưng Kiều Kiều vẫn
không
đồng ý, hôm nay hiếm có
một
lần
cô
không
phản kháng, Giang Phóng cũng hơn khẩn cấp
một
chút, ai mà ngờ làm
cô
gái
nhỏ
của
hắn
tổn thương, ai. Nhưng mà, làm thế này,
thật
đúng là TMD thoải mái!
"Đúng đúng rồi, anh là người xấu, anh thích em, yêu em, anh làm chuyện sai gì, em phải trừng phạt anh có được không? Đừng như thế, đừng tự khóc một mình không nóivới anh nữa, anh lo. Em là bảo bối của anh, anh cam đoan với em, lần sau nhất địnhanh nghe lời của em, chỉ cần em nói không thích, anh quyết không làm bậy."
Nghi ngờ liếc nhìn
hắn
một
cái, biết thừa rằng ở trong chuyện này
hắn
chẳng có lời nào đáng tin cả, Kiều Kiều lại hừ
một
tiếng.
"anh còn bắt em nuốt cái kia, bẩn lắm."
"không bẩn, bảo bối, không bẩn đâu. Người ta bảo đó là thứ dưỡng nhan làm đẹp đấy. Hắc hắc, chồng em đang chăm sóc em đấy!" Thấy Kiều Kiều dường như là
không
còn tức giận như trước nữa, Giang Phóng cười hì hì lại cởi quần áo ra, bò
trên
giường. nhẹ
nhàng xoa bóp vai cho Kiều Kiều, Giang Phóng còn ư hử hát hò.
Kiều Kiều nghi hoặc nhìn
hắn, có
thật
là vừa nãy làm như thế khiến cho
hắn
thoải mái lắm sao?
Nghĩ đến vừa nãy Giang Phóng thoải mái khiến cho ánh mắt điên cuồng, Kiều Kiều có chút
không
hiểu nổi. Nhưng mà
cô
là
một
đứa
nhỏ
thành
thật,
không
hiểu là hỏi.
"Vừa nãy, anh, rất thoải mái hả?"
Nghe thấy Kiều Kiều chần chừ dò hỏi.
Giang Phóng nín cười, "Uh, thoải mái, sung sướng vô cùng."
"Thoải mái cũng không cho làm nữa." Kiều Kiều lớn tiếng.
"Được, nghe theo em tất."
Mặc dù hai người
đã
nhiều kinh nghiệm chuyện giường chiếu, thế nhưng cho tới bây giờ Kiều Kiều vẫn chưa bao giờ nhìn kỹ cái vật kia của Giang Phóng. Hôm nay coi như là lân đầu tiên, bị ép * giao, Kiều Kiều bị ép nhìn thấy.
Xấu xí! Thứ đó
trên
người
hắn
xấu quá.
không
chỉ xấu, lại còn tinh tướng.
Nhìn Kiều Kiều ghét bỏ nhìn
hắn
một
cái, Giang Phóng có điểm hoang mang, hỏi
côlàm sao vậy. Cuối cùng Kiều Kiều ấp úng nửa ngày mới
nói
cho
hắn
biết,
cô
thấy cái đó của
hắn
xấu
Trời có mắt hay
không, xấu á?
cô
thực
sự
là
không
có kiến thức, à,
không
kiến thức lại tốt.
Cười tà mị tới gần
cô: "Em ghét nó xấu, anh phải để cho em thích nó mới được."
Nhìn Kiều Kiều
không
vui vẻ khước từ
hắn, lần này Giang Phóng cũng
không
đòi đến cùng, vừa nãy làm
cô
gái
nhỏ
khóc
một
lần rồi, cứ làm tiếp,
cô
ấy lại thương tâm. không
thể
không
nói, Giang Phóng là người nắm
rõ
tính tình của Kiều Kiều.
cô
sẽ
có phản ứng gì,
sẽ
làm như thế nào, Giang Phóng cũng có thể đoán đúng mười phần. Mặc dù có lúc làm
cô
không
vui, nhưng
hắn
lại biết cách dỗ dành
cô.
"anh chỉ bắt nạt em thôi."
"Làm gì có, anh thương em còn chưa hết mà. Ở đại học A, có ai mà không biết anhthương nhất là bà xã nhà anh. Chỉ cần có sinh vật giống cái tới gần, là coi như con ruồi con muỗi, không cho tới gần nửa bước."
Thấy Giang Phóng càng
nói
càng nguy hiểm, Kiều Kiều liếc
hắn
một
cái.
"bảo anh ở nhà làm cơm, thế mà giờ chưa được ăn là sao, lại còn bị ăn."
"Vợ anh mềm non trắng min thế này, không ăn thì để ai ăn? Ha ha."








