Tiết tháo ở đâu?

Chương 43: Trời xui đất khiến ( 7 ) thịt)

Chương 7: Trời xui đất khiến  Nhóm dịch: Chiêu Anh Các Vật cứng rắn của người đàn ông đặt ở nơi mềm mại nhất của cô, thân thể Hạ Như Yên lập tức cứng lại, việc đã từng trải qua ở thế giới trước sao cô lại không biết đó là cái gì...... Cũng khó trách, hai người dính lấy nhau ở khoảng cách gần như thế, anh nổi lên phản ứng cũng là điều bình thường...... Hiển nhiên Phong Khởi cũng ý thức được bản thân mình thất thố, gương mặt hơi có chút nóng lên, nhưng nhìn đôi tai đỏ hồng của cô gái, đột nhiên anh lại cảm thấy tâm tình rất vui. Anh thích nhìn dáng vẻ thẹn thùng của cô, ngày thường hai người đánh quái, tứ chi ngẫu nhiên va chạm sẽ khiến Hạ Như Yên ngượng ngùng, anh thích nhất là nhìn cô lộ ra nét mặt ngượng ngùng, xứng với khuôn mặt xinh đẹp, nét hồn nhiên và quyến rũ kết hợp lại thành tự nhiên, khiến anh hận không thể đè cô ở dưới thân mà hôn lên một hồi. Suy nghĩ của người đàn ông có chút bay xa, Hạ Như Yên chỉ cảm thấy vật ở giữa hai chân kia lại lớn một chút, cô vừa thẹn vừa bực, cắn môi thở phì phò trừng mắt liếc nhìn anh một cái, đáng tiếc khuôn mặt của nguyên chủ ở trong trò chơi quá xinh đẹp, lần này cô như vứt bỏ đôi mắt quyến rũ, hô hấp Phong Khởi lập tức gấp gáp hơn vài phần, anh ghé sát vào bên tai Hạ Như Yên, dùng tiếng nói khàn khàn  bất đắc dĩ nói: "Diệu Diệu, đừng nhìn anh như vậy... Anh sẽ không nhịn được..." Hạ Như Yên theo bản năng đáp lại một câu: "Không nhịn được cái gì?" Phong Khởi lập tức cười ra tiếng, lồng ngực anh phát ra chấn động nặng nề, làm đôi gò bồng đào mềm mại của cô gái rung động. "Không nhịn được... Vậy thì......" Còn chưa dứt lời, đôi môi của người đàn ông đã hạ xuống, Hạ Như Yên ngơ ngác nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, đôi môi anh đào bị hai mảnh môi mỏng nóng rực che lại, người đàn ông nhẹ nhàng hôn mút nghiền nát ở bên ngoài miệng cô, động tác trúc trắc, lại hết sức dịu dàng. Đầu Hạ Như Yên có chút đờ đẫn, Phong Khởi... Đang hôn cô? Sao anh lại hôn cô chứ? Người đàn ông nhìn dáng vẻ ngây ngốc của cô, thở dài nói: "Diệu Diệu, mở miệng ra." Hạ Như Yên còn đang đắm chìm ở trong kinh ngạc, theo bản năng ngoan ngoãn hé miệng ra, lưỡi của người đàn ông nhân lúc có kẽ hở mà đi vào, cảm nhận hương vị ngọt ngào trong miệng cô. Đầu lưỡi thấm ướt trở nên linh hoạt, lại mang theo khí thế không cho phép từ chối, đầu lưỡi tinh tế liếm qua mỗi một tấc thơm ngọt trong miệng cô gái, lại cuốn lấy cái lưỡi trơn mềm của cô chơi đùa triền miên. "Ừm......" Từ lúc bắt đầu Hạ Như Yên không dám tin, sau đó dần dần xâm nhập vào trong, hô hấp cực nóng của hai người quấn lấy nhau, môi lưỡi người đàn ông càng ngày càng linh hoạt, mang theo sự nhiều tình không cách nào ngăn cản, cô bị hôn đến mức ứa nước mắt, cách một lớp quần áo vật chống trên hoa huyệt cũng cảm thấy ngứa ngáy. Không biết hôn bao lâu, cuối cùng người đàn ông cũng buông cái miệng nhỏ của cô ra, Hạ Như Yên thở hổn hển từng hơi từng hơi, Phong Khởi chạm vào cái trán của cô cười khẽ. "Cười cái gì... Không biết xấu hổ......" Hạ Như Yên tức giận tiếp tục trừng mắt liếc anh một cái, người đàn ông hôn một cái ở trên mặt cô, ánh mắt sáng quắc nhìn cô: "Diệu Diệu, đánh địa cung xong đi ra ngoài chúng ta kết hôn đi." Hạ Như Yên mơ màng trong chốc lát mới hiểu được, anh nói kết hôn là chỉ kết hôn trong trò chơi, cô hừ nhẹ một tiếng quay mặt đi, kiêu ngạo nói: "Sao tôi phải kết hôn với anh?" Vừa mới nói xong lại bị người đàn ông chặn miệng, môi lưỡi dây dưa một hồi, Hạ Như Yên dựa đầu ở trên vai người đàn ông thở dốc, khuôn mặt nhỏ hiện lên vẻ ảo não. "Kết hôn được không?" Phong Khởi lại hỏi. "Tôi không --" Lời còn chưa nói xong, đôi môi người đàn ông lại quấn lên, sau một lát, cuối cùng Hạ Như Yên nước mắt lưng tròng đầu hàng: "Được, được rồi! Tôi đồng ý còn chưa được sao?" Phong Khởi thỏa mãn cười cười, hôn như mưa lên trên cái trán của cô, cái mũi, gương mặt, cuối cùng nhẹ nhàng hôn lên nước mắt trong mắt cô. Hạ Như Yên bị anh hôn có chút choáng váng, trước kia sao lại không phát hiện người này còn có một mặt vô liêm sỉ như vậy? Cô hầm hừ nhỏ giọng nói: "Không biết xấu hổ......" Người đàn ông ngậm lấy thùy tai cô mút nhẹ: "Ừm, chỉ không biết xấu hổ với em." "Ôi! Không cho chạm vào chỗ đó..." Hạ Như Yên bị anh chạm vào  run run một cái, tiểu huyệt dường như lập tức ướt át, cô khẽ run lên muốn né tránh, nhưng cả người lại không có sức lực, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ như mèo con ở dưới đôi môi của người đàn ông. Cả người Phong Khởi đều không ổn, âm thanh của khàn khàn của cô bé này khiến phần thân dưới anh căng lên đến phát đau, nhưng mà hai người bị tơ nhện này buộc lại, anh cũng không làm được cái gì! Đúng là hết sức gian nan, Phong Khởi đột nhiên cảm thấy kỹ năng đã khôi phục, anh không chút do dự lập tức cắt đứt tơ nhện, bế Hạ Như Yên lên dùng tốc độ nhanh nhất ra khỏi sào huyệt của nhện mặt người. Hạ Như Yên mềm mại ở trong lòng ngực Phong Khởi, chỉ nghe thấy tiếng gió vù vù bên tai, đầu óc cô mới vừa tỉnh táo một chút, người đàn ông ngừng lại, đè cô ở trên vách đá hung hăng hôn. Thân thể đã không có bất cứ cái gì trói buộc, Phong Khởi tựa như lập tức lột sạch quần áo vốn thoải mái dễ hoạt động của Hạ Như Yên, một bên anh hôn cô, một bên nắm nơi đẫy đà của cô mạnh mẽ vuốt ve, rồi lại khống chế mức độ để không làm cô đau đớn. Đôi gò bồng đào tuyết trắng bị người đàn ông xoa bóp ở trong tay thành các loại hình dạng, hai nhũ hoa lại bị lòng bàn tay thô ráp liên tục vân vê tra tấn. Hạ Như Yên ưm một tiếng, vừa rồi dục vọng đã bị khơi mào giờ phút này rốt cuộc cũng không áp xuống được, cô nâng hai tay vòng ra sau cổ Phong Khởi, kéo anh vào trong lòng ngực mình. Đôi môi người đàn ông từ cằm đến cổ cô rồi lại đến trước ngực, nhẹ nhàng gặm cắn ở trên nhũ hoa, cuối cùng ngậm lấy một viên ngọc châu nhấm nháp. Tiếng rên rỉ của cô gái đột nhiên cất cao một chút, quyến rũ đến có thể nhỏ ra nước. Phong Khởi dùng sức mút nhũ hoa trơn mềm kia vào, đầu lưỡi không ngừng trêu đùa ở phía trên, có lẽ là vừa rồi hôn Hạ Như Yên đã thuần thục, tuy là lần đầu tiên anh làm chuyện như vậy nhưng cũng hoàn toàn không quá vụng về, giờ phút này dùng những cái nhào bóp, khều, gảy, mút tất cả đều bày ra, khiến cô gái liên tục kêu lên âm thanh quyến rũ, mật dịch trong hoa huyệt e thẹn chảy ra, hận côn thịt lớn của anh không thể lập tức liền đi vào để giảm ngứa ngáy. Hạ Như Yên bị người đàn ông gặm nhấm đến chân cũng mềm nhũn, còn phân tâm nghĩ trò chơi này quả thực không khác gì ngoài đời thật, cảm xúc rất chân thật như thế khiến cô không thể phân rõ có gì khác với hiện thực. Một bên Phong Khởi mút nhũ hoa nhỏ, một bên đưa tay tiến vào chân tâm Hạ Như Yên, tiểu huyệt đã tràn lan mật dịch từ lâu nhiệt tình dính lên ngón tay anh, trong lòng anh đột nhiên run lên, không thể nhẫn nại được nữa, nâng một chân cô gái lên xông vào bên trong.

Truyện khác cùng thể loại