Phán quan

Chương 18: Chương 18

Báo ứng hết đó. Văn Thời thầm nói thế trong lòng, ngoài miệng lại giải thích một cách rất bình tĩnh: "Tôi không cố ý." "Xùy --" Tạ Vấn có lẽ vừa phì cười, nghẹn một lúc mới bảo, "Cậu nói thế vì đã đuối lý rồi à?" "Không hề." Tuy Văn Thời không nhiều lời, nhưng bản lĩnh làm nghẹn họng người khác lại không nhỉ, "Tùy anh có tin hay không." "..." Ma nơ canh nửa người không mũi miệng hướng thẳng về phía anh. Ai đó còn không có khuôn mặt trái xoan nữa. Văn Thời ngoan cố, lẳng lặng giằng co với hắn. Rõ ràng là một cảnh tượng rất quỷ dị, không biết lại chọc trúng dây thần kinh nào của ông chủ Tạ, hắn cười mơ hồ một tiếng, quay mặt đi và nói khẽ: "Không theo quy củ." Văn Thời không nghe rõ. Tạ Vấn lại quay về, chỉ lên ổ khóa trên cửa kính, nói chậm rãi, "Được, tôi tốt tính, coi như cậu lỡ lời thôi. Vậy cậu nghĩ kế xem, tôi bự chảng như vầy thì nên ra khỏi cánh cửa đó bằng cách nào?" Văn Thời thốt ra một chữ: "Bò." Tạ Vấn: "..." Lúc này, hắn cười thật, cười xong, bên trong tiệm lại rơi vào tĩnh lặng. Im ru hơn nửa ngày, cuối cùng Văn Thời cũng đưa một bàn tay tới, động tác trông không tình nguyện cho mấy, vì thấy tay cầm hơi nương: "Thôi quên đi, để tôi túm anh." Nói nghe là túm, trên thực tế lại là kéo đi. Đương nhiên Tạ Vấn không hề nhúc nhích gì. Văn Thời cũng không hầu hạ, xoay người đi ngay về phía cửa. Ngón tay của ma nơ canh quá cứng, ngang ngửa ngón tay búp bê. Anh tốn kha khá sức mới điều khiển được sợi bông, dọc theo tấm kính chìa ra ngoài và mở được ổ khóa thép ngoài cửa. Ổ khóa vang lên tiếng tác tác trong chốc lát, cuối cùng leng keng một cái lỏng thành hai nửa, rớt xuống trước cửa tiệm. Một giây sau đó, thiết bị phòng trộm reo lên ngay, trong tiệm nhấp nhoáng ánh đèn đen xanh đan xen. Âm thanh này bật lên bất chợt mà lại chói tai, vang vọng giữa khu mua sắm trống rỗng. Đối diện có một cửa tiệm đang mở, cửa cuốn chỉ để xuống một nửa. Một bà cụ đang ngồi trên băng ghế trước cửa, đội tóc búi giả kiểu xưa, mặc áo đen quần đen, mặt lại trắng hếu đến nỗi dọa người. Bà nghe thấy tiếng phòng trộm, trước tiên liếc sang bên này rồi mới đứng dậy. Văn Thời khẽ mắng một câu, lập tức nghiêng người giơ tay giả bộ thành một vật để trưng không hề động đậy bên cánh cửa. Anh tưởng bà cụ đó sẽ đi tới, không ngờ bà chỉ tắt đèn sợi đốt rồi lại bước từng bước nhỏ vô tiệm. Cách đi của bà dị lắm, giống kéo hơn là di chuyển, hai chân cùng lê tới trước... Tựa như có một chiếc dây thừng vô hình bị móc trước người bà, phát ra tiếng bước chân sền -- sệt -- Bà đi vào cửa tiệm rồi xoay người lại, móc ra một cái móc sắt, câu thẳng lên cửa cuốn và kéo nó xuống. Chưa quá vài giây, bà đã nhốt mình trong tiệm. Đây là khuynh hướng gì thế này? Văn Thời đứng yên kế bên cửa, hơi thắc mắc. Cửa tiệm kế bên kia cũng nhanh chóng có tiếng động. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên mặt mày sưng vù, quầng thâm mắt bầm đen, làm cho nét mặt đâu đâu cũng có quỷ khí. Hắn đi tới cạnh lan can, liếc nhẹ xuống lầu dưới, xong lại từ từ đưa mắt về. Tròng mắt nhìn chằm chằm hộp cơm trong tay, lẩm bẩm: "Lại tới tìm người, cô ấy lại tới tìm người rồi. Không thể bị bắt được, không thể... tôi còn chưa ăn cơm, còn chưa ăn cơm nữa..." Góc nhìn của Văn Thời không thể thấy rõ có thứ gì trong hộp cơm của hắn. Hắn giấu hộp cơm vào trong áo khoác, cắm đầu vào sát vách. Ngay sau đó, tiếng kéo cửa cuốn lại vang lên, người đàn ông sưng vù cũng đóng cửa tiệm lại. Mấy cửa tiệm lẻ tẻ cũng lục tục đóng lại, khu mua sắm ngày càng u tối. Tuy Văn Thời vẫn chưa tìm tòi cụ thể có chuyện gì xảy ra, nhưng cũng có thể đoán được, họ đang trốn ai đó. Người nó sẽ là chủ lồng chứ? Nếu là chủ lồng thật, vậy thì sớm đụng mặt đối phương như thế này không phải là chuyện tốt. Tiếng thiết bị phòng trộm trong tiệm còn đang reo inh ỏi. Văn Thời chỉ đá văng cửa kính ra và chuẩn bị chạy đi. Anh vừa nhấc nửa bước ra, lại bực không thể nói ra vòng lại vô tiệm, bế ma nơ cảnh nửa người Tạ Vấn đó lên. Dường như đối phương đã đoán trước là anh sẽ quay đầu lại, cười một tiếng rất thiếu ăn đập. Cười cái quần anh. Văn Thời nghĩ thầm. "Xem như cậu vẫn có lương tâm." Tạ Vấn nói. Văn Thời vừa đi hai bước, nghe giọng nói của hắn gần đến mức gần như dán sát lên mặt. Nếu là người thật, có lẽ hô hấp cũng đã thổi vào đuôi mắt. Lúc này anh mới cảm thấy tư thế ôm mặt đối mặt này hơi kỳ... dù là giả nhưng vẫn kỳ lắm. Văn Thời nghĩ rồi dừng bước, xoay mặt Tạ Vấn một vòng, để mặt đối phương nhìn về phía trước, ót chĩa về phía mình. Sau khi đi như thế được vài bước, anh lại dừng chân, cảm thấy vẫn kỳ làm sao đó. Tư thế này làm chỉ số thông minh của anh có vẻ đã có vấn đề, còn chắn tầm mắt nữa. Vì thế anh chịu đựng cơn cáu kỉnh đổi lại lần nữa, chuyển ma nơ canh nửa người đó ra sau. Thật ra người nọ nhìn ra hết lúc anh vừa tự làm khổ bản thân. Nhưng Tạ Vấn vẫn chẳng nói một lời nào, yên tĩnh suốt cả quá trình một cách lạ lùng, không biết là đang xem kịch hay là nghĩ đến chuyện gì đó đến nỗi thất thần nữa. Cảm giác này hơi quỷ dị, Văn Thời suýt nữa tưởng người nọ đã biến mất. Lúc bước ra khỏi cửa hàng, anh không nhịn được phải nói: "Anh còn đó không?" Người sau lưng cuối cùng cũng giật mình. Hắn rầu rĩ ho khan hai tiếng, hơi khàn giọng trả lời một câu: "Ừ. Cậu lại muốn làm gì nữa?" Giọng nói của hắn rất trầm, lại còn kề sát bên tai nữa. Văn Thời khẽ dừng bước, hơi nghiêng đầu sang bên cạnh một tí. Lại một lúc lâu sau, anh mới dặn dò bằng tông giọng không mặn không nhạt: "Tốt nhất là anh nên thường lên tiếng chút đi." Tạ Vấn: "Tại sao? Cậu lại lên cơn gì nữa? Nếu tôi nói nhiều hơn, không phải cậu lại kêu tôi câm miệng à?" Văn Thời: "..." Tạ Vấn: "Tôi thấy giờ cậu rất muốn nói câu này đấy." Văn Thời: "..." "Thôi anh cứ bò đi nhé." Văn Thời nói. "Vậy thì không được đâu." Tạ Vấn cười rộ lên, "Tôi đã lên được tới đây thì đâu thể xuống dễ như thế. Có phải giờ cậu đang cảm thấy búp bê vẫn ổn hơn không?" "..." Văn Thời mặc kệ hắn, đi dọc theo hành lang trống rỗng mà uốn khúc về phía trước. Hành lang uốn khúc le que vài ánh đèn, chính giữa có vài tấm bảng nhắc nhở 'Lối Đi An Toàn', ánh đèn trắng bệch lại lóe lên tia xanh biếc. Hai cánh cửa lối đi an toàn đang mở rộng, trong khu cầu thang không có ánh sáng, tựa đôi mắt tối om, mỗi bên một con. Văn Thời thò đầu ra lan can, liếc xuống dưới. Họ đang ở trên lầu ba, những cửa tiệm hai lầu bên dưới đã đóng sạch, khắp nơi vắng vẻ. Đừng nói là bóng người, dáng quỷ cũng chẳng thấy. Những chủ tiệm kia đang trốn ai? Bỗng nhiên, nơi nào đó dưới lầu vang lên tiếng 'vù vù', như có một thứ gì đó đang lặng lẽ khởi động. Văn Thời tìm một phen, phát hiện thang cuốn từ lầu một lên lầu hai đang từ từ cuốn lên. Tạ Vấn ghé vào lỗ tai anh và khẽ nói: "Có thứ gì đó đang lên đây." Văn Thời nhìn chằm chằm chỗ đó, cuối cùng cũng thấy có một người đang chậm rãi đi lên theo thang cuốn. Có lẽ đó là một người phụ nữ, tóc tới vai, dáng người tầm trung, mặc một chiếc áo lông mỏng màu đỏ thẫm, bên dưới là quần đen. Chắc là do ngọn đèn, cổ và cánh tay lộ ra của cô ánh lên màu xanh. Thị lực của Văn Thời rất tốt, thấy cô để một bàn tay lên đồ vịn thang cuốn, có thể là do mang nhẫn khít quá nên đốt ngón tay hơi sưng vù, làm gốc ngón trông to hơn, nhưng đầu ngón lại rất nhọn. Thang từ từ cuốn tới cuối, cô nâng bước khỏi nó, sau đó lại xoay người vòng lên thang cuốn từ lầu hai đến lầu ba. Vừa xoay người như thế, mặt cô từ hướng bên này đổi sang bên kia. Văn Thời nhìn ót và vai lưng của cô, trầm giọng "à" một tiếng. "Sao thế?" Tạ Vấn nói khẽ. "Tôi từng thấy bà ta." Văn Thời đáp. "Hồi nào?" "Lúc đi tới tiệm của anh." Chắc người đó là cô tài xế mặt tròn, ít nhất thì giống bóng dáng. Văn Thời nghĩ thầm. Bạn đang Khoảnh khắc anh nhận ra ngưá "i ná" , ngưá "i phá" ¥ ná "¯ quần áo đá"  thẠ"m đó dưá" ng như cÅ©ng cảm thấy có ngưá "i đang nhìn mình, bá" —ng xoay ngưá "i nhìn sang bên đây. Văn Thá" i đã chuẩn bá "‹ tâm lý rằng cô sẽ không có mặt mÅ©i, nhưng ai ngá"  cô lại có. Chá "‰ là khuôn mặt đó vô cùng ká" ³ quái, như là có ai cầm bút vẽ lên. Ká "¹ năng há" ™i há "a khá thô kém, lông mày đậm lè, dưá" ›i mắt không có bá "ng, chá" ‰ có hai quầng thâm đen thui, môi lại đá " má" ™t cách khác thưá "ng. Dưá" ng như đôi mắt kia không há " chuyá" ƒn qua dá "‹ch lại, chá" ‰ nhìn thẳng vá " phía trưá" ›c như vậy—— Thẳng vá " phía Văn Thá" i. Ngưá "i phá" ¥ ná "¯ chá" £t cá "­ đá" ™ng, nhấc chân đi theo thang cuá "‘n lên trên, bưá" ›c chân càng lúc càng nhanh. Văn Thá "i không nán lại chút xíu nào, quay đầu chạy đi ngay! Chân cá" §a ma nÆ¡ canh cá "©ng ngắc, chạy không ná" •i. Ngưá "i phá" ¥ ná "¯ phía sau đó chắc đã lên tá" ›i lầu ba, tiếng bưá "›c chân gần như đá" “ng bá "™ vá" ›i Văn Thá "i, tá" ±a như má "™t tiếng vá" ng lại, đuá "•i chặt á" Ÿ sau lưng. “Đi thang cuá "‘n xuá" ‘ng lầu đi. ” Tạ Vấn nói. Văn Thá "i liếc sang chiếc thang cuá" ‘n cách mình gần nhất, căng há "ng bảo: “Cái này không hoạt đá" ™ng! ” Tạ Vấn: “…” Hắn im lặng hai giây rá "“i nói: “Cậu đi lên thì nó sẽ hoạt đá" ™ng thôi. ” Văn Thá "i: “??? ” Anh nghÄ© trong lòng ‘lá" ¡ nó không má "Ÿ thì anh chết vá" ›i ông’, nhưng vẠ"n bưá" ›c vá " phía thang cuá" ‘n đá "ƒ đi xuá" ‘ng lầu hai. Quả nhiên, có ngưá "i vá" "a đặt chân lên, thang đã chậm rãi cuá" ‘n xuá "‘ng. Trong quá trình nó khá" Ÿi đá "™ng, khoảng cách giá" ¯a ngưá "i phá" ¥ ná "¯ và há"  lại càng gần hÆ¡n. “Nhìn giùm tôi má "™t cái, có phải cô ta cÅ©ng không thá" ƒ chạy không. ” Văn Thá "i nói. Tạ Vấn trên lưng giật mình, má" ™t lát sau, hắn lại cúi đầu nói: “Chân có vẠ" rất bình thưá" ng, không giá "‘ng chân giả như cá" §a chúng ta, nhưng đúng là cô ta không há " chạy. ” Kết quả, vá" "a nói thế xong, tiếng bưá" ›c chân cá "§a ngưá" i phá "¥ ná" ¯ đã trá "Ÿ nên nhanh hÆ¡n. Văn Thá" i chá "­i má" ™t câu trong lòng. Gần thang cuá "‘n cá" §a lầu hai có vài cá "­a tiá" ‡m và quầy hàng tạm thá "i nằm giá" ¯a đưá "ng đi. Lá" £i dá "¥ng mấy chá" — này, Văn Thá "i lạng lách vài vòng rá" “i nhìn thoáng ra phía sau. Giá " phút này, ngưá" i phá "¥ ná" ¯ má "›i rá" “i còn đá "©ng trong phạm vi xa hÆ¡n mưá" i mét chá "‰ cách mình vá" n vẹn ba bưá "›c thôi! Đôi mắt đen như hai vết má" ±c đen, nhìn gần lại làm cho ngưá "i ta thấy sá" Ÿn gai á "‘c. Dây nhá"  dùng đá "ƒ má" Ÿ cá "­a váº" n còn quấn quanh ngón tay cá "§a Văn Thá" i. Thật ra, vá "" a vào lá "“ng đã tấn công chá" § lá "“ng thì cÅ©ng không tá" ‘t cho lắm, nhưng anh vẠ"n giÆ¡ tay quăng ra sau má" ™t phát. Quẹo vào chá "— có thùng rác, anh đá" ‹nh ném nó ngưá "£c vá"  sau đá "ƒ làm trá" Ÿ ngại. Ai dè ném rÆ¡i xuá "‘ng đất lại vang lên vài tiếng ‘leng keng ầm rầm’. Anh không nhá" ‹n đưá "£c phải ngoảnh đầu liếc lại, chá" ‰ thấy thùng rác và mấy cá "­a tiá" ‡m và quầy hàng thô sÆ¡ cùng ngã xuá "‘ng đất, vưá" ›ng chân làm ngưá "i phá" ¥ ná "¯ lảo đảo vài cái. “Quầy sập đá" • bằng cách nào thế? ” Văn Thá "i nói thầm má" ™t câu. “Không đá "ƒ ý tá" ›i, hình như là bá "‹ thùng rác đá" ¥ng trúng. ” Tạ Vấn vá "— nhẹ lên vai anh má" ™t cái, bảo: “Đá "" ng mất tập trung, chạy mau. ” Văn Thá "i: “…” Nếu không vì anh có má" ™t trái tim lương thiá "‡n, cái thằng khá" ‘n nói chuyá "‡n như đấm vào lá" — tai này nên bá "‹ ném ra sau đá" ƒ đuá "•i quá" · má "›i đúng. Tạ Vấn thúc giá" ¥c, Văn Thá "i không đá" ƒ ý đưá "ng lá" ‘i, lại có thá "ƒ bưá" ›c lên thang cuá "‘n tá" ›i lầu ba, tá "±a như bá" ‹ ngưá "i phá" ¥ ná "¯ đuá" •i riết má "™t vòng lá" ›n, cuá "‘i cùng quay vá"  điá "ƒm xuất phát… CÅ©ng không biết cô cá" ‘ ý hay vô tình. Văn Thá "i nhìn má" i nÆ¡i, đang nghÄ© biá "‡n pháp thoát hiá" ƒm thì chá "£t nghe thấy phía trưá" ›c có ngưá "i khẽ gá" i má "™t câu: “Sang bên này! ” Theo bản năng, Văn Thá" i tưá "Ÿng ngưá" i ná " là Hạ Tiá" u. Theo nguá "“n âm, anh phát hiá" ‡n cá "­a cuá" ‘n cá "§a má" ™t tiá "‡m bên trái đang má" Ÿ má "™t ná" ­a. Dưá "›i tình huá" ‘ng cấp bách, anh không há " nghÄ© ngá" £i mà cúi ngưá "i chui vào. Bưá" ›c chân cá "§a ngưá" i phá "¥ ná" ¯ theo sát phía sau. Má "™t giây sau, cá" §a cuá "‘n vang lên má" ™t tiếng ‘ầm’, bá "‹ ai đó kéo xuá" ‘ng và đóng lại. Ngưá "i phá" ¥ ná "¯ có váº" không vui lắm, đập thật mạnh lên cá "­a vài cái. Vài phút sau, cô kéo dài bưá" ›c chân rá "i đi, hình như là đi sang tiá" ‡m kế bên. Lúc này, Văn Thá "i má" ›i đá "©ng thẳng ngưá" i dậy, quay đầu liếc nhìn. Anh cá "© tưá" Ÿng sẽ thấy Hạ Tiá "u bám lên ma nÆ¡ canh, ai ngá"  lại phát hiá "‡n bảy, tám trai gái xa lạ, ngưá" i thì ngá "“i xá" •m, kẠ" lại đá" ©ng núp tút phía bên trong cá "­a hàng. Há"  trá "" ng to đôi mắt hoảng sá "£ mà lại vô tá" ™i, không chá "›p mắt nhìn anh. Không khác gì đang gặp quá" ·. “Có chuyá "‡n gì thế? ” Văn Thá" i thá "‘t lên theo bản năng. “Cái lá" “ng này khá phiá "n toái, có rất nhiá" u ngưá "i vào nhầm, há"  đã má "‡t nhá" c á "Ÿ trong này nhiá" u ngày lắm rá "“i. ” Có ngưá" i lên tiếng giải thích. Giá "ng nói này hÆ¡i quen tai. Văn Thá" i quay đầu nhìn sang, nhận ra ngưá "i vá" "a nói là Trương Bích Linh. Còn có má" ™t chàng thiếu niên hÆ¡n mưá "i tuá" •i ngá "“i chá" “m há "•m bên cạnh bà, mÅ©i không phải mÅ©i, mắt không phải mắt liếc Văn Thá" i má "™t cái. Nó là đá" ©a con to gan tá "" ng nói Trần Bất Đáo ‘chết không đưá "£c yên’ cá" §a bà. “Sao dì lại á "Ÿ đây? ” Văn Thá" i há "i, nhưng anh đã nghÄ© ra á" Ÿ giây kế tiếp, “Dì là ngưá "i lấy đi cây dù? ” Trương Bích Linh hÆ¡i xấu há" •. Bà cưá "i khá" • má "™t tiếng, vá" — đầu đá "©a con to gan, nói: “Mấy hôm trưá" ›c, con dì lá "¡ xông vào, nên…” Hèn gì trưá" ›c đó bà lại nói mình tạm thá "i bận viá" ‡c, không thá "ƒ đi đưa Thẩm Kiá" u. Văn Thá "i gật đầu, há" i tiếp: “Có phải tôi vá "" a nghe thấy giá "ng nói cá" §a Hạ Tiá "u không? ” “À đúng rá" “i. ” Trương Bích Linh nói, “Nó má "›i gá" i con đấy. Dì sá "£ lá" ¡ có ngưá "i khác kêu lên, con sẽ lại cảnh giác không đi vào. ” “Vậy nó đâu rá" “i? ” Văn Thá "i nhìn má" ™t vòng. “Em đây nè anh. ” Giá "ng nói cá" §a Hạ Tiá "u chẳng có tí sá" ©c sá "‘ng nào, vá" "a nghe đã biết cậu sá" ¥p đá "• rá" “i. Văn Thá "i quay mặt sang nguá" “n âm… Nhìn thấy má "™t đá" ‘ng đá "“ vật ven tưá" ng. Nói sao đây, không khác gì anh cho lắm, đây cÅ©ng là ma nÆ¡ canh. Nhưng là kiá "ƒu chuyên dùng đá" ƒ trưng bày quần jean trong tiá "‡m, chá" ‰ có chân chá "© không thá" ƒ di chuyá "ƒn. Dù sao đi chăng ná" ¯a, nếu di chuyá "ƒn đưá" £c thì chá "‰ có nưá" ›c banh háng ra thôi. Hạ Tiá "u cá" © giạng chân đá "©ng đó như thế, há" i vá "›i váº" há "n tá" §i: “Anh Văn, ông chá "§ Tạ đâu rá" “i? ” Văn Thá "i: “… Trên lưng tôi. ” Hạ Tiá" u sá "£ ngây ngưá" i. Tạ Vấn run lên trên lưng anh, âm thanh nghẹn lại trong lá "“ng ngá" ±c, cưá "i má" ™t chá "‘c. Hắn cúi đầu, nói vá" ›i âm lưá "£ng chá" ‰ mình Văn Thá "i có thá" ƒ nghe thấy: “Ká "¹ thuật tá" ‘t lắm, tiếc là đã bá "‹ thất truyá" n, có rảnh nhá "› dạy cho tôi ná" ¯a nhé. ” Văn Thá "i: “…” Ông có chết không hả? HẾT CHƯƠNG 18 („• ֊ •„).

Truyện khác cùng thể loại