Trùng Sinh Chi Kiều Kiều
Chương 82: Cuộc sống nghỉ hè bận rộn
Edit: Otaku Bi
Rất nhanh
đã
được nghỉ hè, mà mùa hè này đối với rất nhiều người mà
nói, bận rộn dị thường. Kiều Kiều trở lại Dân Giang ở đó
một
ngày rồi lại trở về Tân Dương,
không
có cách nào khác, ở công ty của Giang Phóng có
một
hạng mục mới vừa được bắt đầu nên
hắn
bận rộn
không
đi
được, đúng lúc Kiều Kiều được nghỉ hè, nên tới để hỗ trợ, mặc dù
không
giúp được chuyện lớn gì, thế nhưng chút việc lặt vặt
thì
có thể làm được.
Khi Kiều Kiều về nhà gặp được Kiều Dĩnh
đã
đi
làm được mấy tháng, kỳ thực Kiều Dĩnh chưa tốt nghiệp mà
đã
đi
làm, tất cả chỉ vì
cô
ấy
không
có kiên trì với việc
đi
học, Kiều Kiều nghĩ, có đôi khi, đúng là
không
có cách nào ép buộc
một
người. Nếu như
côkhông
được trọng sinh trở lại, chỉ sợ là cũng
sẽ
không
nghiêm túc học tập được như thế, cuộc sống trở nên hạnh phúc hơn, cuộc đời, đến bây giờ đều
không
cảm thấy thất vọng,
cô
hi vọng, nhiều năm về sau nữa, tiểu Dĩnh cũng
không
hối hận với quyết định của mình lúc này, vì thế Kiều Kiều đành tận lực dùng khả năng của mình giúp
cô
bé mới được.
Có lẽ là do hoàn cảnh công tác, nên được tiếp xúc với môi trường và những con ngườikhông
giống nhau, Kiểu Dĩnh trở nên linh động hơn nhiều,
không
hướng nội như ngày trước. Khi
nói
ý kiến của mình cũng
không
rụt rè sợ hãi nữa,
hiện
giờ ở công ty Kiều Dĩnh làm ở bộ phận phân phối nhà của công ty, chung quy công việc cũng khá, nghenói
một
tháng tiểu Dĩnh có thể kiếm được năm nghìn tệ, mà
cô
ấy cũng chỉ tiêu hết có hai ba trăm tệ, nên tiền tiết kiệm có rất nhiều. Đến cả thím hai Kiều cũng
không
nghĩ được Kiều Dĩnh
sẽ
kiếm được nhiều tiền như vậy, vô cùng ngạc nhiên.
Vấn đề chỗ ở của Kiều Dĩnh, Kiều Kiều biết được và cũng rất yên tâm, là do công ty của Giang Phóng chuẩn bị cho, hai phòng ở
một
phòng khác, tổng cộng có tám người ở, mỗi gian bốn người, nhưng mà
hiện
tại ký túc xá đó chỉ có 5 người ở, tiểu Dĩnh được ở phòng chỉ có hai người,
một
phòng khác có 3 người, còn 3 người khác
đãchuyển ra ngoài ở. Dù sao trong ký túc xá, việc quản lý khá là nghiêm túc. Trong công ty có quy định, mặc dù là túc xá, nhưng
không
cho phép mang người lạ về, cũngkhông
cho về trễ quá 10h tối, đây
không
phải là quản chế, mà đó là việc bảo vệ quyền lợi của tất cả mọi người, nếu như
không
chấp nhận
thì
có thể chuyển ra ngoài ở. Dù sao với tiền lương của mấy người, thuê
một
phòng ở bên ngoài
không
phải việc khó khăn,
không
ảnh hưởng gì đến cuộc sống của họ.
Hơn nữa, nếu như
đã
xin chuyển ra, ngoại trừ việc lại xin vào ở
thì
không
được phép bước chân vào trong ký túc xá.
Kiều Kiều nghe Giang Phóng
nói
sơ qua về quy chế ở ký túc xá của công ty bọn họ cảm thấy thế là hà khắc, thế nhưng Giang Phóng cũng
nói, công ty cũng có suy tính của chính mình, chỗ khác
không
nói, đặc biệt là bộ phận kinh doanh nhà ở này, đều là các
cô
gái
tuổi còn
nhỏ, nếu như mà ở trong ký túc xá mà có chuyện xảy ra
thì
sao, công ty
không
có cách nào để xử lý được, vì để tránh cho phiền phức về sau, tốt nhất là ngày từ đầu
đã
đề ra chế độ quản lý nghiêm ngặt
một
chút, dù sao, tiền lương cao như vậy rồi, nếu như có ai cảm thấy bất tiện đều có. Đương nhiên nếu như có ai mà vi phạm quy định của công ty
sẽ
bị đuổi việc thôi.
Với hoàn cảnh sống như vậy lại rất thích hợp với đứa
nhỏ
như Kiều Dĩnh, bởi vậy mà con bé khá là ưng ý, mỗi tuần được nghỉ
một
ngày
cô
bé chỉ đến Kiều gia hoặc tới nhàcô
Kiều, Kiều Kiều là
một
đứa
nhỏ
hiền lành ngoan ngoãn, cũng biết công việc này là do Kiều Kiều giúp mà có được, rất là cảm kích, thường mang cho Kiều Mộc
một
chút đồ ăn vặt gì gì đó, cho nên bé là
một
người được Kiều Mộc rất quý mến.
Kiều Dĩnh nghe
nói
Kiều Kiều trở về vào hôm đó, nên ngày nghỉ tuần đó đến nhà Kiều Kiều để gặp được
cô, ba chị em gặp mặt
nói
chuyện ríu rít. Kiều Kiều hỏi rất tỷ mỉ về cuộc sống của Kiều Dĩnh.
cô
cũng lo lắng cho
cô
bé, nhưng mà thoạt nhìn
thì
không
có vấn đề gì, tối thiểu, Kiều Dĩnh
đã
không
còn yếu đuối rụt rè như trước nữa.
Biết Kiều Kiều ngày hôm sau
sẽ
trở lại Tân Dương, Kiều Dĩnh cũng có chút giật mình, nhưng nghe
nói
là ở bên đó có
một
tòa nhà vừa được khởi công, Kiều Dĩnh
không
nóigì nữa, làm việc ở công ty
đã
mấy tháng nên
cô
bé cũng hiểu được nhiều chuyện ròi.
Kỳ thực khi dì Kiều Kiều cùng với Kiều Dĩnh
đi
làm,
không
ai biết họ có quan hệ với Kiều Kiều hay là có liên quan gì đến Giang gia, có
một
lần Kiều Mộc đến tìm Kiều Dĩnh, oán giận với
cô
rằng chị
gái
của mình bị Giang Phóng chiếm đoạt
đi
mất đến nỗi
khôngthèm về nhà thăm mình, lúc đó người khác mới kinh ngạc biết được, Kiều Dĩnh, Kiều Kiều, Kiều Mộc đều có họ Kiều sao? Khi người ta hỏi Kiều Dĩnh
cô
cũng
không
giấu giếm chuyện gì.
Kiều Kiều ở tập đoàn Cẩm Giang là
một
người có tiếng đó!
Khi trở lại Tân Dương ngày nào Kiều Kiều cũng chạy theo Giang Phóng giúp đỡ làm viêc, nhưng cuộc sống lại trở nên năng động, Quách Vũ Phi và tiểu Tam Nhi đều đến làm cùng. Giang Phóng
đã
thẳng thắn
nói
với hai người họ, là
anh
em tốt với nhau
thìkhông
tính toán, nhưng có
một
số việc phải
nói
rõ
ràng, miễn cho sau này hai bên lạikhông
thoải mái.
Nghỉ hè hơn bốn mươi ngày, Giang Phóng cho bọn
hắn
mỗi người
một
tháng năm nghìn, bao cơm trưa, buổi tối nếu như tăng ca, cũng bao luôn bữa tối, tăng ca đều được tính phí. Hai người đều đồng ý, Giang Phóng cũng
nói, sau khi khai giảng, bọn họ có thể đến công ty làm thêm, nhưng tối đa
một
tháng chỉ có thể được ba nghìn thôi, dù sao bọn họ còn phải
đi
học nữa. Nửa năm sau, bọn họ đến kỳ thực tập năm tư rồi, mà hai bên cảm thấy công việc
không
tệ
thì
nếu muốn làm tiếp ở Cẩm Giang,
thì
tiền lương
sẽ
do bộ phận nhân
sự
tính toán
Hai người đều
không
có ý kiến gì với sắp xếp như vậy, Giang Phóng cũng
nói, ở tập đoàn Cẩm Giang, chỉ cần
anh
có ý chí, kiên trì có năng lực
thì
sẽ
không
bị bạc đãi.
Cho đến khi thực tế tiếp xúc với công việc tại tập đoàn, hai người nhìn mọi người bận rộn làm việc, đến cả Kiều Kiều mà cũng co chân lên mà chạy theo
đi
làm. Bọn họ mới biết được, đây chính là nơi rèn luyện con người mà! Đây
không
chỉ là
một
cơ hội việc làm tốt mà chính là cơ hội được học tập chân chính. Sợ rằng
thật
khó mà có nơi nào có hệ thống công việc như thế này để họ được học tập. Tiểu Tam Nhi cảm khái, được Giang Phóng coi trọng, cho bọn họ làm thêm ở nơi này nửa năm thôi, nhìn vào những công việc đó, sau này
không
chỉ được ở lại Cẩm Giang làm thực tế cũng
sẽ
học được rất nhiều rất nhiều thứ khác nữa.
Hai
anh
chàng lại càng quyết tâm học tập
thật
tốt, làm việc
thật
trâu, kết quả ngày nào cũng cày bừa hùng hục!
một
tiền bối nhìn thấy hai người họ làm mệt đến mức chẳng cười nổi,
nói
bọn họ coi Cẩm Giang như là bạn
gái
rồi, dùng hết sức lực nam nhân đổ vào Cẩm Giang, nhưng mà thế là tốt,
sẽ
không
cho mấy người phí hoài công sức
đã
bỏ ra.
Ở tập đoàn Cẩm thù lao, phúc lợi, vẫn luôn là số
một
.
Quách Vũ Phi cùng tiểu Tam Nhi cảm khái: "Mẹ ơi! Trước giờ cũng cảm thấy Giang Phóng có cuộc sống không dễ làm, nhưng mà không nghĩ tới bọn họ bận rộn đến mứckhông muốn sống nữa rồi!"
Về sau hai người cực kỳ mệt mỏi, cũng
không
thèm quan tâm gì nữa, vì nhiều thời gian
đang
làm cứ thế ngả ra đất
đi
nghỉ, khiến cho Kiều Kiều cười ngặt nghẽo.
Nhưng mà lần này
đi
làm thêm cũng khiến cho hai người thấy được thực lực của Kiều Kiều,
không
hổ là học sinh cưng của giáo sư Viên, người ta
không
phải chỉ có cái danhkhông
đâu. Có năng lực
thật
sự
đó, lại còn đưa ra rất nhiều ý kiến mà bọn họ
khôngnghĩ ra được!
Nhìn thấy hai đôi mắt lóe sáng của hai người họ, trong thâm tâm Kiều Kiều thầm cảm khái, tôi
không
phải là thần tiên gì đâu,
thật
đấy, đó là do tôi có trí nhớ của kiếp trước thôi, tôi biết nhiều nhiều chuyện của kiếp trước lắm, hơn nửa, ngày ngày Giang Phóng ở bên cạnh cũng toàn
nói
những chuyện công việc đó. Cũng phải giúp đỡ
hắn
làm
mộtvài việc nên kinh nghiệm của Kiều Kiều tự nhiên là nhiều hơn rồi. đã
hơn nửa tháng rồi Kiều Kiều chưa về nhà. Kiều mẹ
không
chịu được nữa, mang theo con
gái
út Kiều Mộc sang tìm Kiều Kiều, kết quả là mấy ngày hôm nay đôi vợ chồng trẻ
đang
bận rộn chân
không
chạm đất, nên chỉ chơi ở đó hai ngày rồi về nhà, nhưng trước khi
đi
Kiều Mộc lại ở lại,
cô
bế ở Tần Gia, Tần Tố Cẩm chăm sóc
cô
bé.
nóilà để cho
cô
bé đến Tân Dương chơi mấy ngày, còn
nói
bà Tần rất
yêu
thương
cô
bé, Kiều Mộc trước giờ tính tình dễ tính thoải mái nên đồng ý ngay.
Tần Tố Cẩm mặc dù cũng là giảng viên tại đại học A, thế nhưng lại chủ yếu làm công việc nghiên cứu, ngành học của Tần Tố Cẩm
không
phải là ngành có liên quan tới kinh tế, nên
không
biết gì đến việc kinh doanh cả, thế nên hai con trai ai nấy đều bận rộn, chỉ có Tần Tố Cẩm là chẳng có việc gì, vừa lúc được nghỉ hè, Tần Tố Cẩm liền tới ở cùng với cha mẹ mình, rồi cùng với Kiều Mộc
đi
dạo xung quanh,
nói
thật, cho dù là ở Tân Dương sinh sống mấy chục năm nhưng Tần Tố Cẩm cũng chưa
đi
chơi nhiều ở đây.
Nhìn Kiều Mộc đến chỗ nào cũng vui vẻ ngạc nhiên la to, Tần Tố Cẩm cũng rất vui vẻ.
Hơn bốn mươi ngày nghỉ hè, vì bận rộn, nên Kiều Kiều cảm thấy thời gian trôi
đi
thậtlà nhanh, chẳng mấy
đã
đến ngày khai giảng. Thậm chí
cô
chẳng có cảm giác được nghỉ, hơn nữa, hình như đến ngày
đi
học mới là thời gian được nghỉ thả lỏng.
Vốn Giang Phóng cũng
không
bắt
cô
phải bận rộn theo
hắn
đi
làm việc, thế nhưng
hắnlại nài nỉ
cô
ở bên cạnh
hắn, mà
cô
không
có việc gì, chẳng lẽ lại nhìn những người khác bận rộn sao,
không
bằng tham gia
một
chút! một
chút thịt nuôi được từ kỳ nghỉ đông cả kỳ học cũng
không
bị mất
đi, thời gian này ăn ngủ tốt lắm, nhưng bận rộn
một
hồi,
cô
lại gầy khiến mặt hóp lại.
Hoa Ấu Lâm lắc đầu cảm khái, "Kiều Kiều, bạn muốn lấy cằm làm dùi để đâm người ta sao?"
Kiều Kiều tức giận gào khóc với Hoa Ấu Lâm, giương nanh múa vuốt muốn giáo huấncô
ấy. Nhưng mà, nhưng mà vì sao mà Hoa Ấu Lâm lại trốn phía sau người Chu Yên Vân vừa mới
đi
vào?
không
phải hai vị này là oan gia với nhau sao?
Chuyện gì đây? Trải qua
một
năm trời trong đấu tranh, gian khổ tranh giành, hai vị này bà ngày 1 vụ đánh lớn, hai ngày 1 vụ
nhỏ. Nếu như
không
phải Chu Yên Vân vẫn còn
một
chút gọi là lý trí, sợ rằng hai vị này
đã
xông vào oánh nhau rồi. Ở Đại học A này có người nào mà
không
biết chuyện trưởng câu lạc bộ đàn cổ Chu Yên Vân và biên tập báo trường Hoa Ấu Lâm đối đầu nhau. Đều là đối thủ
một
mất
một
còn, chỉ tìm cách diệt trừ sau sao!
Thế nhưng, vì sao, có chỗ nào đó sai sai
thì
phải?
"này... này, cái kia, các cậu... hai người..."
ngón tay Kiều Kiều run rẩy chỉ hết người này đến người kia.
Hai vị này có chuyện gì vậy?
Biểu tình kinh sợ của Kiều Kiều khiến cho Hoa Ấu Lâm
không
biết phải làm thế nào, nhưng mà
cô
ngượng
thì
ngượng vậy, nhưng có người lại
không
biết xấu hổ gì! Đó chính là Chu Yên Vân, cứ thế ôm chặt lấy Hoa Ấu Lâm trong ngực mình, dùng hành động tuyên cáo, chúng tôi là
một
cặp. không
chỉ có Kiều Kiều, đến cả người luôn luôn bình tĩnh như Phương Khuynh Nhan cũng làm bút rơi xuống đất, Kiều Kiều hóa đá, tất cả các đồng chí
đang
đứng vây xem đều có cùng
một
biểu tình, người duy nhất trông vẫn bình thường, chính là Lâm Hiểu Nam, mà
hắn,
thì
sớm biết rồi, nếu
không,
không
biết là biểu tình gì đâu!
Mọi người nhìn rồi nhìn, cuối cùng Hoa Ấu Lâm giận giữ
nói: "Sao? chưa nhìn thấy người ta yêu nhau bao giờ à?"
Mọi người lắc đầu.
"Hứ, chậc chậc, bạn học của em ở khoa này đều kém hiểu biết thế, chưa nhìn thấy người ta yêu nhau bao giờ cả thương."
Lời lẽ độc địa của Chu Yên Vân được dịp phát huy.
"Nhìn thấy người ta yêu đương rồi, nhưng chưa thấy cặp đôi nào quỳ dị như hai người. Tình yêu, đúng là thứ quá vĩ đại."
Kiều Kiều cảm khái, làm cho mọi người cười vui.
"Hoa Hoa, chiều nay phải mời các chị ăn cơm đi cưng?"
Kiều Kiều chơi với Hoa Ấu Lâm biết thừa, Hoa Ấu Lâm là thần ăn vặt.








