Trùng Sinh Chi Kiều Kiều
Chương 79: Kiều Kiều bị bệnh
Edit: Otaku Bi
Hành trình du ngoạn Hải Nam của đoàn người diễn ra vô cùng êm đẹp, hơn nữa, Kiều gia cùng Giang gia Tần gia trở nên hòa hợp với nhau rất nhiều. Qua thời gian này, Tần Chính nhìn cũng hiểu ra,
cô
nhóc Kiều Kiều kia, bản thân
không
phải là người có tâm kế gì, hơn nữa, lại bị Giang Phóng quản gắt gao. Nếu như có thể cho bọn chúng sớm ngày ở chung với nhau, cũng là chuyện tốt, Giang Phóng tính tình quá bá đạo, có người kiềm chế
hắn
được,
không
phải chuyện tệ lắm.
Đây là lần đầu tiên người nhà Kiều Kiều đón năm mới với người ngoài, cảm giác vẫn có rất nhiều bất đồng, mặc dù Tần Chính hơi chút nghiêm túc, nhưng làm người cũng được. Dường như cũng có thái độ ôn hòa với
cô. Có thêm tiểu Mộc
nói
chuyện ngọt với mọi người, ai cũng cảm giác thời gian trôi qua
thật
là nhah, mười sáu ngày, giống như "vèo"
một
cái là hết. Mấy ngày vui vẻ nháy mắt chấm dứt, mọi người cùng lên đường về nhà.
Cái cảm giác khi máy bay chậm rãi trượt rồi bay lên, Kiều Kiều ngồi trước cửa sổ yên lặng
nói: "Hải Nam, tạm biệt. Tam Á, tạm biệt."
"không nỡ sao? Chưa chơi đủ à?" Giang Phóng biết thừa ý của
cô.
"Hơi hơi. Nhưng mà thế cũng được rồi. Hải Nam cho dù tốt, cũng không tốt hơn được nhà ở quê hương chúng ta!"
"Ha ha."
Chuyến
đi
Hải Nam,
không
chỉ làm cho mọi người được
đi
chơi vui vẻ, cũng khiến Tần Chính chấp nhận gia đình nhà Kiều Kiều, đây là điều mà Kiều Kiều
không
nghĩ là có được. Kỳ thực nếu là ông ngoại bình thường khác, với địa vị của Tần gia, là
sẽ
chia cắtkhông
cho Giang Phóng và Kiều Kiều ở cùng với nhau, cho dù có cùng
một
chỗ, ít nhất cũng khó mà được thuận lợi dễ dàng như thế này, kiểu gì cũng nhận
một
chút trắc trở. Dù sao,
hiện
thực
không
phải tiểu thuyết. Nhưng may là bọn họ
không
bị như thế, Giang Phóng
không
chịu nhận Tần gia, vốn quan hệ hai bên
đã
hòa hoãn nhiều rồi, nhưng bởi
sự
việc với Vu Tuyết, mà Giang Phóng lại giở chứng. Nếu như
không
được hai người Tần Phi Dương mà Giang Hải Dương đứng ra hòa giải,
không
chừng từ giờ Giang Phóng
không
thèm tới cửa nhà Tần gia nữa.
Hơn nữa, còn có tên tiểu tử Giang Viễn kia nữa, haizzz.
Đương nhiên, những chuyện này Kiểu Kiều
không
biết gì cả.
Kiều Kiều bây giờ còn
đang
ở trong nước sôi lửa bỏng kia kìa, nguyên nhân là,
cô
bị bệnh rồi,
cô
nhóc này dù
không
bị mệt mỏi, thế nhưng hai bên chênh lệch nhiệt độ khá lớn,
một
bên gần tới ba mươi độ,
một
bên
âm
tới mười độ, thế là
cô
trúng chiêu.
Giang Phóng cái người này lại càng gây chuyện,
nói
tiểu Mộc tuổi còn
nhỏ, dễ bị lây bệnh, vậy nên để Kiều Kiều ở lại chỗ của
hắn, như vậy,
hắn
sẽ
chăm sóc Kiều Kiều. Chuyện này
thì
làm sao mà Kiều mẹ có thể đồng ý chứ, con
gái
nhà mình bị bệnh, còn chưa chăm sóc được cho nó, lại cố muốn mang
đi,
không
khỏi có chút tức giận với tên tiểu tử ngu ngốc kia, nó cho
hắn
một
câu,
không
được.
Nhưng Giang Phóng lại là người cố chấp, thấy rằng
không
mang Kiều Kiều
đi
được,
thìhắn
ở lại Kiều gia,
nói
chung,
hắn
là kiên quyết chính mình phải chăm sóc Kiều Kiều mới được. Kiều mẹ nghe Kiều ba
nói, bởi vì vừa
đi
du lịch nửa tháng trời. Trong công ty có rất là nhiều việc cần phải giải quyết, vốn dĩ Giang Phóng vô cùng bận rộn, thấyhắn
quan tâm con
gái
nhà mình như thế, cuối cùng
thì
Kiều mẹ cũng
nói
lời đồng ý để Giang Phóng mang Kiều Kiều ra khỏi Kiều gia, còn mình
thì
thỉnh thoảng lại tới. Dù sao đường cũng
không
xa lắm. không
ở trong nhà cũng là điều tốt, bớt
đi
lo lắng cho
cô
nàng Kiều Kiều kia, cả ngày chỉ biết quấn lấy chị
gái, kiểu gì cũng lây bệnh.
Nhưng mà những chuyện này Kiều Kiều cũng
không
biết, bệnh của
cô
tới như núi đổ. Khi còn
nhỏ
Kiều Kiều sống ở Kiều gia khá cực khổ, Kiều mẹ lại
không
có nhiều sữa,nói
chúng, hồi
nhỏ
thân thể Kiều Kiều chỉ bình thường, vốn sức khỏe
không
phải tốt lắm, lần này bị cảm đổ xuống người, thế là Kiều Kiều bán hôn mê.
Đáng sợ đến mức Kiều mẹ phải cho người đưa Kiều Kiều
đi
bệnh viện. Muốn để cho Kiều Kiều nằm nội trú, thế nhưng
cô
gái
nhỏ
làm nũng
nói
không
muốn.
nói
là
khôngthích phải ở nơi đó. Kiều mẹ cũng đồng quan điểm với Kiều Kiều, nên đồng ý. Chỉ đến để truyền nước biển.
Kiều Kiều vào ở Giang gia, bởi vì thân thể
không
thoải mái, Kiều Kiều mặc dù hạ sốt, thế nhưng vẫn khó chịu như cũ, mơ màng hỗn loạn tâm tình lại
không
tốt.
"Ô ô ~"
Kiều Kiều nức nở khóc lóc.
không
biết vì sao,
cô
mơ thấy kiếp trước, mơ thấy từng chuyện
một. Những chuyện
đã
qua, những người
đã
gặp, đều giống như tiếp diễn lại
một
lần trong đầu
cô. Mờ mờ ảo ảo, Kiều Kiều cực sợ hãi,
cô
sợ, những điềuhiện
tại đây, những thứ
cô
đang
có được đều là giả, chỉ là
một
giấc mơ của
cô,
côkhông
hiểu đây là Trang Chu mộng điệp hay là cái gì. cô
sợ, cha của
cô
không
làm ăn tốt đẹp như bây giờ,
không
thoải mái như bây giờ.
côsợ, mẹ
cô
không
có được cuộc sống viên mãn như bây giờ, áo cơm
không
lo.
cô
sợ hãi, sợ mình bây giờ
đang
có được những thứ chỉ là giả, khi tỉnh mộng, tất cả cũngkhông
có,
sẽ
không
có những người bạn tốt Từ Mạn, Lâm Hiểu Nam, Giang Viễn... Càng sợ, càng sợ hãi hơn là
không
có Giang Phóng người
yêu
cô
như trân bảo,
anh
ấy là hư ảo, là ký ức đẹp đẽ
cô
vẽ ra.
"Ô ô..."
Giang Phóng ở phòng bếp nấu cháo cho Kiều Kiều, lại mơ hồ nghe thấy tiếng của Kiều Kiều. Lo lắng vứt lại mấy thứ trong tay chạy vào phòng ngủ, lại thấy
cô
bé của
hắn, co người lại, đầu chôn
thật
sâu xuống gối, nước mắt ràn rụa,
không
ngừng nghẹn ngào. Bộ dáng thoạt nhìn đáng thương cực kỳ. Trong nháy mắt, Giang Phóng cảm thấy như có người cầm kim đâm thẳng vào tim mình.
hắn
cảm giác trái tim mình
thật
đau đớn.
Nhanh chóng bước tới, ôm lấy Kiều Kiều ở trong ngực của mình,
hắn
nhỏ
giọng an ủi: "Có chuyện gì vậy? Kiều Kiều không khóc, không khóc nha, không thoải mái ở chỗ nào,nói cho anh biết, chỗ nào không thoải mái. Đừng khóc, để anh mặc đồ cho em rồi chúng ta đi bệnh viện, chúng ta lại đi bệnh viện nhé." Giang Phóng rối loạn muốn mặc đồ cho
cô.
Cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Giang Phóng, cảm nhận được thanh
âm
của Giang Phóng, Kiều Kiều ôm lấy
hắn
chặt chẽ: "Giang Phóng, Giang Phóng..."
"Làm sao vậy?" Bị Kiều Kiều ôm lấy, Giang Phóng vuốt cái trán của
cô,
không
thấy nóng!
"em đau ở đâu?"
"Đừng không cần em, đừng không cần em, em rất thích anh, rất thích, đừng khôngcần em..." không
nghĩ đến Kiều Kiều lại
nói
điều này, Giang Phóng sửng sốt
một
chút, nhanh chóng ấn xuống trán của
cô
một
nụ hôn
nhẹ
nhàng: "Cả đời này anh sẽ ở bên em, anhvĩnh viễn sẽ không rời khỏi em. Kiều Kiều ngoan, ngoan ngoãn nào. không được khóc, em muốn cho anh thương tâm tới chết sao?" nhẹ
nhàng đặt Kiều Kiều xuống, chậm rãi xoa bóp huyệt thái dương cho
cô.
Kỳ thực cả người Kiều Kiều vẫn hơi mơ màng, thế nhưng
cô
nghe thấy được lời
nói
của Giang Phóng, nghe thấy Giang Phóng
nói
những điều bảo đảm đó, dần dần, trở nên an tĩnh lại, rồi ngủ.
Giang Phóng thở dài, lần này
cô
nhóc bị ốm
thật
là khủng khiếp nha! Hóa ra,
không
chỉmột
mình
hắn
có cảm giác bất an, mà
cô
cũng vậy.
Thân ái, Kiều Kiều mà
anh
yêu
thương nhất, chẳng lẽ em
không
biết rằng, em chính là điều mà
anh
quyến luyến cả cuộc đời sao?
Có lẽ là Giang Phóng chăm sóc rất tốt, nên rất nhanh Kiều Kiều
đã
đỡ hơn, nhìn lại Kiều Kiều
đã
khôi phục trạng thái tinh thần, Giang Phóng
thì
lại bị gầy mất bốn cân. Mất cả
một
tuần rồi đó. Nhìn Giang Phóng gầy
đi, đừng
nói
là Tần Tố Cẩm, đến cả Kiều mẹ cũng đau lòng
không
thôi, Giang Phóng cùng Giang Viễn từ
nhỏ
ở Kiều gia, cùng người của Kiều gia có tình cảm
không
phải
nhỏ.
Kiều mẹ nhìn hai người đều gầy cả người, cố gắng bồ bồi cho họ. Còn Giang Phóng thấy Kiều Kiều có thân thể yếu kém, cũng bắt đầu tìm mọi biện pháp để
cô
cường thân kiện thể.
Nhất thời, Kiều Kiều bị đủ loại thứ nhồi nhét đến tròn vo cả người.
Chờ tới khi khai giảng, trông Kiều Kiều so với trước kia đầy đặn hơn rất nhiều, khiến cho Hoa Ấu Lâm vừa gặp
cô
câu
nói
đầu tiên là, Kiều Kiều, bạn
đang
mang thai à?
Khiến cho Kiều Kiều suýt
thì
ngã ngửa.
cô
béo
rõ
ràng như thế dao? Ô ô.
không
thể nào!
Thấy
cô
gái
nhỏ
dẩu môi tức giận
không
thèm ăn đồ bổ dưỡng nữa, Giang Phóngkhông
thèm để ý đến biểu
hiện
đó, trứng
nhỏ
mà đòi chọi với đá tảng hả? Hu hu, Kiều Kiều bạo lực từ chối, nhưng vẫn phải ăn, nhưng mà Giang Phóng có
nói
là có biện pháp ăn vào mà
không
bị béo lên.
hắn
có biện pháp giảm béo đó. Kiều Kiều vui vẻ lắm, đoán là
hắn
có chủ ý hay ho gì. Kết quả của biện pháp hay ho là gì? Là người này bị tinh trùng thượng não đấy! Hoàn toàn
không
thể chống cự. Cái hoạt động mà
hắnnói
là giảm béo, chính là
không
ngừng OOXX. Ngất!
Đến trường học Kiều Kiều lại có thêm
một
bạn mới nữa, chính là bạn
gái
của Lộ Nam Phong, ngự tỷ Lâm Viện Viện đẹp trai.
Ở đại học A Lâm Viện Viện vừa được khen vừa được chê, người thích
cô,
nói
cô
sốngthật
lòng, người
không
thích
cô,
nói
cô
kiêu ngạo ngang ngược. Nhưng đối với đám người Kiều Kiều, trái lại đều rất thích
cô.
Đặc biệt Hoa Ấu Lâm, quả thực đem
cô
ấy tôn sùng là thần tượng.
Lại còn lợi dụng chức vụ làm phóng viên trường của mình, làm hẳn
một
bài về Lâm Viện Viện. Kết quả kỳ báo đó có số đầu phát hành tăng vọt, khiến cho Hoa Ấu Lâm hưởng được bao nhiêu lợi ích. Cũng làm cho tổng biên của báo trường được hưởng lợi, quyết định mở ra
một
chuyên mục thảo luận. Cố gắng phỏng vấn các danh nhân của đại học A mỗi người
một
bài.
Kiều Kiều nhìn Hoa Ấu Lâm sung sướng phấn khởi, lắc đầu, cũng phục
cô
ấy. Đại tỷ này, rất là hợp với công việc này, chẳng trách lúc trước ham muốn được vào làm báo trường như vậy.
Mà Lâm Viện Viện
thì
sao, bởi vì bài báo
trên
báo trường, lại
một
lần nữa bị đưa lên đầu sóng ngọn gió, nhưng mà chuyện này hình như
cô
ấy cũng quen rồi.
Đối với
một
cô
gái
chính nghĩa, chuyện này chắc chả coi là cái gì đâu nhỉ? Nhưng mà lại, bạn trai của
cô, Lộ Nam Phong, lại thêm
một
lần nữa bị mọi người cảm khái, đúng là nam nhân tốt thời đại mới!
Vốn Hoa Ấu Lâm có ý nhân lúc còn nóng hổi, vào kỳ thứ hai của chuyên mục
thì
sẽphỏng vấn Lộ Nam Phong. Thế nhưng, lại bị Lộ Nam Phong cự tuyệt,
hắn
nói
Viện Việnnói
cái gì cũng là điều mà
hắn
nói.
Trong mắt Hoa Ấu Lâm đôi tình nhân này tỏa ánh sáng chói lòa!
Quá là ngọt ngào. không
mời được Lộ Nam Phong, Hoa Ấu Lâm cảm thấy có chút buồn rầu! Kiều Kiều trêu ghẹo, vậy cứ đem lời Lộ Nam Phong đáp lại đăng lên báo trường là được mà, vốn Kiều Kiều là
nói
đùa thôi, ai biết hai mắt của Hoa Ấu Lâm lại sáng lên, liền chạy vụt
đi, khiến cho Kiều Kiều mê man nhìn bóng lưng của
cô
ấy biến mất. Phương Khuynh Nhan ở bên cạnh cười vui vẻ.
"Kỳ thực Hoa Hoa cũng không thông minh lắm nhỉ! Cậu ta chẳng chú ý tới, ở ngay bên cạnh mình còn có một đại nhân vật có thể phỏng vấn đấy. Cái này gọi là vùng tối đi. Chắc là cô ấy không nhận ra?"
Phương Khuynh Nhan nhìn Kiều Kiều trêu ghẹo.
Kiều Kiều biết ý của
cô
ấy.
"Thế mà cũng được sao. Tớ mà là danh nhân?"
"không phải bạn thì là ai? Người từ khi khai giảng đã náo động rồi, chỉ có thể là bạn thôi, hơn nữa, mặc dù bây giờ bạn đến trường học mới có một thời gian không lâu lắm, cũng không tham gia hoạt động gì, nhưng có người nào lại không biết Kiều Kiều ở khoa tài chính chứ. Cháu dâu của Bí thư tỉnh ủy, con dâu của thương nhân bất động sản nổi tiếng, không cần nói đến những thân phận liên quan tới nhà Giang Phóng, chỉ cẩn chính là bạn thôi, cũng rất trâu bò rồi. Thành tích thứ ba đầu vào của trường, đihọc kém nhất cũng được sếp thứ hai toàn khoa. Ái đồ của Giáo sư Viên. Sinh viên ưu tú nổi danh của kho Tài, tài nữ. Cái quan trọng nhất, bạn còn là một mỹ nhân. Ha ha."
"Cứ trêu đùa mình đi. Hừ."
Hai người cười đùa vui vẻ.




![[Đồng Nhân Harry Potter] Chi Giáo Thụ Bất Thị Luyến Đồng Phích](https://cdn.kiemhiep.net/images/cover/dong-nhan-harry-potter-chi-giao-thu-bat-thi-luyen-dong-phich-72defd.jpg?w=280&q=75)

