Trùng Sinh Chi Kiều Kiều
Chương 83: Vui mừng oan gia
Edit: Otaku Bi
Tối hôm đó, đám người tụ tập tại nhà ăn ăn cơm.
Sau khi cơm nước no nê, mọi người bắt đầu thẩm vấn: "nhanh chóng thành thật khai báo mau, hai người thông đồng thành gian như thế nào?"
"Làm gì có chứ?"
"Còn không thừa nhận hả, hai người thế mà thành cặp với nhau, nhanh nói đi, đúng là thiên hạ to lớn không có chuyện gì không xảy ra!" Từ Mạn cảm khái.
Trong hoàn cảnh mọi người ép hỏi Hoa Ấu Lâm cuối cùng cũng
nói
ra chuyện tình của mình với Chu Yên Vân.
Mùa hè này, Hoa Ấu Lâm cũng
không
về nhà, mà chọn ở lại để
đi
làm thêm, kết quả đụng phải Chu Yên Vân. Chu Yên Vân cũng làm thêm ở đó.
Thời học trung học Hoa Ấu Lâm có
một
bạn cùng cũng, vẫn luôn đối xử với Hoa Ấu Lâm rất tốt, Hoa Ấu Lâm toàn gọi người ta là
anh, kết quả chính là ông
anh
này, trong dịp nghỉ hè này lại đến Tân Dương, mục đích là đến tìm Hoa Ấu Lâm, hơn nữa, để tỏ tình. Lần này Hoa Ấu Lâm luống cuống quá,
cô
chưa từng nghĩ tới, chính người mà mình chỉ coi là
anh
trai, lại thích chính mình, tỏ tình với mình,
cô
lắp bắp cự tuyệt, ai biết, ông
anh
này
không
từ bỏ ý định, tìm cách lôi kéo Hoa Ấu Lâm, và kết quả, chính là Chu Yên Vân nhảy ra tự xưng là bạn trai của Hoa Ấu Lâm.
Kỳ thực, Chu Yên Vân ở cách đó
không
xa nhìn thấy được toàn bộ
sự
tình, khi nhìn thấy Hoa Ấu Lâm cự tuyệt, mà cái
anh
chàng kia lại nhất quyết
không
buông tha chocô, nên xông tới, tự xưng là bạn trai của Hoa Ấu Lâm, chờ
anh
chàng đó thất vọng rờiđi
lại thấy Hoa Ấu Lâm đỏ mặt, mà Chu Yên Vân
nói, hai người chúng ta
không
phải là người
yêu
sao? Làm cho Hoa Ấu Lâm xông lên đánh người, nhưng mà lại tốt, hai người cứ thế thuận lợi thành
một
đôi.
Nghe xong mọi chuyện
đã
xảy ra, mọi người cảm khái, hóa ra hai cái người này cũng có ý ngầm với nhau từ trước rồi ha? Chuyện của hai người này chứng minh,
khôngphải oan gia
không
đi
cùng
một
lối!
Hoa Ấu Lâm bị mọi người cười cũng ngại lắm.
Buổi tối sau khi cùng với Giang Phóng về nhà, Kiều Kiều hoa chân múa tay vui sướng kể lại chuyện cho Giang Phóng hình dung, khiến cho Giang Phóng buồn cười xoa mái tóc ngắn của
cô, "Sao mà em lại đáng yêu thế nhỉ? Chuyện của người khác, mà em cũng hưng phấn thế cơ à."
Kiều Kiều bị cười đến ngại ra.
"Người ta là oan gia mà đến được với nhau, chúng ta là nước chảy thành sông."
Giang Phóng tổng kết.
"Ha ha, em có nói chúng ta không tốt đâu? Ông xã em yêu yêu nhất nè ~~~"
Kiều Kiều
không
quản Giang Phóng
đang
lái xe, hôn cái chụt lên má
hắn. Khiến cho Giang Phóng liếc mắt nhìn
cô,
cô
nhóc này. Hình như dạo này càng ngày càng nhiệt tình vớihắn. yêu
kiều lè lưỡi với Giang Phóng
một
cái.
Giang Phóng nhìn
cô
đáng
yêu
thế này, giật mình, kéo
cô
thật
mạnh
một
cái vào lòng hôn
một
cái điên cuồng.
"không cho phép câu dẫn anh ở trên xe."
Nani? Em có làm đâu?
Trở lại phòng ở, Giang Phóng cấp thiết
không
nhịn nổi vồ lấy Kiều Kiều kéo vào trong lòng gặm cắn, ánh đèn mờ ảo lại ái muội, hai người ôm lấy nhau triền miên.. Kiều Kiều hơi nhắm mắt lại, hưởng thụ vòng tay ấm áp quen thuộc, nhiệt độ cơ thể cùng hơi thở đàn ông chỉ thuộc về người đó. một
bàn tay của
hắn, leo lên sống lưng của
cô, trượt đến sau gáy, nâng lên chiếc cổ trắng nõn thon thả, ấn mạnh cái đầu
nhỏ
nhắn lắc lư. Nụ hôn ấm nóng triền miên, hung hăng rơi lên đôi môi hồng,
không
thể nào trốn tránh.
một
cái tay khác, vườn xuống vòng eo
nhỏ
xinh, xuống thẳng nơi tròn trịa đầy đặc. Bàn tay nóng rẫy, vuốt vetrên
gò hông
cô.
Sau khi điên cuồng
một
trận.
"Kiều Kiều, sang năm chúng ta kết hôn đi?"
Gì? Kết hôn?
"Sang năm? Lúc đó em chưa tốt nghiệp đâu?"
Kiều Kiều đột ngột ngồi dậy.
"Chưa tốt nghiệp thì sao. anh muốn kết hôn với em. Chờ chúng ta kết hôn xong, chúng ta có thể không cần mang mấy thứ vướng víu này nữa, thật TMD không thoải mái tý nào! Đến lúc đó cũng không sợ mang thai nữa, chửa là đẻ luôn."
Giang Phóng da mặt dày dụ dỗ Kiều Kiều.
"Quên đi. anh điên rồi phải không? không được, chúng ta đã nói là chờ em tốt nghiệp rồi mà? Hơn nữa, anh xem nếu như em mang thai thì làm sao mà đi học được? Saoanh lại thế chứ? Chỉ muốn mỗi mình mình được sướng thôi. không, không thể được "
Thấy Kiều Kiều nghiêm khắc cự tuyệt, bộ dáng
thì
tức giận. Giang Phóng toét miệng ra cười.
"Đừng tức giận, vợ yêu à. Em nhìn em xem. Tức giận cũng lớn quá đấy."
"Ở đâu có người như anh vậy, chỉ toàn bắt nạt em thôi. Chúng ta đều nói với nhau rồi? Cà ngày anh ôm ôm ấp ấp, có lúc nào em cự tuyệt anh? Kệ anh, em chờ tốt nghiệpđã."
"Được rồi được rồi, vợ yêu, không phải anh đang thương lượng với em sao?" Lại
nóimột
vài lời ngon ngọt, Giang Phóng
đã
trấn an được Kiều Kiều. đã
nhiều năm như vậy, Giang Phóng rất hiểu tính cách của Kiều Kiều, biết
cô
là kiểu người thế nào. Tính cách thế nào, cũng biết cho dù
cô
mất hứng nhưng cũng chịu khi mình xin lỗi, cho nên vừa thấy Kiều Kiều xửng cồ lên, trong lòng Giang Phóng cũng muốn giải thích.
"anh rất yêu em, càng ngày càng yêu em. Kiều Kiều, đừng giận anh nhé, được không, em biết mà, là do anh quá yêu em, chỉ mong sớm được chính thức về một nhà với em thôi"
. Giang Phóng như con chó
nhỏ
quấn lấy chân chủ, cọ cọ thân thể Kiều Kiều.
Quả nhiên,
một
lát sau Kiều Kiều
đã
cười vui vẻ.
"Nếu như anh mà không nghe theo lời của em, em sẽ mang tiền của anh rồi chạy trốn"
. Kỳ thực tiền nong của Giang Phóng đều do Kiều Kiều giữ hết.
Giang Phóng xoay người
một
cái, đem Kiều Kiều áp đảo dưới thân, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào Kiều Kiều. Nhìn Kiều Kiều mềm mại,
cô
nũng nịu mở miệng: "Thế nào? Thẹn quá hóa giận? Em mới chỉ..."
Những lời
nói
chưa kịp
nói
đã
bị Giang Phóng nuốt hết trong miệng ~
Kiều Kiều cảm giác mình
không
thể hít thở, Giang Phóng mãi mới thả
cô
ra.
" Kiều Kiều của anh, tiền với anh mà nói, cho tới bây giờ đều không quan trọng. khôngai, không cái gì có thể quan trọng bằng em. Thế nhưng, anh lại muốn kiếm tiền, kiếm nhiều thật nhiều tiền, chỉ để cho em, được không? anh muốn Kiều Kiều của anh, trở thành nàng công chúa hạnh phúc nhất thế gian này. anh vĩnh viễn không bao giờ quên, bộ dáng hồi bé em kéo bọn anh đi kiếm tiền, khi đó anh rất thích nhìn biểu cảm của em. Ánh mắt của em, thật lấp. anh muốn kiếm thật nhiều tiền cho em, muốn được nhìn thấy sự lấp lánh trong đôi mắt em."
Người này, sao lại biết cách dỗ ngon dỗ ngọt thể này?
Dùng nơi đầy đặn của mình cọ vào người
hắn
mấy cái, Kiều Kiều tựa vào tai
hắn,
thìthào: "Vậy, anh cảm thấy, lúc nào em nhìn thấy ánh mắt lấp lánh của anh không?"
Giang Phóng
không
nghĩ đến, Kiều Kiều của
hắn
thế mà lại làm những động tác mị hoặc thế này, rất là bối rồi. Nhìn bộ dáng ngốc nghếch của
hắn, Kiều Kiều bật cuwofi. Nhưng mà trong nháy mắt,
cô
không
cười nổi nữa, bởi vì cái thứ bại hoại to lớn kia, cứ thế mà đâm thẳng vào trong thân thể
cô,
không
ngừng luật động.
"yêu em, yêu em, rất yêu em..."
Cảm nhận
cô
khó chịu vị đột nhiên vị tiến vào, Giang Phóng xoa nơi tròn trịa phái ngựccô
khiến cho cho thả lỏng
một
chút. không
bao lâu, ánh mắt của Kiều Kiều trở nên mơ màng. Cả người Kiều Kiều dán chặt lên người Giang Phóng.
Giang Phóng đỡ lấy cánh hoa của
cô, hai tay
không
ngừng nắm lấy hai chân của
cô, để cho mình càng càng ngày càng vào sâu hơn. Những cảm xúc nguyên thủy xâm chiếm lấy toàn bộ cơ thể, bắt đầu những hành động bản năng của nhân loại.
...
Học kỳ mới khai giảng, Kiều Kiều trở thành đại tỷ năm hai. Nhưng mà nhắc đến mấy người em trai em
gái
khóa dưới, Kiều Kiều lại có
một
người rất quen thuộc, đó chính là -- An Ny. Đúng vậy, chính là cái
cô
An Ny ở Cáp Nhĩ Tân. Là An Ny thích cái tên Nhị Hắc kia.
Kiều Kiều
đã
sớm nghe
nói
về
sự
tình của An Ny, nhưng vẫn chưa từng gặp
cô
ta, mỗi ngày trừ việc
đi
học, tất cả thời gian của
cô
đều bị Giang Phóng chiếm dụng, gần đâyhắn
bận rộn nhiều việc,
cô
biết.
hắn
hi vọng
cô
ở bên cạnh mình, cái
anh
chàng Giang Phóng này, tính tình kỳ quái. Người mà
hắn
để trong lòng,
hắn
móc tim móc phổi đối tốt với người đó. Với người mà
hắn
chẳng thèm quan tâm, cho dù làm bao nhiêu việc,hắn
đều chẳng thèm ngó tới, nếu như
không
phải gần đây
cô
tích cực hòa giải,
thì
còn lâu
hắn
mới tới Tần gia nữa, đến
hiện
tại may ra
hắn
thỉnh thoảng còn chịu nghe
cô
tới đó. Nào có chuyện vậy, làm gì có chuyện cả đời
không
qua lại với ông bà ngoại mình chứ?
Mà Lâm Hiểu Nam, gần đây
đang
dụ dỗ
cô
tham gia vào hội học sinh. Lâm Hiểu Nam có ý tốt
cô
biết nhưng
cô
có suy tính của mình, Phương Khuynh Nhan có
nói
với
cô, cảm thấy
cô
quá dung túng cho Giang Phóng cũng quá dựa dẫm vào
hắn,
cô
ấy
khônghy vọng
cô
hoàn toàn phụ thuộc vào Giang Phóng, mọi việc đều coi Giang Phóng là trung tâm, cảm thấy
cô
nên có cuộc sống của riêng mình, mảnh trời của riêng, thế nhưng Kiều Kiều lại
không
nghĩ như vậy, hai người từ
nhỏ
cùng nhau lớn lên, cuộc sống đều trùng lắp với nhau, có bao giờ tách ra đâu, hơn nữa, tách ra cũng chẳng cần thiết? Bọn họ đều biết những người xung quanh của nhau, đều là bạn tốt
không
phải sao?
Kỳ thực
cô
đối với việc tham gia vào hội học sinh để làm
một
vài việc cũng có hứng thú, nhưng,
cô
có nỗi ái ngại của mình, đầu tiên là sợ mình làm
không
tốt, nếu như làm ở hội học sinh chiếm dụng quá nhiều thời gian, như vậy
cô
sẽ
bỏ Giang Phóng sang
một
bên, mặc dù giữa hai người
yêu
nhau cần có 1 chút khoảng
không. Thế nhưng quy tắc đó
không
phải phù hợp với tất cả mọi người, tối thiểu là
không
phù hợp với Giang Phóng, tính tình của Giang Phóng
không
giống với người khác.
Từ
nhỏ
hắn
đã
bị mẹ bỏ lại, bố
thì
quá bận rộn, cuộc sống của
hắn
vốn chỉ có hai
anhem với nhau, từ trong xương tủy
hắn
luôn có
một
cảm giác
không
an toàn,
hắn
luôn hy vọng có người ở bên cạnh mình. Hơn nữa có
một
chuyện là Giang Phóng
khôngmuốn
cô
với Lâm Hiểu Nam ở gần nhau quá,
hắn
sẽ
ghen. Nếu như bình thường,
cô
sẽchỉ hừ
một
cái
không
quan tâm lắm, thế nhưng suy bụng ta ra bụng người,
cô
cũng tính toán.
cô
cũng
không
hi vọng bên cạnh Giang Phóng có người khác, cho dù Giang Phóng có
không
thích người kia
đi
chăng nữa. Kiều Kiều biết, hai người
yêu
nhau, cần gì phải vì
một
điều
nhỏ
nhặt mà gây hấn, nhân nhượng mới là liều thuốc tốt nhất, mà lại, Giang Phóng làm cho
cô
rất nhiều điều,
cô
không
thể
không
vì Giang Phóng mà suy nghĩ. Mặc dù
cô
cùng Lâm Hiểu Nam chỉ là quan hệ bạn bè thuần khiết, cũng là từ
nhỏđến lớn, thế nhưng,
cô
vẫn là lo là có ghen tỵ.
Kỳ thực Kiều Kiều cũng có chút bối rối.
cô
phát
hiện, sau khi lớn lên,
cô
lại
không
biết mình muốn làm gì. Mỗi người đều có mộng tưởng để lớn lên, nhưng trưởng thành
thìsao, lại
sẽ
không
vui,
sẽ
phiền muộn,
sẽ
không
có phương hướng,
không
biết nên làm cái gì bây giờ.
"Kiều Kiều, vì sao bạn không muốn đến làm ở hội học sinh?"
Từ Mạn
không
hiểu nhiều, lúc trước
cô
bị thua, lần này Kiều Kiều chỉ cần đến là được, vì sao
cô
còn do dự?
"Mình nói không được rồi ~~~ "
"Hứ?" Từ Mạn suy nghĩ
một
chút, hình như cũng hơi hiểu rồi, liền cười.
"Bạn nha, đã quyết định không vào, vì sao lại suy nghĩ nhiều làm gì, cả ngày trông cái mặt nhăn như bị rách?"
"Đúng vậy. đã quyết định, vậy mình sẽ không rối rắm nữa." Kiều Kiều vươn nắm tay, cho mình quyết tâm.





