Superman: lão bà muốn giết ta
Chương 37: hà tuyết vân tú cầu, phu thê giao lưu
Hà gia, hà tuyết vân phòng riêng.
Nhạc mẫu khả vi đang cùng hà tuyết vân ngồi ở bàn uống trà.
Khả vi thở dài nói ra:
" vân nhi a, sự tình chính là như thế".
Hà tuyết vân không hề tỏ ý kiến, chỉ là bình tĩnh nói ra:
" vậy ý phụ thân cùng mẫu thân như thế nào?"
Khả vi có chút xấu hổ:
" cả ngày hôm nay đều chưa gặp mặt con rể, chúng ta cũng không thể hỏi rõ ràng được hắn ý tứ. Nhưng mà sính lễ đều đã nhận, mà hắn... hắn cho nhiều lắm".
Nói đến đây nàng khuôn mặt đều ngượng ngùng.
Nàng cũng không muốn nói cho con gái nàng, nàng cùng chồng nàng đều nhanh muốn bán con gái cho người ta.
Dù sao đối tượng mua là ở rể... không đúng, là con rể.
Bên ngoài đều biết doãn chí bình cùng hà tuyết vân sự tình, từ lúc doãn chí bình bước chân qua cổng hà gia, bọn hắn danh tiếng đều đã sớm cột chung cùng một chỗ.
Nếu như phải gả cho người khác hoặc là trương bân, còn không bằng trực tiếp gả cho doãn chí bình đây.
Dù sao trước đó đều đã có chút thân thiết a.
Tuy doãn chí bình vào hà gia không lâu, nhưng hắn thể hiện ra bản lĩnh để nàng cùng hà đại nghiệp đều nhìn bằng con mắt khác, quả thật ấn tượng rất sâu sắc.
Hà tuyết vân mỉm cười:
" đã phụ mẫu đều quyết định, như vậy ta cũng không có gì để nói".
Khả vi nghe vậy càng thêm xấu hổ, giống như nàng đang ép con gái một dạng, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa, rất nhanh liền rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại một mình hà tuyết vân, nàng yên tĩnh ngồi nhìn lấy li trà nhàn nhạt mở miệng:
" doãn chí bình, ngươi thật đúng là biết bày vẽ thêm chuyện a. Ngươi hỏi qua ta ý kiến sao? cứ như vậy liền cho ta mặc áo cưới lần thứ hai, phu quân lại như cũ là ngươi, thật là có chút trêu chọc đây. Nữ nhân xinh đẹp nhất chính là lúc nàng mặc áo cưới, ngươi vậy mà muốn xem ta mặc hai lần, sắc tâm vẫn lớn như cũ nha".
Nàng nói xong liền mang chén trà uống hết, tay phải hơi niết một cái, toàn bộ chén trà đều hóa thành bụi phấn.
Thực lực này...
Hà tuyết vân chợt mỉm cười, cả căn phòng ánh sáng đều bị nàng nụ cười này làm cho ảm đạm, nàng chính là căn phòng này trung tâm, mọi sự chú ý đều bị đổ dồn lên người nàng:
" đã ngươi yêu thích chơi đùa như vậy, ta liền bồi ngươi chơi đùa một hồi a".
......
Ngày hôm sau, kèn trống tưng bừng, hà tuyết vân lần nữa mặc lên áo cưới, cứ như vậy ở trước sự hiếu kì của mọi người bước chân vào căn nhà do doãn chí bình mới mua.
Một loạt các lễ nghi trước khi vào cửa đều làm một lần, chỉ là không cần bái phụ mẫu lần nữa, không có bất kì khách nhân nào mà thôi.
Ở trong phòng, doãn chí bình hào hứng bừng bừng đi tới, hắn cầm lấy một cái que gỗ gỡ xuống khăn trùm đầu của hà tuyết vân.
Phía dưới khăn đỏ chính là một gương mặt tuyệt mĩ vô song, chỉ vừa nhìn liền khiến doãn chí bình nội tâm rung động khó kiềm chế.
Hà tuyết vân cũng đang nhìn lấy hắn, bốn mắt ở giữa không trung chạm vào nhau.
" đẹp mắt không?"
Doãn chí bình gật đầu:
" đẹp, nhìn cả đời cũng không chán".
Hà tuyết vân không phát biểu ý kiến, nàng chợt nói:
" đáng tiếc, lần này đừng hòng lừa ta uống rượu".
Doãn chí bình cười ha ha:
" ta đương nhiên biết ngươi không phải là đồ ngốc, một chiêu ta sẽ không dùng hai lần".
"a, nói như vậy ngươi đã chuẩn bị chiêu khác rồi? lại muốn ra tay với ta?"
Doãn chí bình nghe vậy đầu đổ mồ hôi:
" không, ta sao có thể làm như thế".
Hà tuyết vân đi ra mấy bước, không biết từ chỗ nào cầm lấy một cái tú cầu, nàng chợt nói:
" ta muốn ném tú cầu".
Doãn chí bình:???
Tú cầu là một công cụ thường dùng trong việc tuyển rể. nhà nào có con gái đến tuổi lấy chồng nhưng chọn mãi đều không biết cách chọn thế nào cho hợp lí, cuối cùng mới làm ra loại này ném tú cầu chọn rể quyết định.
Bởi vì ném tú cầu sẽ bị người khác ngẫu nhiên bắt được, ngươi cũng không thể xác định đối phương là một cái khí khái hào hùng nam tử vẫn là một cái ăn mày, cho nên không mấy nhà sẽ dùng loại phương pháp này đến chọn rể.
Nhưng vấn đề là hà tuyết vân ngươi là bị ta cưới vào, cũng không phải là đến ném tú cầu chọn rể a.
Tự nhiên cầm tú cầu ra chơi làm gì đây?
Thấy doãn chí bình ngơ ngác, hà tuyết vân lại nói:
" ta muốn ném tú cầu".
Doãn chí bình bất đắc dĩ:
" được rồi, ngươi ném a".
Hà tuyết vân bỗng nhiên nở một nụ cười:
" ngươi nếu không bắt được, tối nay không được bước chân vào hỉ phòng".
Doãn chí bình nhún vai:
" chỉ cần ngươi không cố tình làm khó, ta chắc chắn có thể bắt được".
Hà tuyết vân vậy mà cũng không đi ra khỏi cửa, nàng trực tiếp cầm tú cầu hướng về phía doãn chí bình ném tới.
Doãn chí bình cũng không hàm hồ, đưa tay liền bắt.
Sau đó mặt hắn lập tức tái mét.
" ta xxx, tú cầu bên trong là một cục sắt"
.
Bốp~
Một tiếng trầm đục vang lên, doãn chí bình trực tiếp bị tú cầu đập vào đầu, ngã lăn ra đất bất tỉnh.
Trên đầu hắn lúc này hiện lên một cái sưng lớn, còn có huyết dịch nhanh chóng từ bên trong chảy ra.
Đến trước lúc ngất đi, hắn cũng không hiểu nổi vì sao hà tuyết vân lại bỏ một cục sắt vào trong tú cầu, vì sao lại cầm tú cầu đập hắn.
Mơ mơ màng màng tỉnh lại, doãn chí bình nhận ra hắn đang nằm ở trên giường, là ở bên trong hỉ phòng.
Hắn vậy mà được nằm giường?
Đây chẳng là hà tuyết vân âm thần đồng ý, tối nay hắn lại có thể ngủ với nàng?
Trâu tối nay lại được cày ruộng thịt rồi?
Doãn chí bình trong lòng mừng thầm quay đầu lại, quả nhiên hà tuyết vân lúc này đang ngồi ở bên giường, yên tĩnh nhìn lấy hắn.
" tỉnh rồi sao?"
" úc, vừa mới tỉnh. aizz, đầu ta đau quá".
Doãn chí bình kêu một tiếng, hắn là thật sự bị đau.
Hà tuyết vân ném tú cầu làm bằng sắt chấn hắn cũng không phải là giả vờ a.
Đau quá, cả người cảm giác đều nặng nề chậm chạp gấp mấy lần...
Doãn chí bình trong lòng cảm nhận, nhưng cũng không có oán khí.
Bởi vì tối nay hắn sẽ được hà tuyết vân đền bù á.
Há há há...
Đáng tiếc, hà tuyết vân câu nói tiếp theo liền làm cho hắn cả người cứng lại:
" ngươi lúc cầm dừa ném muội muội của ta, có phải hay không rất sảng khoái?"
"khụ khụ..."
Doãn chí bình ho khan một cái, trợn mắt nhìn nàng nói:
" ngươi biết rồi? hà minh châu khai hết rồi?"
" đương nhiên, có điều nàng chỉ là không chịu nổi ta tra khảo sau đó liền nói cho một mình ta, cũng không nói cho phụ mẫu của ta".
Doãn chí bình nghe vậy âm thầm thở phào một hơi.
Hắn vốn không trông chờ vào khả năng giữ bí mật của tiểu loli, làm được như thế này cũng đã là nàng cố hết sức.
Hà tuyết vân tiếp tục nói:
" không cần trách nàng, là ta chủ động phát hiện. Nàng đối với ngươi quá tin tưởng cùng thân cận, cho nên mới khiến ta nghi ngờ. Quả nhiên vừa hỏi liền biết được hết chân tướng, ngươi cũng thật có gan, lúc đó chỉ là một cái hạ nhân liền dám đối với nàng ra tay a. Thật không sợ bị đánh chết tươi?"
Doãn chí bình ha ha cười khan mấy cái:
" nếu ta nhát gan, lúc này có tư cách ở đây cùng ngươi đối thoại sao?"
Hà tuyết vân nghe vậy hơi sững sờ, sau đó gật đầu:
" không sai, có điều chính vì như vậy mới làm ta sợ hãi. Doãn chí bình, ngươi bây giờ cùng ngươi trước đây quá khác biệt, ta không biết ngươi vì sao lại che giấu nhiều năm như vậy, vì sao lại không tiếp tục che giấu, vì sao lại chọn ta".
Doãn chí bình nghe vậy một trận im lặng, bởi vậy nàng mới không cho ta thân cận?
Hắn cũng không thể nói cho nàng biết, hắn vốn là người xuyên việt, không phải là doãn chí bình trước đây a.
Doãn chí bình hít sâu một hơi:
" cho dù lí do là gì, tuyết vân, tình cảm của ta dành cho ngươi là thật. Ta sẽ không hại ngươi, cũng sẽ không hại hà gia của ngươi".
Hà tuyết vân mỉm cười:
" ta tin tưởng, bởi vì ngươi nếu dám lừa ta, ta nhất định sẽ tự tay kết liễu ngươi. Sau đó chính là ta, bởi vì chính ta là người chọn ngươi, đưa ngươi vào hà gia".
Nàng nói xong liền đứng lên, một tay cầm lấy tú cầu.
Tú cầu làm bằng sắt, cho dù không lớn nhưng cũng có mấy chục cân, nàng vậy mà dùng một tay đơn giản liền cầm lấy.
Hà tuyết vân thả tú cầu xuống, tú cầu 'ầm' một tiếng liền đập lên sàn nhà, đem gạch ở phía dứoi đập nát.
Hà tuyết vân giơ chân lên, mạnh mẽ đạp xuống một cái.
Oành~
Tú cầu bằng sắt lún sâu xuống, cứ như vậy nằm yên trong lòng đất.
Tam lưu cao thủ, ngoại kình.
Hà tuyết vân đây là muốn nói cho hắn, nàng tuy tán công, nhưng nội tình vẫn còn, bất cứ lúc nào cũng có thể trở lại huy hoàng của ngày xưa, là một cái hàng thật giá thật nhị lưu cao thủ.
" ta bây giờ sẽ trở về hà gia, ta không muốn ở đây. ngươi tùy ý"
.
Nàng nói xong liền đi, cũng không hề dây dưa dài dòng.
Nhìn hà tuyết vân thân hình xinh đẹp mặc áo cưới biến mất ở cửa phòng, doãn chí bình trong lòng âm thầm thở dài một cái.
Hà tuyết vân a hà tuyết vân, ngươi đúng là một chích yêu tinh mê chết người không đền mạng a.
Ta ngự yêu sư con đường còn xa lắm đây.
Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm





