Thì Thầm Và Chuộc Lỗi
Chương 17: Chương 17
Nhân thức dậy từ sáng sớm, tràn đầy năng lượng, đam mê khám phá hơn bao giờ hết. Cậu chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, cậu xách xe đạp ra và đi phượt quanh thành phố. Sau bao nhiêu ngày căng thẳng, cậu đã có thể thỏa sức thả mình vào những cuộc vui, không cần phải lo lắng về điều gì.
(Chiều hôm sau)
Nhân bỗng dừng lại, nhìn ngang về bên phải.
Cậu đang đạp xe dọc quốc lộ 1A, trong chuyến hành trình của mình. Nhưng đi ngang đây, có một cảnh tượng bỗng thu hút sự chú ý của cậu.
Cậu vừa đậu lại trước một nơi rất đặc biệt.
Nơi này chỉ cách trường 2km về phía Bắc, nằm trên phần mũi nhọn, nơi con sông rẽ nhánh. Đi vào trong một đoạn, cậu gặp một bãi cỏ xanh rộng lớn với nhiều cây cối bao bọc xung quanh, sừng sững những tấm bia đá khổng lồ, đặt thành nhiều hàng song song, trên thân được khắc nhiều con chữ...
Chúng là những cái tên.
"Đây là...?!"
-Nhân bỗng chốc nhận ra
"Nơi tưởng niệm!"
Nơi tưởng niệm những nạn nhân trong vụ cháy năm 2012.
Bước vào trong đứng giữa những tấm bia này, Nhân bị bao trùm bởi những hàng đá kéo dài đến vô tận, bao trùm bởi những cái tên của những con người mà giờ đây chỉ còn là một miền kí ức xa xôi.
Cậu bỗng có một cảm giác khác thường. Xa lạ, lẻ loi nhưng đồng thời... thân thuộc, ấm cúng đến khó tả. Trong lòng Nhân đang tràn đầy một sự hoài niệm luyến tiếc khó phai, về một thời kì đã qua, về một thế giới mình chưa từng được sống
Nhân đứng đó gần như bị thôi miên, ngắm nhìn những cái bia đá. Trong đầu cậu có quá nhiều suy nghĩ khác nhau, quá nhiều khung bậc cảm xúc như đang đồng loạt ngoi lên, chiếm trọn nỗi lòng mình.
"..."
"Sao vậy?"
"Nhiều quá bị overload hả?"
Một giọng nói cất lên từ phía sau, đó là một chàng trai lạ mặt, cầm trên tay một cái máy ảnh. Hẳn là một nhiếp ảnh gia.
"Dạ đâu... em..."
-Nhân ấp úng
"Em biết là nhiều rồi, nhưng không ngờ..."
"Nó nhiều tới cỡ đó"
Nhân quay sang tiếp tục nhìn về những cái bia đá, cậu dường như không thể rời mắt khỏi nó.
Thấy vậy, chàng trai kia chỉ biết cười nhẹ một cái, cười một cách miễn cưỡng như chính anh cũng đang cố chấp nhận những gì đã xảy ra.
"Ai lại ngờ nổi chứ"
-Anh nói
"..."
"50,000 người chết trong một ngày"
Trước kia, nơi đây là một thành phố yên bình trên đồng bằng sông Cửu Long, thành phố Vĩnh Long. Một thành phố với biết bao con người hiền lành, chất phát, cùng góp sức chung tay xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn, phát triển nên đô thị phồn thịnh. Đó là những gì ba mẹ thường kể cho Nhân nghe, những ấn tượng đầu đời của cậu về nơi này.
Nhưng rồi, ngày ấy cũng đến, ngày 27/12/2012. Cái ngày định mệnh đã thay đổi đất nước Việt Nam mãi mãi.
Lúc bấy giờ, thảm họa toàn cầu chỉ bắt đầu chưa đến một tuần. Do ảnh hưởng từ trường ion dày đặc trong khí quyển, toàn bộ mạng lưới điện trên thế giới đều bị quá tải, ngừng hoạt động, phần lớn thiết bị điện tử bị hư hỏng. Suốt nhiều ngày liền thiếu vắng điện nước, những tiện nghi của thời hiện đại, nhiều khu vực bị cắt đứt liên lạc khỏi thế giới bên ngoài.
"Tối hôm 26 trên trời không còn cực quang"
-Anh nói
"Ai cũng tưởng " ngày tận thế " đã qua và cuộc sống sẽ trở lại như bình thường"
"Sáng hôm sau đang ngủ, bị gia đình gọi dậy chạy ra ngoài. Anh mớ mớ màng màng, không biết tại sao nhưng cứ chạy theo"
"Lúc đó, anh không hề biết là... mọi thứ đang bốc cháy"
Rạng sáng ngày 27/12/2012, ngay giữa tâm điểm của cuộc khủng hoảng toàn cầu ấy, một sự cố kỹ thuật đã xảy ra trong tổ hợp năng lượng kiêm viện nghiên cứu tại đây. Do phản ứng điện từ bất ngờ với môi trường, toàn bộ khu vực này phát nổ, tạo nên một đám cháy thiêu rụi mọi thứ trong bán kính 4. 5km. Nó diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, quá mức tàn phá, khiến cho những người sống sót chỉ có thể đứng nhìn trong vô vọng khi thành phố Vĩnh Long cháy thành tro tàn.
Anh đi lên phía trước, đứng cạnh Nhân, cùng nhìn phía những tấm bia lớn kia, ánh mắt chàng trai ấy như đang cuộn trào trong cảm xúc. Câu chuyện của anh rất quen, hình như cậu đã nghe ở đâu rồi.
"Vậy... anh cũng dân Vĩnh Long hả"
-Nhân hỏi
"Vĩnh Long gì nữa... bị nhập vô Long Hồ rồi!" -Anh hằn học nói
"Nhưng, yeah!"
"Cũng hên nhà anh nằm ngay trên rìa chứ... nó mà gần hơn chắc anh cũng " ghi danh " lên đây rồi"
"Cũng hên lúc đó cả nhà em đang dưới quê chứ... còn trên này chắc cũng thành tro rồi" -Nhân nói
Cậu đáp lại ngay lập tức, có thứ gì đó đã thôi thúc cậu. Nghe thế, anh chỉ cúi mặt nghẹn ngào, không nói gì cả. Họ dường như thấu hiểu lẫn nhau, một mỗi liên kết đặc biệt giữa những người đồng hương cùng cảnh ngộ.
"Rất nhiều người đã ngã xuống tại đây..."
-Anh nói
"Người thân... bạn bè của chúng ta"
"Nhưng anh tin họ không ra đi vô nghĩa!"
Sự kiện đau thương ấy đã trực tiếp châm ngòi cho mọi thứ diễn ra trong kỉ Đại Trào, khoảng thời gian biến động nhất đối với nền kinh tế, chính trị, xã hội của Việt Nam kể từ sau Cách mạng tháng tám.
"Không có họ ngã xuống, chúng ta sẽ không có ngày hôm nay"
"Không có Bồ Tát, không có Cảm Hóa"
"Không có Ngài, không có Phượng Hoàng"
Bước vào thập niên 2020, một trật tự xã hội mới đã được lập nên, cùng với nó, một đất nước Việt Nam khác biệt đến không còn nhận ra nữa.
"Sống sót tới bây giờ coi như hai đứa mình may mắn lắm đó!"
-Chàng trai ấy nói
Anh đứng đó suy tư một thời gian, vừa ngắm cảnh, vừa canh góc chụp ảnh. Chụp xong, anh chuẩn bị đi về, nhưng trước khi làm thế, anh quay sang Nhân nói chuyện.
"Mà, cho hỏi, em tên gì vậy?"
"Dạ... Nhân, Mai Nguy Chính Nhân"
"Anh tên Triết, Huỳnh Minh Triết"
"Không phải ngày nào em cũng được gặp một người Vĩnh Long khác đâu" -Anh nói
Anh vỗ vai Nhân rồi bỏ đi, kết thúc chuyến công tác của ngày hôm đó. Nhân rời đi không lâu sau đó, khép lại chuyến hành trình của ngày hôm nay.
Cậu lại có một khám phá thú vị không ngờ tới.
Lúc này trời đã tối, Nhân trở về chỗ ở của mình để nghỉ ngơi. Do đã biến dàn PC của mình thành một server, cậu có thể truy cập vào workplace của mình trên điện thoại, cậu rà soát một bảng báo cáo.
"Lạ thiệt đó"
-Nhân nói
"Không có tín hiệu nào cả"
Radio của cậu hoàn toàn im re, không một động tĩnh suốt những ngày qua.
Nghĩa là sở cảnh sát đó không hề ghi nhận bất kì vụ án nào. Nó hoàn toàn trái ngược với những gì Khôi Vĩ đã nói, trái ngược theo chiều hướng bất thường! Đối với sở cảnh sát duy nhất trong khu vực có hàng chục nghìn người sống, việc này không hợp lý chút nào.
Có thể nó hóa ra an toàn một cách vi diệu. Hoặc cũng có thể, có ai đó... một tổ chức nào đó... đã đứng ra giải quyết chúng.
"Trời... lại nghĩ quá lố nữa rồi"
-Nhân thốt lên
"Đã bảo là tạm thời đừng có quan tâm nữa mà"
Nhân ngã mạnh xuống giường, lấy cổ tay vỗ liên tục lên trán. Cậu cầm điện thoại lên, chuẩn bị thoát thì bỗng nhiên nó reo lên liên tục, khiến cậu giật mình, trượt tay, điện toại rớt xuống đập thẳng vô mặt!
Nhân gấp gáp nhặt điện thoại lên. Tiếng reo đó... không còn những tiếng bip như bình thường nữa... Đó là...
"Tiếng thông báo...!"
Có tín hiệu rồi.
Có tín hiệu rồi!!!
Nhân trở nên vội vã.
Cậu chạy đi chạy lại, không nghĩ thông suốt được.
Cậu chạy đến lục cập... cậu để thiết bị bay ở nhà!
Cậu trở nên quá khích, ôm đầu, nhìn xung quanh không biết làm gì.
Đang xa nhà mà? Có nên chạy về không? Có làm luôn không?
Có quá nhiều suy nghĩ trong đầu cậu, quá nhiều luồng ý kiến, quá nhiều mâu thuẫn. Chúng đấu tranh, sâu xé lẫn nhau, chúng làm lu mờ lý trí.
Chỉ để rồi cuối cùng...
"Không!"
Nhân đứng dựng lại, hít thật sâu, tay nắm chặt.
"Đã nói rồi mà!"
Đây là lúc để mình đi chơi, xả stress, không phải để làm việc!!!
...
Căn phòng tĩnh mịch lúc này vẫn bị lấn át bởi tiếng reo lớn, nó không chịu dừng lại, nó thôi thúc, cám dỗ đến khó cưỡng. Nhân từ từ bình tĩnh lại cầm điện thoại lên... cậu tắt nó đi. Cậu thở dài một tiếng rồi đến bên giường ngồi, xoa hai tay lên mặt, nghĩ lại về khoảnh khắc hồi nãy.





