Superman: lão bà muốn giết ta
Chương 38: nhiệm vụ 4 hoàn thành, hà minh châu nũng nịu
Doãn chí bình nhìn thấy nàng rời đi lúc này mới chú ý tới hệ thống tin nhắn.
(nhiệm vụ 4 rước hà tuyết vân về nhà hoàn thành. chúc mừng kí chủ đã nhận được phần thưởng ngẫu nhiên kích hoạt một loại sức mạnh của superman.
Đang ngẫu nhiên rút ra, chúc mừng kí chủ thu hoạch được năng lực siêu âm thanh).
Nhìn đến đây doãn chí bình trong lòng vui vẻ, là siêu âm thanh a, một loại năng lực cực kì thực dụng đây.
Superman siêu âm năng lực có thể để cho giọng nói của mình phát đi cực xa, cho dù hắn ở trên trái đất cũng có thể khiến người ở hành tinh khác nghe thấy.
Ngoài ra hắn có thể điều khiển âm thanh của mình biến đổi đa đoan để tạo thành tạp âm vọng lại từ nhiều phía đánh lừa đối thủ.
Ngoài ra cũng có thể tiến hành 'truyền âm bí mật' để người khác có thể nghe thấy giọng nói của hắn một cách bí mật, từ đó bí mật trao đổi.
Hắn có thể trò chuyện, chỉ điểm, đe dọa một người trong lúc những người khác không hề nhận ra thứ gì.
Năng lực này nếu vận dụng tốt quả thật có thể gây được tác dụng rất to lớn.
Bây giờ trong danh sách nhiệm vụ của doãn chí bình còn lại hai cái nhiệm vụ.
Một cái là để cho hà tuyết vân thật lòng thật dạ yêu hắn, một cái chính là chưởng khống hà gia.
Cái trước quả thật có chút khó, thái độ của hà tuyết vân đối với hắn vẫn tương đối lạnh nhạt.
Tuy đã tiến bộ hơn trước đây không ít, nhưng vẫn còn lâu mới đạt được tới thứ gọi là tình yêu chứ chưa nói đến thật tâm thật ý yêu.
Cố nén đau nhức ở đầu, doãn chí bình bắt đầu ngồi dậy.
Hắn ở trong phòng lục tìm một chút, lấy ra một quyển sách nhỏ.
Quyển sách này bên trong không hề có bất kì chữ nào, là sách trắng, bên ngoài bìa cũng chưa hề đặt tên.
Từ lúc bị hà tuyết vân cầm cầu sắt đập một cái, hắn bỗng nhiên cảm giác được mình muốn viết nhật kí.
Hắn muốn than thở, nhưng không biết than thở với ai, bởi vậy chỉ có viết nhật kí than thở với sách mới có thể để hắn cảm giác được thoải mái một chút.
Doãn chí bình cầm lấy bút, suy nghĩ một chút liền viết lên bìa sách mấy chữ to:
" ái phi điên cuồng sủng ái ta".
Doãn chí bình cầm bìa sách lên nhìn hài lòng cực kì, sau đó lật ra tờ thứ nhất lại bắt đầu viết:
" lần thứ nhất giao thủ là đêm tân hôn, nàng vậy mà nhân lúc ta ngủ đột nhập vào phòng ta cầm tiểu dao kề lên cổ ta, muốn cho ta cắt tiết. May mắn ta trí kế hơn người, thành công giả vờ mộng du lừa dối qua ải, cũng phát hiện ra nàng không phải hoàn toàn chán ghét ta, trong tâm cũng ẩn chứa thiện lương. Hoặc là nói, ta mở ra của nàng đường hầm, cũng đem ấn kí của ta khắc vào tâm trí nàng, bởi vậy mới vừa vặn đạt được qua ải tư cách a. Đây là lần đầu nàng muốn giết ta, gọi là cắt cổ chết".
Viết đến đây doãn chí bình tỉ mỉ nghiền ngẫm một chút, cảm giác hắn viết cũng rất hài lòng, nhưng sau đó vội vàng lắc đầu.
Hắn tự mình lừa dối qua ải đây là bí mật lớn nhất của hắn, quyển sách này cũng không phải là chắc chắn 100% không bị người khác đoạt được.
Bởi vậy hắn cần phải đem bí mật này đảm bảo đến tận lúc hắn xuống mồ.
Doãn chí bình vội vàng tô mực xóa đi mấy chữ hắn vừa viết, sau đó lại viết một dòng khác:
" lần đầu tiên cùng ái phi giao thủ, nàng đem một cục sắt lớn bỏ vào trong tú cầu sau đó ném ta. ta bị tú cập đánh vào đầu, sứt đầu chảy máu, may mắn cũng không bị đánh thành ngu ngốc, không bị trực tiếp đập vỡ đầu mà chết. Hẳn là nàng ở phút cuối thu lại bớt lực lượng đi, lấy nàng thực lực lúc đó hoàn toàn có thể dùng một quả cầu kia đập chết ta a. Lần này nàng là đang vì muội muội của nàng báo thù, bởi vì ta trước đó cầm quả dừa ném đối phương. Nàng muốn nói cho ta, chớ bắt nạt muội muội của nàng. Lần đầu nàng muốn giết ta, nàng thắng, vụ án này gọi là 'ném tú cầu chết'.".
Viết xong doãn chí bình cảm giác trong lòng mình cảm giác nặng nề hoàn toàn biến mất, trên đầu vết thương cũng không hề đau như vậy nữa.
Hắn cẩn thận cất quyển sách này vào trong lồng ngực, doãn chí bình từ nay về sau liền sẽ mang theo nó bên người, không thể để cho bất kì ai có cơ hội đạt được.
.......
Sáng sớm, doãn chí bình trở về hà gia.
Vừa đi vào nội viện, hà minh châu tiểu loli đã vèo một cái chạy tới trước mặt hắn.
Nhìn trên đầu doãn chí bình bị băng vải quấn lấy, tiểu loli hô to một tiếng:
" trời ạ, tỉ phu ngươi không sao chứ? không bị tỉ tỉ đánh thành thành ngu ngốc a?"
Doãn chí bình lườm nàng một cái, mặt xụ lại.
Cả nhà ngươi mới ngu ngốc, a phi, không đúng, ngươi tiểu loli mới là ngu ngốc.
Hà minh châu gương mặt lúc này chợt trầm xuống, thấp giọng nói ra:
" tỉ phu, ta xin lỗi, ta không thể giữ bí mật được. Tỉ tỉ nàng tra khảo ta, ta không chịu nổi a. Vì ta mà ngươi bị tỉ tỉ đánh, ngươi phạt ta đi".
Doãn chí bình nghe nàng nỉ non sau liền giương đôi mắt to thấp thoáng nước mắt nhìn hắn trong lòng đều cảm giác mềm mại, không cách nào nổi giận được.
Hắn nói ra:
" ta cũng không đặt quá nhiều niềm tin vào khả năng giữ bí mật của ngươi a. Thôi được rồi, ta không trách ngươi, đừng khóc, đừng tự trách".
Hà minh châu nghe vậy gương mặt sáng mấy phần:
" tỉ phu ngươi yên tâm, chuyện này ta chưa hề nói cho phụ mẫu, đảm bảo chỉ có ta, tỉ tỉ cùng ngươi biết á".
Hà minh châu lúc này gương mặt tràn đầy tự tin, tiểu loli hai tay ở trước ngực để dọc làm ra một cái 'quyết tâm' động tác, nhìn cực kì dễ thương.
Doãn chí bình đối với nàng loại này tính cách quả thật nhìn với con mắt khác xưa.
Lúc hắn vừa gặp hà minh châu, nàng lúc đó mắt cao hơn đầu, một bộ đại tiểu thư tính cách, không hề biết suy nghĩ cảm thụ của người khác.
Gần nhất trưởng thành không ít, cũng biết hối lỗi, biết lo lắng cho hắn.
Xem ra nhận xã hội đánh đập rất tốt cho việc trưởng thành của loli a.
Hà minh châu lúc này chợt kéo lấy tay hắn nũng nịu:
" tỉ phu, ngươi có tiền như vậy không bằng mời ta đi ăn sáng đi. ta thật đói a, bữa sáng còn chưa ăn đây".
Doãn chí bình kinh ngạc, tiểu loli trước giờ luôn có thị nữ phục vụ ngày ba bữa, chưa bao giờ bị đói.
Nàng bây giờ vậy mà kêu đói bụng?
" ngươi thị nữ đâu?"
Tiểu loli dậm chân:
" ai da, người ta chính là muốn ngươi mời ăn sáng. Thị nữ đưa bữa sáng ta đâu có thèm a".
Được rồi, doãn chí bình vẫn là thua, hắn chịu không nổi tiểu loli hai mắt to nũng nịu.
Nàng tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã có dấu hiệu của một mĩ nhân, là hà tuyết vân phiên bản loli.
Hai mắt dần dần có làn nước lưu chuyển, vừa nhìn liền cảm thấy đáng yêu a.
Rất nhanh hai người liền đi ở trên phố, hà minh châu hết chạy bên này lại chạy bên kia, liên tục chọn đủ các loại món ăn vặt.
Mỗi món nàng đều ăn một ít, rất nhanh ăn được miệng đầy dầu mỡ.
Không biết cái bụng nhỏ của nàng làm cách nào chứa hết được đống thức ăn kia, ăn nhiều như vậy cũng không thấy phồng lên bao nhiêu.
Đang ở hà minh châu vui vẻ thời điểm, một cái giọng nói già nua mang theo nổi giận tâm tình chợt vang lên:
" hà minh châu, đã tới giờ học ngươi còn ở trên đường lang thang? Nhìn ngươi bộ dáng thật không ra thể thống gì, một cái tiểu cô nương lại ở trên đường ăn vặt, còn ăn khó xem như vậy. Ta dạy ngươi tri lễ nghĩa tín ngươi đều quên hết rồi phải không? Ngươi có biết thẹn thùng là cái gì nữa không a?"
Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm





