Tôi Yêu Em Tiểu Thư

Chương 22: Chương 22

Tối nay sẽ có 1 bữa tiệc tổ chức cho tứ đại gia tộc ở TQ. Và năm nay là Cát Ngọc sẽ điều hành và chuẩn bị bữa tiệc. Thiên Ngọc Như Khả sẽ đại diện cho Thiên Ngọc gia, Thượng Quan Như Hoa (Ran) đại diện cho Thượng quan gia, còn vị thiếu gia duy nhất của Đông Phương gia - Đông Phương Thiên Vũ không biết hôm nay sẽ tới hay không.      Ran cùng Khả Khả cùng sánh vai bước vào sảnh chính của biệt thự Cát Ngọc. Mọi ánh mắt cùng đổ dồn vào 2 người. Một người khí chất tao nhã, xinh đẹp mà thanh cao, đoan trang mĩ miều, có khí chất vương giả mị hoặc. Một người đáng yêu tinh nghịch nhưng không kém phần xinh đẹp hào môn. Shinichi hắn nói hắn có chút việc bận, sẽ tới dự sau. Cô và nhỏ đành đi trước.(đầm của Như Khả)   (Đầm của Ran)     Ran biết chắc chắn hắn (Shinichi) sẽ không cho cô mặc như vậy. Với lại cô rất ghét mặc váy. Đi lại vô cùng bất tiện. Nhưng hôm nay có mặt kẻ thù không đội trời chung với cô, làm sao có thể không nổi bật chút để tiện bề hành động.  " Xin chào mọi người. Rất vui và lấy làm vinh hạnh cho chúng tôi khi tiếp đón những vị khách quý đến với Cát Ngọc gia chúng tôi " _ Cát Ngọc Đông Thần đứng trên khán đài lớn nhìn xuống bữa tiệc. Hắn ta là ai khác ngoài Araide Tomoaki.   " Cũng rất vui khi có sự góp mặt của những thiếu gia tiểu thư, những thương nhân thành đạt ở đây. Và vinh dự hơn khi tứ đại gia tộc hôm nay hội tụ " _ hắn ta nhìn xuống bên dưới, nở nụ cười mỉm đốn tim bao tiểu thư mới lớn bên dưới. Hắn không mang vẻ lạnh lùng,bá đạo yêu nghiệt như Shinichi. Hắn mang vẻ nho nhã dễ gần, nhưng tâm địa hắn thì dùng mọi thủ đoạn để đạt được thứ mình muốn.  " Xin giới thiệu với mọi người, em gái tôi - Cát Ngọc Tiểu Thuần " _ hắn đưa tay giới thiệu   Ánh đèn chiếu vào 1 thiếu nữ bước từ sau khán đài với bộ đồ khá thiếu vải, khuôn mặt kiêu ngạo. Không thể phủ nhận cô ta không xinh đẹp, nhưng lại rất giả tạo.  " Tiểu Thuần này không biết tốn bao nhiêu tiền vs công sức cho cái khuôn mặt này đấy " _ Khả Khả đứng bên cạnh ns nhỏ vào tai Ran. Chỉ thấy Ran cong môi nở nụ cười bán nguyệt.      Mọi người vỗ tay và bắt đầu nhập tiệc. Đây là cơ hội cho các nhà máu mặt, thương nhân có thể trao đổi, hợp tác kinh doanh vs những công ty khác.  " Xin chào " _ Araide cầm 1 ly rượu vang đỏ tới chỗ cô và nhỏ  "Chào anh " _ Khả Khả liền cụng ly với hắn ta, mỉm cười chào hỏi.  " Đây là...??" _ hắn ta nhìn vào cô, hỏi (lúc đó cô đeo mặt nạ nên hắn ko nhận ra)  " À. Để em giới thiệu. Đây là Thượng Quan Như Hoa, tiểu thư duy nhất của Thượng Quan gia. Hôm nay đại thiếu gia của Thượng Quan không tới, cô ấy tới thay " _ Khả Khả niềm nở giới thiệu  " Vậy chúng ta bắt tay làm quen nhé, Thượng Quan tiểu thư" _ hắn ta giơ tay     Cô không nói, ko cười, cũng lười bắt tay với hắn. Hắn ta ngại ngùng rụt tay về. Khí chất của cô ấy, hành động của cô ấy rất giống 1 người. Có lẽ không phải cô ấy. Cô ấy đang ở London, sao có thể có mặt ở đây. Hắn ta thầm nghĩ rồi quay ra nói chuyện với Khả Khả  " Anh đi chào hỏi mọi người. Em có đi cùng không?" _ hắn hỏi Khả  " Được không?" _ nhỏ hỏi hắn ta rồi quay sang cô    Cô gật đầu. Nhỏ liền lăn tăn đi theo hắn ta. Hắn ta thấy cô gái này thú vị lắm. Chỉ nói là chào hỏi nhưng thực ra hắn đi lòng vòng 1 lát rồi quay lại bàn tiệc chỗ cô ngồi.  " Thượng Quan tiểu thư, chúng ta làm bạn được không?" _ hắn ta ngồi đối diện cô, hỏi    Cô nhếch môi cười, chưa kịp trả lời đã cảm nhận được cỗ máy lạnh toát sau lưng. Khí chất và hương bạc hà nhẹ nhàng giúp cô biết được đó là hắn.  " Xin lỗi Cát Ngọc thiếu gia, xin ngài đừng bắt chuyện nhiều quá với vợ của tôi " _ hắn lạnh lùng nói với Araide    " Em sao lại ăn mặc vậy? Là muốn hấp dẫn thêm nam nhân? " _ hắn cởi áo khoác khoác lên người cô . Hắn 1 thân âu phục trắng lịch lãm mà cao ngạo, khí chất ngút trời.     Cô đang thầm gào khóc trong lòng, hắn và cô có hôn ước thôi. Chỉ là hôn ước thôi? Chưa có cưới mà? Hắn nhận xằng quá rồi. Nhưng cô không thể phản bác bây giờ được. Đành diễn theo hắn  " Vị thiếu gia đây là?" _ hắn ta nhíu mày nhìn Shinichi  " Đông Phương Thiên Vũ " _ hắn lạnh nhạt trả lời khiến cả cô và Araide vô cùng ngạc nhiên a.    Thượng Quan gia và Đông Phương gia rất ít khi ra mặt, cũng có lời đồn thiếu gia của Đông Phương có hôn ước với tiểu thư Thượng Quan, không ngờ giờ đã thành vợ chồng rồi.  " Xin vị thiếu gia này đừng đùa " _ hắn ta ánh mắt ngạc nhiên, đố kị và có chút uất hận nhìn Shinichi  " Mở mắt to ra xem chúng tôi là ai. Araide Tomoaki " _ cô nói, đưa tay lên tháo chiếc mặt nạ ra  " Ran.. Ran " _ hắn ta ngạc nhiên, lắp bắp gọi tên cô  " Lâu rồi không gặp " _Shinichi cũng nhìn hắn khinh bỉ  " Cả anh..?" _ hắn ta ngạc nhiên nhìn Shinichi  " Anh nghĩ chúng tôi đang ở London sao? Thật trẻ con " _ cô nhếch môi khinh bỉ  [lâu lâu cho t/g chen vô tí: Trẻ trâu tưởng thế là ngầu à? -.- Young buffalo!]  " Ran. Anh định tới gặp em lúc anh ở bên Nhật. Nhưng là vì bảo anh sang TQ " _ hắn ta vội vàng giải thích " Chúng ta đâu có thân thiết, cũng không hề có chút quan hệ. Đâu cần chưng ra cái bộ mặt đó. Anh tính diễn cho ai coi?" _ Ran miệng lưỡi giảo hoạt, từng câu đều đánh thẳng vào tâm can của Araide. Hắn đau?! Đau lắm chứ! Hắn yêu cô khi lần đầu gặp cô ở Mỹ. Cô không như những vị tiểu thư kia. Hắn từng coi phụ nữ là chẳng ra gì, 1 đám vô dụng nhạt nhẽo, nhưng hắn nhầm rồi. Hắn yêu cô mà cô luôn từ chối hắn, chưa hề để mắt tới hắn 1 lần.     Shinichi ngồi cạnh cô,trong lòng cười thầm. Mèo nhỏ này miệng lưỡi sắc sảo quá. Đúng là không nên chọc vào cô.  " Anh.. anh không có ý gì cả.. chỉ là.." _ hắn ta cố giải thik  " Ơ. Shinichi anh tới rồi hả. Ran bà bỏ mặt nạ xuống rồi à. Chế đi có tí mà nhanh thế " _ Như Khả quay lại bàn tiệc.  " Chào " _ hắn lạnh nhạt đáp, hắn chỉ ấm áp vs 1 mk cô  " Báo cho tin mừng nè Ran. Tôi và anh Đông Thần sẽ quen nhau, bà thấy sao?" _ nhỏ ngồi xuống cạnh Araide    Ran nhíu mày. Bạn cô bị gì vậy. Sao lại qua lại với loại người như hắn. Hắn ta thấy Ran nhìu mày liền gạt tay cô ra, ngồi nhích xa nhỏ 1 chút.   " Chào mọi người " _ Cát Ngọc Tiểu Thuần đi tới bàn tiệc ......... Hóng ik ta sẽ đăng chap.  Ns thật ta thấy hơi thất vọng xíu. Nhìn lượt view thì nhiều mà lượt vote thì tỉ lệ nghịch quá trời. Ta nghĩ có rất nhiều bạn đọc chùa của ta. Tôn trọng chất xám của ta 1 xíu có đc k, động viên ta 1 chút đc k? Cảm giác chất xám của mk, t/gian, ý tưởng của mk bỏ ra chỉ để cho ng khác đọc mà k hề động viên hay bình chọn, nhận xét nó buồn lắm luôn. Mong mn ủng hộ nhé, đừng bơ ta:(((..........

Truyện khác cùng thể loại