Phản địa đàng

Chương 3: đại lộ danh vọng.

Chương 3: đại lộ danh vọng. Class - hệ thống màu nhiệm được đặt tên dựa trên việc khai mở các luân xa trên thân thể con người. trong thân thể con người có tất cả hết thảy bảy luân xa và chúng tương ứng với bảy sắc màu cầu vồng. Luân xa hay còn gọi là chakra, là những đầu mối thu hoặc phát năng lượng sống "hay còn gọi là ki" qua đó nguồn khí đại vũ trụ đổ dồn vào tiểu vũ trụ theo một hình xoắn ốc. luân xa ở thế giới thực tại rất khó để có thể khai thông. bởi vì tính hoạt động kém chính vì vậy nó gây cản trở khi con người muốn hấp thụ và sử dụng năng lượng sống "hay ki" thành năng lượng bản thân. khi nhìn trực quan vào một luân xa "đã được khai thông", nó sẽ có hình dáng của bánh xe luân chuyển liên tục, đây cũng là ý nghĩa trực diện của cái tên luân xa. Buổi đại điển dành cho các em bé tròn sáu tuổi chính là dịp mà chúng được khai mở luân xa. chính xác là khai mở hoàn toàn sáu luân xa. Có thể bạn sẽ tự hỏi, liệu một đứa trẻ chỉ mới tập tễnh bước đi có thể chấp nhận nổi nguồn sức mạnh khổng lồ từ việc kích phát bảy luân xa? Câu trả lời một trăm phần trăm là không. Chính xác. luân xa trên cơ thể gồm bảy loại và nếu chúng được khai phá hoàn toàn, đứa trẻ sẽ sở hữu cho mình sức mạnh siêu nhiên vượt mức chịu đựng mà cơ thể chúng có thể chấp nhận. chính vì thế các vị thần của thế giới này đã giới hạn thứ sức mạnh kia lại bằng việc gộp sáu luân xa yếu vào một luân xa khoẻ mạnh nhất. Việc này tạo ra hệ thống class. Class dịch là hệ hay lớp chính là thứ sức mạnh khởi nguồn cho năng lực siêu nhiên của con người tại thế giới này. chính vì buổi đại điển được tổ chức khi trẻ tròn sáu tuổi, cho nên cư dân nơi đây hơn 99% đều mang trong mình sức mạnh class này. Có bảy loại class, tương ứng bảy màu sắc trên cầu vồng. Và đây sẽ màu sắc mà đứa bé sẽ mang theo trong mình tới suốt quãng đời còn lại. Các phụ huynh dắt tay cháu bé nhà mình đứng tập trung xung quanh con đường dài làm từ ánh sáng bảy màu. từ tầng thượng lưu tới tầng giữa rồi tầng áp chót và tầng chót, hoa linh lục địa căng tràn sức sống từ bảy sắc cầu vồng. Thần dân của vùng đất, bọn họ đồng lòng quỳ rạp xuống và đưa cao hai cánh tay. họ đang chào đón vị thần đã luôn che chở họ. Đế vương ánh sáng giá lâm. Ngài đến cưỡi cho mình đám mây bảy sắc cầu vồng, xung quanh ngài bao quanh là tầng sương mơ hồ ảo ảnh phản lại bất kì tia sáng chiếu rọi vào. Một thân thể cao lớn, với ba chiếc đầu khác biệt nhau. (cerberus), vị thần niên thú đã luôn che chở cho hoa linh lục địa đã xuất hiện trước mắt tất cả người dân. Uy nghiêm từ ngài toả ra vạn trượng, đi kèm thứ ánh sáng bảy màu huyền huyễn bí ẩn, sắc thái mà người dân hoa linh dành tặng ngài chỉ có một: sự tôn kính. "ồ một chú chó khổng lồ!" Giọng non chẹt cất lên tại một khu vực đại lộ danh vọng của tầng giữa. "em nói gì vậy vy vy? đây là một con mèo, một con mèo khổng lồ đó chứ!" Một chất giọng khác, cũng là một bé gái. Trong số đám người đang quỳ nơi đây, bỗng có một cặp vợ chồng giật mình. Người đàn ông thì ngồi xuống ôm lấy hai đứa bé và thấp giọng cầu khẩn còn người phụ nữ thì hạ gối quỳ thấp một kính nghiêm mật. "xin ngài hãy bỏ qua sự mạo phạm của chúng, trẻ nhỏ chưa hiểu chuyện. mong ngài rủ lòng tha." Đám đông vẫn chưa hiểu chuyện, tuy nhiên việc phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng uy nghiêm từ uy áp của thần là điều không nên làm chút nào. Hẳn đã có vài ánh nhìn lia qua vị trí khu vực này, họ muốn trông ngóng một sự kiện gì đó chăng. Bỗng. "ha ha ha ha ha ha ha ha." "thú vị. rất thú vị." "hai ngươi có cho mình hai hạt giống quý đấy." Tiếng cười cất lên từ một trong ba cái đầu của thần, thanh âm uy nghiêm không thể tả được. và nó vang vọng ra toàn bộ tầng giữa của hoa linh lục địa. Thanh âm chiếu rọi khắp đám người quỳ gối nơi đây, lúc này hẳn tất cả bọn họ đã dành sự chú ý tới khu vực của hai đứa bé gái được khen là "hạt giống" kia. Có người đã thầm nghĩ: "là gia tộc nào ấy nhỉ? có tận hai hạt giống quý hiếm trong năm nay." Tiếng cười lớn vẫn vang tới tận đường chân trời trong giây phút, nó gần như tạo ra tiếng vang. Một lúc sau, thần cất cao giọng nói: "giờ lành đã đến, lúc này ta sẽ mang lũ trẻ này đi. các gia tộc đã bảo vệ vùng đất thánh thần hãy tự hào vì một năm nữa lại đến và tương lai luôn tươi sáng rực rỡ. năm nay hẳn sẽ là năm của sự chuyển mình." Các buồng sáng bảy màu ánh rực rỡ tạo thành từng quả bong bóng rồi chúng bao phủ lên toàn bộ thân thể của bọn trẻ tham gia đại điển. Điều này diễn ra ở khắp nơi trên hoa linh lục địa. Tay các bậc phụ huynh buông ra và trao gửi đứa trẻ của mình ánh mắt mong mỏi cùng hy vọng. Ánh sáng bảy màu toả màu cực đại và lũ trẻ biến mất. Lễ đại điển năm nay đã bắt đầu. *** Trong một không gian rộng lớn nhưng tĩnh lặng, từng quả bong bóng bảy màu sắc hiển hiện và rồi nổ vang. Tiếng động "bốc bốc" lan nhanh tới toàn bộ vùng đất thánh, lũ trẻ con xuất hiện trong từng quả bong bóng, chúng chính là lũ trẻ tại hoa linh lục địa tham gia buổi đại điển. Vừa đặt chân xuống, đã có vài đứa trẻ lao nhanh ra khắp tứ phía, chúng tò mò nghịch ngợm muốn khám phá vùng đất mới này. Thần (cerberus) đã xuất hiện dưới hình dạng của một thân thể vừa vặn hơn so với khi còn ở lục địa. lúc này đây thân thể của thần chỉ cao hơn mười mét và dáng vẻ không còn toả ra quá nhiều uy áp nghiêm nghị - thứ có thể khiến lũ trẻ trở nên e dè khi tiếp xúc với ngài. Ngài nói. "được rồi, được rồi. ta biết các ngươi đầy hiếu động cùng tò mò, nhưng hãy ghi nhớ đây không phải là nhà trẻ đâu nhé. ở đây sẽ có các cô các chú hướng dẫn từng đứa trẻ một bước đi trên con đường dài đằng kia, hãy nhớ là đi tới cuối con đường nha chưa." kết thúc lời nói thì thần (cerberus) có phát ra thanh âm "meow~" rõ và dài. Rõ thật lạ, điều này làm cho hai bé gái lúc ban nãy mắt nhìn mắt, đối mặt với nhau rồi cùng cười lên vẻ ngây thơ. "chị thắng rồi nhé." Cô chị gái tinh nghịch thoắt cười lên đáng yêu vô cùng, trái ngược lại là cô em gái trông khuôn mặt rất không cam chịu. cô bé này đem ra vài viên kẹo và đưa cho chị gái, đôi môi mím lại rồi lưỡi lè ra khì khè cô chị của mình. Lũ trẻ trông rất tò mò về vùng đất chúng được đặt chân tới. Vùng đất thánh không có bất kì một màu sắc gì, nơi đây chỉ có duy nhất ánh sáng trắng thuần khiết lan toả, thứ ánh sáng này ấy vậy mà lại không hề lạnh lẽo tí nào chúng rất ấm áp. Cuối đường chân trời, nằm về phía tay trái của con đường dài - đại lộ danh vọng - là một cánh cửa. cánh cửa hình như làm bằng kim loại đặc biệt, và nó có xuất hiện vô số hoa văn kì dị. nhưng do khoảng cách là khá xa do đó không thể nắm chắc đấy là hoa văn gì. Hẳn nếu có đứa bé nào quan sát thấy cánh cửa này cũng sẽ muốn chạy lại xem thử. tuy vậy bước chân càng bước tới thì cánh cửa lại càng cách xa chúng, khiến đứa trẻ ấy mất kiên nhẫn và chọn khám phá khu vực xung quanh. Hướng về phía bên phải của đại lộ danh vọng là vô số chiếc bàn dài và trên đấy xuất hiện các món ăn trông thật bắt mắt. Hàng dài đầu bếp phục vụ nét mặt tươi tắn, rạng rỡ và đều nở nụ cười về các em nhỏ. Gần cạnh bên đại lộ danh vọng, một hàng dài các chàng trai, cô gái ăn mặc lịch sự. họ trông như các tiếp viên hàng không, luôn niềm nở cùng khách hàng của mình. Nhân loại không thể sinh sống tại vùng đất của thánh, do đó đây chính là hình nhân mà thần đã hoá thân. "bản sao" của thần sẽ trực tiếp hướng dẫn cũng như tiếp đãi những vị khách hàng nhí ở đây. Buổi đại điển, hay nói cách khác là toàn bộ quá trình khai khiếu và khai mở mạch luân xa cho đám trẻ. chính việc bước chân lên đại lộ danh vọng sẽ làm cho bảy huyệt này dần dần được mở ra, cho tới khi khai mở hoàn toàn. trên đoạn đường ấy, không chỉ đứa trẻ mà còn là các "bản sao" của thần sẽ quan sát được biểu tượng, hình ảnh, âm thanh cùng với đôi chút tiên tri dành cho tương lai mà đứa bé có thể trải qua. Lời tiên đoán có thể đúng hoặc có thể không, tuy nhiên đây là món quà đặc biệt của thần. Và ở đoạn cuối của đại lộ danh vọng, sáu huyệt luân xa còn lại sẽ tập hợp vào một huyệt luân xa mạnh mẽ nhất. đây chính là hệ thống class. chúng sẽ phát sáng thứ ánh sáng tượng trưng đặc biệt chỉ dành riêng cho class chúng thuộc về. Lúc đấy một đứa bé sẽ mang trong mình năng lực siêu phàm. *** "camillia vy vy." "dạ vâng." "con có thể tiến về phía con đường kia rùi đó." "dạ con đi đây thưa thần tiên tỷ tỷ." Vị thần tiên tỷ tỷ ngượng đỏ ngượng mặt. có thể nói đây là một thế giới riêng của thần (cerberus) và cô nàng vừa được khen kia là một 'bản sao' hình người của ngài. "ồ con là thuật sư cơ đấy, chúc mừng con." 'bản sao' hình người kia vừa nhìn ánh sáng phát ra từ cô bé, vừa cúi cúi ghi ghi chép chép vừa nói. "con có thể đi tiếp, và chúng ta sẽ biết thêm nhiều điều thú vị lắm đấy." "dạ~". Vài phút sau. "một tiểu thư đài các trong tương lai kia, tiền đồ rộng vô lượng. bông hoa trà cùng cánh bướm 7 màu hoà quyện. thú vị, vô cùng thú vị" . Đại lộ danh vọng đúng với cái tên của nó là một con đường hướng thẳng về phía trước và ở điểm cuối con đường đó là những 'danh vọng' được vẽ lên bằng ký hiệu, hình tượng hoặc con số như một sự báo trước con đường vận mệnh mà đứa bé sẽ đi. "chúc mừng con. giờ con có thể dạo chơi xung quanh nơi này rồi đấy. nhưng nên nhớ về đúng giờ nhé" . "thần tiên tỷ tỷ, con có điều này muốn hỏi thần tiên tỷ tỷ." "hở sao?" "thần tiên tỷ tỷ, liệu con bự bự đằng kia có phải là con mèo không vậy ạ?" "mèo á. khụ. không đâu ta thấy như vậy, hẳn là giống sư tử hơn cơ." kèm theo nụ cười rất tươi. "sư tử á, sử tử họ mèo, vậy mình thắng mới đúng chứ." cô bé nói thầm. Tại một khu vực khác. "mizumi shiroe." "dạ vâng." "cháu có thể bước lên con đường đằng kia rồi đấy." *** Bờ suối nhỏ. Cạnh bên bờ suối là một cô gái. Cô mang bên mình là một thau gỗ có đựng quần áo vải vóc. Hình như còn có cả dụng cụ để có thể giặt giũ. Tiếng suối chảy róc rách róc rách. Bầu trời rất xanh và thảm cỏ nơi đồi phía sau kia cũng rất xanh. Một không gian hoàn toàn yên bình. Một ngôi nhà nhỏ. Tiếng bếp củi lách tách lách tách. Một chiếc nồi đang sôi ùn ục. Hình như có món gì đó đang được nấu. Vẫn là cô gái ấy, người đang đứng cạnh căn bếp. Lia ra phía ngoài, một tiếng bước chân từ cầu thang đi xuống. Một chú bé. Khá bụ bẫm và đáng yêu. Một chú bé bụ bẫm và đáng yêu. Chú vừa đi xuống bậc thềm và chạy thẳng vào căn bếp. Chú ôm lấy chân của cô gái. Nũng nịu, đôi mắt chú bé hơi ướn ướt. Cô gái quay người và cúi đầu xuống, xoa xoa lên mái tóc rối bời của chú bé. Hình như chú gặp ác mộng. Chú ôm choàng hai tay qua cổ của cô gái. Tai chú bé thủ thỉ điều gì đấy. Cô gái nghe và chợt có vẻ xúc động. Đôi mắt cô hơi khựng lại, trong giây lát. Hình như lời chú bé nói đã động chạm vào trái tim cô. Cô đưa tay lên và vỗ về chú bé. Một cái ôm thật là nhẹ. Cô nói điều gì đó. Rồi buông dần chú bé, đặt chú đứng trên mặt đất. Cô lấy tay vén những sợi tóc che đi đôi mắt của chú bé. Và cô nở một nụ cười. Chú bé trông thấy nụ cười ấy tâm hồn cũng được giản nở ra. Chú đưa bàn tay phía bên trái nhỏ nhắn lên. Ngón út quoắc lại như ra dấu cho cô gái. Cô gái mỉm cười tươi hơn cả và cũng đưa ngón út tay trái của mình quoắc vào ngón út của chú bé. Động tác đưa lên rồi hạ xuống. Một lời thệ ước được lập nên. Chú bé vui mừng chạy nhảy ra ngoài sân. Có vẻ như chiếc nồi đang sôi, cô quay vào và chuẩn bị tiếp thức ăn. Chợt, cô đưa tay mình lên, lòng bàn tay xoa nhẹ đôi mắt. Mắt cô chẳng lẽ ướt mi? Cô đang nghĩ về điều gì? Hay chú bé kia đã nói gì cho cô nghe? Một bóng dáng hiu quạnh. Thật bé nhỏ. Một người phụ nữ. Giữa một căn bếp nhỏ. Cô độc. Nhỏ bé. Có một bức hình treo trên vách tường. Có một cậu thanh niên, và một cô gái. Chính là cô gái nọ nhưng trẻ hơn. Lạ ở chỗ không thấy đứa bé kia ở trong tấm hình. Cô vừa gạt đi nước mắt nơi khoé mi. Chắc hẳn là như vậy. Bỗng. Tiếng cửa mở ra. Tiếng đứa bé chạy vào, hay đúng hơn là tiếng reo của đứa bé khi vừa chạy vào nhà. Đứa bé kéo kéo chiếc áo của mẹ nó. Tay đưa ra chỉ chỉ. Cô dừng động tác đang làm, đôi tay run run. Cô quay ngược ra phía sau một cách dứt khoát. Chiếc muôi cô cầm như bị lực hút hành tinh tác động, nó rơi xuống đất. Phía xa trong tầm mắt của cô là một người đàn ông, trông anh ta rất giống người đàn ông trên bức hình. À nói về tầm mắt, có vẻ nó bị nhoè đi đôi chút nhỉ. Một thanh âm cất lên trong bầu không khí tái hợp này. "anh đã về." "mừng... mừng anh đã về." *** Trên đoạn cuối của đại lộ danh vọng, shiroe đứng yên tại vị, khuôn mặt non nớt với tóc mái hơi dài tạo cảm giác che khuất đi đôi mắt của cậu bé khiến chúng ta không thể đoán biết được suy nghĩ từ cậu sau khi quan khán những hình ảnh vừa rồi. Tuy vậy. Nơi đoạn đầu của con đường, "bản sao" của thần đang đứng sững sờ, tiếng hít thở dồn dập cùng không thông thoáng làm cho ta có cảm giác bức bách ngột ngạt. Đôi tay đang ghi dở chiếc bút nguệch ngoạc đi ở vài đường nét cuối cùng, rồi điểm dừng thì cây bút rơi xuống. biểu tượng gì đó được viết lên sau cùng, nhưng từ góc nhìn này ta không thể biết rõ đó là biểu tượng gì. Đôi mắt không thể tin nổi những gì vừa xảy ra, thần (cerberus) trông về cậu nhóc ở cuối đại lộ danh vọng, ngài nói đôi lời. "cậu bé. ta có đôi lời muốn dành riêng cho cậu." Thanh âm không được phát ra trong không khí, mặc dù cơ miệng đến từ "bản sao" của thần đang nói nhưng không khí lại không đảm nhận trách nhiệm truyền tải âm thanh. thanh âm được truyền trực tiếp vào trong đầu cậu nhóc shiroe. "đó là tại sao danh vọng lại được đặt ở cuối con đường? cậu có muốn biết?" "là bởi vì con đường này chính là thứ mà con người luôn đặt kì vọng." "kì vọng?" shiroe hỏi chen ngang. "phải. là kì vọng. con người chỉ dùng tới hai chữ " kì vọng " khi và chỉ khi dù cho họ có cố thế nào đi chăng nữa, dù cho bản thân tin tưởng vào chính mình đi chăng nữa, cũng không thể nào làm thay đổi đi kết quả đã định. vận mệnh là một thứ kết quả đã luôn được định sẵn." Ngậm ngừng, ngài nói tiếp. "cậu có thể chống đối, có thể cải mệnh nhưng rồi khoảnh khắc " kì vọng " gõ cửa, cậu sẽ hiểu lời mà ta đang nói." "chúc cậu có một quyết định thật đúng đắn." Khoảng lặng sâu trong tâm hồn đứa trẻ sáu tuổi. Đại lộ danh vọng, thậm chí là món quà đặc biệt mà thần ban tặng cho loài người - khả năng quan khán một góc của tương lai - có đôi lúc không phải là điều tuyệt vời. Mizumi shiroe kết thúc đoạn đường dài kia, cậu có thể tham quan xung quanh và tận hưởng bữa tiệc dành cho cậu. "bản sao" thần (cerberus) đứng lại nhặt cây bút và tiếp tục công việc của mình. Một thoáng ý nghĩ hiện lên trong đầu của "bản sao" rằng có lẽ anh nên thật lòng hơn thay vì đôi ba lời sáo rỗng và vô định dành cho một chú bé. Rằng những gì mà cậu nhìn thấy chính là phản phất của nỗi niềm ân hận. Rằng thứ "kì vọng" mà cậu vô tình tạo ra đến từ quyết định nơi cậu. Rằng nếu cậu được phép lựa chọn, hãy giữ chặt lấy cô gái trong loạt hình ảnh đấy, một cách thật chặt. Bởi chỉ có như thế, tâm hồn cậu mới thôi không còn chất chứa "kì vọng." *** Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm

Truyện khác cùng thể loại