Huyết vực mê đồ

Chương 35: Nghe ngươi hết a

Nếu Sera có thể sớm biết tin tức ghi trên tờ giấy kia là cái gì, cậu nhất định sẽ không dùng ma pháp đem bồ câu đánh rớt như vậy. Nhưng nếu cũng chỉ là nếu, cho nên con bồ câu đáng thương kia đang nằm trước mắt Sera trên bàn sách, hữu khí vô lực trợn trắng mắt. Kỳ thật tờ giấy nội dung rất đơn giản, bảo thiên đường mỗi ngày đều đưa một phần bánh ngọt cho Danny, không hơn. Nhưng đây rõ ràng chính nhạc dạo tình khúc! Sera vô cùng hối hận, cầm bồ câu vuốt vuốt thâm tình kêu gọi, "Thân ái, đứng lên, mau đứng lên, đến thiên đường truyền tin!" Bị một Huyết tộc như vậy nhìn gần sát, bồ câu nức nở một tiếng, trợn trắng mắt dứt khoát hôn mê bất tỉnh. "Xong đời." Sera tuyệt vọng, "Làm sao bây giờ? Đây là mối tình đầu của Danny!" "Tìm một con bồ câu khác?" Jonas đề nghị. "Ma giới lấy đâu ra bồ câu trắng, cú mèo còn có thể, nhưng chúng nó nhất định không tới gần được Thần giới." Sera uể oải, "Bằng không ta thử một chút?!" "Ngươi?" Jonas ngạc nhiên, "Ngươi tính toán làm như thế nào?" Sera "vèo" biến thành một con dơi, vây quanh Jonas bay một vòng, đôi mắt lam nhìn hắn. "......" Jonas dở khóc dở cười. Sera biến trở về hình người, không tự tin biện giải, "Ít nhất ta còn có thể bay!" "Tìm cú mèo đưa đến vong linh thánh điện đi." Jonas dán tin nhắn một lần nữa kín lại, "Lê Tư Đặc thường xuyên đến Thần giới, có thể nhờ hắn hỗ trợ." "Chỉ có thể như vậy." Sera thở dài, đáng thương tiểu Danny, chỉ có thể chờ mấy ngày nữa mới có kinh hỉ. Giữa trưa, một đội Đọa Thiên Sứ từ trong thành xuất phát, đẩy xe chở quặng, chậm rãi đi đến trước kết giới. "Sami Keener đại nhân có thể gặp nguy hiểm hay không?" Danny đứng ở đỉnh lâu đài, lo lắng nhìn những bóng dáng càng lúc càng xa. "Người ngươi hiện tại nên lo lắng không phải hắn, mà là ta!" Sera chỉ chỉ cái mũi của mình. "Vì sao?" Danny khó hiểu. "Bởi vì một nửa Huyết Tinh Thạch của ta còn ở trong tay tên Prune Tucker ngu ngốc kia!" Sera đau đầu, "Nếu hắn phát hiện chúng ta phái người trà trộn vào, dưới sự giận dữ đem Huyết Tinh Thạch huỷ hoại, ta cũng xong luôn." "Sẽ không." Danny an ủi cậu, "Prune Tucker thích ngài mà." "Ta thà bị trâu nước Châu Phi thích." Sera bĩu môi, lôi kéo cậu nhảy nhảy xuống nóc nhà, "Yên tâm đi, Sami Keener sẽ không có việc gì, chúng ta đi chợ dạo một vòng." Trong lúc đó ở biên cảnh hỗn độn kết giới, đã sớm có hai mươi Vu sư chờ đợi dẫn đường, mặc áo khoác ma pháp màu phỉ thúy thống nhất, sắc mặt trắng bạch, biểu tình yên lặng, trong mắt không có một tia sáng rọi. Sami Keener khẽ nhíu mày, nếu mình không cảm giác sai, những người này hẳn là không có hơi thở sinh mệnh, không giống Vu sư bình thường mà như là cương thi. Hi Đặc đi đến chỗ Vu sư dẫn đầu, cùng hắn thì thầm vài câu, giơ lên giấy thông hành được Carl Gadeok ký tên. Xác nhận không có lầm lẫn gì, nhóm Vu sư dẫn đường tự giác xếp hàng, đứng ở bên người mỗi Đọa Thiên Sứ, cầm tay phải họ. Sami Keener nhìn vào mắt Vu sư bên người mình, càng thêm xác nhận suy đoán trước đó...... Người này tuyệt đối đã tử vong rất lâu, hiện tại sở dĩ còn có thể hành động, hẳn là bị trúng nhiếp hồn ma pháp. Vu sư dẫn đầu thổi lên ống tre trên tay, vài giây sau, kết giới hỗn độn trôi nổi bốn phía bắt đầu hư hóa tĩnh lặng, cuối cùng hình thành một cái cửa vào hình tròn. Trong nháy mắt, Sami Keener cũng minh bạch vì sao Carl Gadeok kiên trì nói mình mới là người thích hợp nhất-- cửa vào bị hạ ma pháp giám sát cường đại, chỉ hữu hiệu với Đọa Thiên Sứ, còn chủng tộc khác muốn trà trộn vào hẳn là rất khó khăn. Một đôi nối tiếp một đôi Vu sư cùng Đọa Thiên Sứ dắt tay nhau đi vào kết giới, Sami Keener ở trong lòng niệm chú ngữ, dùng sương mù hắc ám che dấu màu sắc linh hồn của mình. Trong khoảng khắc xuyên qua kết giới, Sami Keener bị người túm chặt cánh tay. Tất cả mọi người dừng lại bước chân, hướng bên này nhìn qua. "Ngươi là ai?" Vu sư dẫn đầu thanh âm nói chuyện cực chậm, biểu tình không hề bực bôi, càng có vẻ rét lạnh thấu xương. "Hắn là đệ đệ ta, vừa mới đến biên cảnh." Hi Đặc chạy nhanh đến giải thích, "Trước đây ở ma thành làm việc vặt vãnh, nhưng sau lại vì tham ăn, ăn vụng quả dưa hấu độc mà phòng bếp chuẩn bị để giết gián, biến thành người câm, không thể tiếp tục làm việc cho nên mới tới cậy nhờ ta." Sắc mặt Sami Keener cứng đờ. Trước đó Sera bảo tốt nhất là không nói lời nào, như vậy sẽ khó lộ tẩy, vốn dĩ cảm thấy kiến nghị này không vấn đề gì mới chịu đáp ứng. Ai biết còn kiếm ra cái quá khứ ngớ ngẩn như vậy, không chỉ bôi nhọ ma pháp của mình, còn vũ nhục chỉ số thông minh luôn. "Cánh." Vu sư mở miệng cứng ngắc. Sami Keener mở ra một đôi cánh đen rất nhỏ, mặt trên linh vũ hỗn độn, thậm chí còn có tạp lông cái xám cái trắng -- vừa thấy đã biết là loại Đọa Thiên Sứ thấp kém nhất. Vu sư buông tay ra, coi như cho qua. Sami Keener thu hồi cánh bước vào kết giới. Vu sư bên cạnh lấy ra bịt mắt đã chuẩn bị từ trước, bịt đôi mắt hắn. Ma pháp quấy nhiễu rất cường đại, cho nên không thể xuyên thấu qua bịt mắt nhìn ra ngoài, chỉ có thể bằng trực giác tự cảm thụ. Vừa mới bước vào là hỗn độn sương mù dày đặc, sau đó là hơi nước lành lạnh, tiếp sau da thịt giống như bị nướng, tiếp đó có cuồng phong, cát sỏi cùng bông tuyết, rốt cuộc chờ đến Vu Yêu thành, Sami Keener cảm thấy mình như vừa đi xuyên qua bốn mùa vậy. Bịt mắt lục tục được gỡ ra, Sami Keener nhìn xung quanh, phát hiện cả tòa Vu Yêu thành đều ẩm ướt. Trên vách tường có hơi nước, dưới chân có vũng nước, thời gian qua lâu ngay cả trên da cũng bắt đầu ngưng kết từng giọt nước. Theo dẫn dắt của Vu sư, nhóm Đọa Thiên Sứ tiếp tục đi về hướng ngoại ô. Hai bên đường phố đều là dân cư, hiển nhiên con đường này cũng không phải nơi phồn hoa nhất Vu Yêu thành, rất có thể chỉ là một con đường nhỏ. Nhưng cho dù là đường nhỏ, cũng tùy ý có thể thấy được bóng dáng nhân ngư -- điêu khắc, in hoa, tranh tường, thậm chí trên kết giới cửa cũng là hình dạng nhân ngư. Hơn nữa so sánh với Khảm Địch thành mịt mờ, nơi này hiển nhiên lộ liễu hơn nhiều -- 80% liếc mắt là có thể nhận ra đây là Sera. Cả tiệm tạp hóa bên đường bán túi trang điểm ma pháp, mặt trên cũng in chân dung Sera, rao lớn "Mỹ lệ mê người Vu Yêu vương cũng thích"! Dựa vào cảm giác nhạy bén cường đại của Thần tộc, Sami Keener mơ hồ cảm thấy được một tia hơi thở Huyết tộc -- nếu không đoán sai, kia hẳn là nửa khối Huyết Tinh Thạch của Sera. Tuy chưa thể tìm được cụ thể ở nơi nào, nhưng có thể xác nhận nó còn hoàn hảo không tổn hao gì, cũng xem như may mắn. -- Chỉ là Sera may mắn. Bởi vì mặc kệ từ phương diện nào, Sami Keener đều không cho rằng Huyết Tinh Thạch liên quan gì tới mình. "Hắt xì!" Đang đi dạo chợ Sera bỗng hắt xì. "Lại hít phải phấn hoa?" Jonas hỏi. "Không có." Sera hắt xì xong thì ngáp, "Nơi này thật nhàm chán." "Vậy mà ngươi cư nhất định phải tới." Jonas buồn cười. "Ta vốn dĩ muốn mang Danny ra ngoài đi dạo một chút, ai biết nó đang đi trên đường thì lại chạy về." Sera từ trong không gian lấy ra một cây kẹo que, vị sữa bò dâu tây. "Ta vẫn không nghĩ thông suốt, Tây Mặc vì sao đồng ý để ảnh chụp tình nhân mình khắc lên trên kẹo!" Sera mở gói bọc ra, "Như vậy người ta mỗi khi xé vỏ một lần, đầu hắn liền vỡ ra một lần, thực sự là chuyện khủng bố!" "Nghe nói hắn hiện tại là phấn hồng manh manh bốc lửa của Ma giới!" Jonas ném giấy gói vào thùng rác, "Cho nên hết thảy sản phẩm màu hồng phấn đều muốn lấy hắn để quảng cáo" "Hừ!" Sera phẫn hận, nhai kẹo que loạn thất bát tao. "Trên thế giới có nhiều màu sắc đẹp đẽ khác, ngươi cũng phải nhường cho những người khác nữa chứ." Jonas kịp thời trấn an, "Hơn nữa cho dù là màu hồng phấn, ngươi cũng đại diện cho dầu gội phấn hồng mật đào rồi!" "Thật ra còn có sữa tắm --" "Không được." Jonas nháy mắt cự tuyệt. "Ta còn chưa nói xong." Sera không cam lòng, "Rõ ràng là cùng bộ với dầu gội a!" "Để ngươi một bên khỏa thân tắm rửa một bên chụp quảng cáo poster?" Jonas cười lạnh. "Dù sao mông ta cũng thật xinh đẹp." Sera không cam lòng, "Trước đây khi bình chọn cặp mông vểnh nhất Ma giới, quán quân lại là Ivan! Rõ ràng nên là ta! Ta mới có tiểu mông vểnh mềm mại nhất!" "Ta có thể đánh cho nó càng đẹp hơn." Jonas hạ nắm tay, "Thử một chút?" "......" Sera ôm eo hắn, vẻ mặt nghiêm túc, "Chân ái, chúng ta phải phản đối bạo lực gia đình!" "Lần trước người nào đó nói với phóng viên, cái này gọi là tiểu trừng phạt tình ái." Jonas ở bên tai cậu thổi khí, "Còn nói mình rất hưởng thụ, ân?" Mặt Sera như bị phỏng. Nhìn lỗ tai kia dần dần phiếm hồng, Jonas cười khẽ ra tiếng, hôn lấy vành tai đáng yêu. "Oa nga!" Nhân viên tạp vụ quán bar cùng nhóm hầu gái ghé sau trụ pha lê, nhìn hai người bọn họ kích động, "Chúng ta thấy được cảnh nóng trực tiếp!" "Không cần mất mặt như vậy a!" Inana vứt bỏ bình rượu trong tay, rít gào xông tới, "Đừng làm như thể chúng ta trước nay chưa thấy qua cảnh nóng giống vậy!" "Nhưng lần này là Ser --" hầu gái lời còn chưa nói xong, đã bị một cánh tay quét ra. Inana phi đến núp sau trụ pha lê, hận không thể đem đầu vươn dài ra, "Lão đại cùng đại tẩu ở nơi nào?" Hầu gái:...... Nhân viên tạp vụ:...... Trung tâm quán bar, Jonas cùng Sera đang triền miên ôm hôn, Inana che mũi chuyển hướng quầy bar, "Ca! Mau đến xem!" Mitchell Rui cầm bàn tính tính sổ sách, cũng không ngẩng đầu lên một chút. "Ca! Ca! Ca!" Inana dùng sức phất tay. "Ta đói bụng." Mitchell Rui nhàn nhạt mở miệng. "Nhưng đang có cảnh nóng của lão đại." Inana phun trào máu mũi, dán trên pha lê không chịu đi. "Nói lại lần nữa, ta đói bụng." Mitchell Rui ngẩng đầu nhìn về phía hắn. "Nhưng --" Anh đào ca ca ném bàn tính xuống, xoay người đi lên tầng trên. "Ca!" Chuối đệ đệ sợ hãi, chạy nhanh một đường theo sau. Nghênh đón hắn chính là một phiến cửa hung hăng đóng lại. Nửa giờ sau, Inana bưng cá nướng cùng salad hoa quả, đứng ở mép giường héo héo xin lỗi, "Ta sai rồi......" "......" "Thủ tục bảo hộ(Ca Ca Quan Trọng Nhất) chương 30 phần thứ ba điều mười tám, mặc kệ khi nào, đều không thể để ca ca đói bụng." "......" "Chương 30 phần thứ ba điều thứ mười chín, đặc biệt là sau một đêm vận động kịch liệt." "......" "Ta làm salad hoa quả ngươi yêu thích nhất, bỏ thêm sữa tươi, ta còn không ăn vụng." "......" "Ngươi ăn xong ta liền đi quỳ ván giặt đồ." "......" "Ta đêm nay ngủ phòng bếp." "......" "...... Ta bảo đảm ba ngày không chạm vào ngươi." "Mười ngày." Người trên giường rốt cuộc có phản ứng. "Mười ngày?" Inana trợn to mắt, "Nghẹn hư thì làm sao bây giờ, ngươi sẽ không dùng được nữa!" "Mười lăm ngày." "Chính là ta kiên nhẫn không --" "Ba mươi." "Cái gì?!" Inana hỏng mất, nhào qua che lại miệng cậu. Anh đào ca ca ở trong chăn, mặt mang khí chất nữ vương không thể thương lượng. Phần 36: Công chúa rau diếp cùng chàng trai anh tuấn "Tối hôm qua có phải ta làm ngươi đau hay không?" Inana ủy khuất ôm chặt cậu, "Sao tức giận như vậy." Anh đào ca ca "Hừ" một tiếng, cam chịu. "Ta biết sai rồi." Inana đem cậu từ trong chăn ôm ra, "Giúp ngươi bôi thuốc được không?" Mitchell Rui vẫn tư thái nữ vương, ngẩng cằm không nói lời nào. Không cự tuyệt chính là đồng ý. Inana lấy ra thuốc mỡ từ trong ngăn kéo, để cậu quỳ ghé lên giường. Cánh mông căng mọng sờ lên co dãn lại mềm mại, Chuối đệ đệ liều mạng nhịn xuống mới không cầm thú lại lần nữa nhào lên! "Ông chủ! Mau đến xem! Cảnh nóng siêu cấp luôn!" Dưới lầu truyền đến tiếng kêu của hầu gái. Inana tâm tình ngứa ngáy cắn răng, trời ạ, lại còn siêu cấp! "Nhanh lên a." Mitchell Rui bất mãn đung đưa eo, thân thể gầy gò tạo thành đường cong mê người. Inana máu xông lên đại não, thực dứt khoát hướng xuống dưới lầu rống lên, "Không có hứng thú!" Mitchell Rui dúi đầu vào gối, đáy mắt có chút ý cười. "Bọn họ đang thân mật rất nóng bỏng!" Hầu gái chưa từ bỏ ý định. "Đã nói không có hứng thú!" Inana đem thuốc mỡ trong tay thả lại ngăn kéo, cúi người ôn nhu ôm lấy cậu, "Đỡ chút nào không?" "Thần tượng ngươi đang ở dưới lầu, không đi?" Mitchell Rui xoay người, dùng ngón trỏ câu cằm hắn lên. "Không đi!" Inana kiên quyết lắc đầu, "Thủ tục bảo hộ điều thứ nhất, ca ca so với mọi thứ khác đều quan trọng hơn!" Khóe miệng Mitchell Rui nhếch lên, giống như dụ dỗ mời mọc. Inana nháy mắt khô nóng, đè trên người cậu không dám động. "Không cần a?" Mitchell Rui dùng đầu gối cọ cọ dưới thân hắn, cười khẽ. Chuối đệ đệ nháy mắt hóa sói, ngao ô nhào lên! Jonas cùng Sera ở dưới lầu đợi hồi lâu, cũng không thấy Inana xuống dưới, vì thế tự mình đi lên. Giường phòng ngủ kẽo kẹt kẽo kẹt vang như sắp gãy, rên rỉ ngọt lịm xen lẫn thở dốc thô nặng, còn có lời âu yếm nỉ non thỉnh thoảng vang lên, tình hình chiến đấu kịch liệt vô cùng rõ ràng, xin đừng quấy rầy. "Chúng ta phải đợi sao?" Sera đứng ở cửa muốn quỳ luôn. "Ngươi chậm... chậm một chút a." Tiếng rên rỉ trong phòng ngủ tiếng càng thêm dồn dập, xen lẫn tiếng khóc thút thít đứt quãng, nghe vô cùng tình sắc, "Đầu gối đau quá......" "Đổi tư thế tiếp tục được không?" "Không được, ta mệt mỏi......" "Nghe lời, tới ngồi trên người ta, thả lỏng...... Ca ca ngoan quá." Giường lay động càng thêm vui sướng, rõ ràng trong thời gian ngắn không có khả năng kết thúc, Jonas có chút bất đắc dĩ nhìn Sera, "Đi thôi, đi ăn một chút gì trước." "Hai huynh đệ này có thể tin sao?" Sera một bên xuống cầu thang một bên hỏi. "Yên tâm đi, ta sẽ không làm việc gì không chắc chắn." Nas dắt tay cậu, "Muốn ăn cái gì?" Đôi mắt Sera tức khắc nhấp nháy sáng lên. "...... Ăn một bữa cơm mà thôi, sao lại vui như vậy?" Jonas hơi ngạc nhiên. "Chúng ta chơi kể chuyện cổ tích dinner time?" Sera thẹn thùng che lại mặt, "Ta là công chúa bị mụ phù thủy cầm tù ở đỉnh tháp cổ, muốn ăn rau diếp, sau đó ngươi đi trộm cho ta...... Chúng ta có thể giả vờ Ivan là mụ phù thủy!" "Loại trò chơi này lạc thú ở chỗ nào?" Jonas khó hiểu. "Ta có thể mặc váy phồng, ngồi ở trong phòng xe sợi!" Sera đối với váy có chấp niệm vượt mức bình thường, khuôn mặt hưng phấn đỏ bừng, "Sau đó không cẩn thận làm gãy con thoi của Ivan, vì thế hắn tàn nhẫn ra lệnh cho ta không được ăn cơm!" "......" Đầu Jonas bắt đầu vang ong ong. "Sau đó ngươi ở ngoài cửa nghe được, liền dũng cảm đến nông trang bên cạnh giúp ta trộm rau diếp!" Sera nhào vào trong lòng Jonas, "Ngươi cảm thấy thế nào?" "Vì sao ta không dũng cảm trực tiếp tiêu diệt Ivan, sau đó mang ngươi đi ăn bò bít tết?" Jonas hỏi. "Ta đây có thể ở quán bò bít tết mặc váy phồng sao?" Sera liều mạng vứt mị nhãn. "Không được." Một phát cự tuyệt. "......" Sera ủ rũ cụp đuôi, "Cho nên chúng ta vẫn nên chơi trò công chúa rau diếp đi." "Ta không muốn đi trộm rau diếp." Jonas đau đầu. "Ta muốn ăn." Sera dùng tay vuốt mép tay áo, đôi mắt xanh trong vắt. "Vì sao không trực tiếp mua?" "Truyện cổ tích không viết như vậy!" Sera bất mãn, "Hơn nữa vốn dĩ ngươi còn phải giết một con ác long mơ ước sắc đẹp của ta, ta đã bớt đoạn ấy rồi!" "Nghe ta nói này bảo bối." Jonas đỡ lấy bờ vai của cậu, đầy mặt nghiêm túc cùng cậu đối diện, "Hiện tại Sami Keener đang ở Vu Yêu Quốc, tình thế rất nguy cấp, ta cảm thấy chúng ta nên nắm chặt thời gian đi xuống dưới lầu ăn bò bít tết, sau đó trở về ngẫm lại có phương pháp gì có thể giúp hắn, đúng hay không?" Sera không nói lời nào, hốc mắt nháy mắt phiếm đỏ. "......" Jonas cạn lời. "Ngươi trước kia thường xuyên chơi trò chơi với ta." Sera uất ức, "Sẽ giúp ta làm đạo cụ trò chơi, sẽ tìm người lùn tới chơi với ta trò công chúa Bạch Tuyết, ngươi còn tự mình diễn ma kính cùng hoàng tử!" Jonas ở trong lòng rít gào, bởi vì khi đó lão tử còn chưa theo đuổi được ngươi! "Theo đuổi tới tay liền không chiều ta nữa." Sera nước mắt lưng tròng, "Ta phải đi về Huyết tộc tìm ca ca, ta thật đáng thương......" Jonas đau đầu muốn nứt, "Được rồi được rồi, ta đáp ứng ngươi!" Một tiểu tình nhân thích diễn như vậy, muốn không nhận mệnh cũng không được. Thuấn di về phòng ngủ, công chúa rau diếp xinh đẹp mặc váy phồng, hứng thú bừng bừng từ trong không gian Jonas dọn ra một cái guồng quay tơ xa hoa. Jonas khiếp sợ, "Ngươi bỏ vào khi nào vậy?" Sera không thèm để ý đến hắn, vội vàng đứng ở trước gương sửa sang lại tóc giả ánh vàng rực rỡ. "Ta cảm thấy sắp điên rồi." Jonas xoa huyệt Thái Dương. "Ngươi vì sao còn ở nơi này?!" Sera xoay người nhìn hắn bất mãn, "Mau đi ra ngoài cửa nghe lén!" Mạch máu Jonas bang bang nhảy, ngồi xổm ngoài cửa nhìn trời. Vài giây sau, phòng ngủ truyền đến âm thanh xe sợi, sau đó là âm thanh Sera nhu nhược đáng thương, "Chủ nhân, ta, ta không cẩn thận làm hỏng con thoi của ngài rồi." "Cái gì?!" Sau đó là Sera chỉnh giọng thét chói tai, hiệu quả có thể so với cái loa hét pha lê. Jonas lông tơ chổng ngược, này cũng quá kinh khủng. "Chủ nhân, ta không cố ý." Nhu nhược đáng thương tiếp tục. Tiếng kêu bén nhọn lại lần nữa vang lên, "Nga! Đó là tài sản quý giá nhất của ta! Ngươi đêm nay không được ăn cơm!" Dựa theo tình tiết phát triển, mình hiện tại hẳn là vì công chúa đi trộm rau diếp, Ám Linh vương từ trên mặt đất đứng lên, mở cánh bay đến nông trang bên cạnh. "Nga! Chàng trai anh tuấn nhất định sẽ vì ta chạy vội đến nông trang." Cửa sổ lâu đài truyền đến thanh âm Sera, cố ý nhấn mạnh hai chữ "Chạy vội" -- cơ hồ là nghiến răng. Jonas đỡ trán, vừa mới quên mất, mình hiện tại là thanh niên tạp dịch làm việc cho mụ phù thủy Ivan, không có ma pháp lại càng không có cánh, không có khả năng bay. Vì thế Ám Linh vương thu hồi cánh, khom lưng "Chạy vội" vào vườn rau, muốn bao nhiêu đáng khinh có bấy nhiêu đáng khinh. Nếu đối phương không phải Sera, Jonas thề mình nhất định sẽ đem người nghĩ ra loại trò chơi này xé thành mảnh vụn. Rau diếp xanh mượt sinh trưởng rất tốt, Jonas nhổ hai cây ra, vừa mới chuẩn bị đào cây thứ ba, Sera lại bắt đầu ở cửa sổ trữ tình, "Công chúa mỹ lệ lại mảnh mai, bữa tối chỉ cần một mảnh lá cây cũng đủ, không cần nhiều như vậy." Jonas hộc máu, xách theo rau diếp đứng lên chuẩn bị rời đi, ánh mắt lại bị bùn đất bên chân hấp dẫn -- lật qua dấu vết, còn có một vết máu màu xanh dương sẫm. "Đáng thương công chúa đã ba ngày không có cái gì ăn, chàng trai anh tuấn vì sao chậm chạp không xuất hiện?" Sera che ngực -- làm cái gì vậy! Trộm xong còn không trở lại! Phải tiến hành tình tiết tiếp theo a! Jonas vứt bỏ rau diếp trong tay, phất hai cánh bay trở về phòng ngủ. "Ngươi phạm quy!" Công chúa Sera chỉ vào hắn, "Nói rồi không được bay!" "Trong vườn rau diếp có thi thể người Vu Yêu tộc." Jonas nói. "Cái gì?" Sera sửng sốt. "Máu màu lam, hẳn là không sai." Jonas vỗ vỗ cậu, "Thay váy đi, ta dẫn ngươi đi xem." Sera thay quần áo, căng ra một cái kết giới ẩn mình quanh hai người. Nông trang bên cạnh thuộc về tư nhân, bởi vậy loại rất nhiều loại trái cây, dưới màu xanh biếc của lá cây, vết máu cũng không rõ ràng. Huyết tộc đối với máu có lực cảm ứng trời sinh, Sera suy đoán, "Là máu Vu Yêu tộc còn mới, hẳn là tử vong chưa đến một ngày. Muốn tìm Carl Gadeok đào thi thể ra hay không?" "Không cần." Jonas ôm eo cậu, thuấn di trở lại phòng ngủ, "Tự chúng ta tra." Trong thời điểm này mọi việc có quan hệ tới Vu Yêu tộc đều cần vạn phần cẩn thận. "Ngươi không tin Carl Gadeok?" Sera nhỏ giọng hỏi. "Ta tin tưởng hắn." Jonas nói, "Hắn không có vấn đề gì, nhưng kỵ sĩ không đầu đều lỗ mãng giống nhau, ta không muốn hắn nhúng tay vào." Sera gật đầu, "Chúng ta đây hiện tại nên làm gì?" "Ăn cơm." Jons quát quát mũi cậu, "Công chúa mỹ lệ không có rau diếp ăn, có nguyện ý cùng ta đi ăn một bữa tiệc lớn hay không?" "Nhưng mà --" "Không có việc gì." Jonas ngắt lời cậu, khom lưng hôn hôn khóe miệng, "Giao cho ta là được rồi" Sera ôm eo hắn, thanh âm rầu rĩ, "Mặc kệ phát sinh việc gì, ngươi đều không được xảy ra chuyện." "Đương nhiên." Jonas cười cười, "Đã bỏ phí một ngàn năm, mỗi một giây bây giờ ta đều không rời khỏi ngươi." Khách sạn xa hoa nhất Khảm Địch thành tên là "Chúng ta chỉ hoan nghênh quý tộc, phú hào cùng mỹ nhân", tuy rằng trắng trợn nhưng cũng rõ ràng, cũng có thể thỏa mãn tâm tình ham muốn hư vinh của khách nhân. Ba cửa vào phân biệt ghi rõ quý tộc, phú hào cùng với mỹ nhân, Sera tức khắc rối rắm -- ba cái mình đều phù hợp, phải từ cái nào đi vào? "Ngươi cảm thấy cái nào quan trọng nhất?" Jonas hỏi. Sera quyết đoán chạy về phía bên phải "Mỹ nhân". Jonas đi hướng cửa gần nhất "Phú hào", kết quả bị ma pháp ngăn lại, trước mặt vươn một cái rương rỗng, mặt trên dùng văn tự địa ngục viết, "Xin cho tiền boa trước." Jonas móc ra một đồng vàng ném vào. Cái rương run lên, tiếp tục hiện lên căn tự địa ngục, "Không đủ" Jonas lại ném vào một ít. Cái rương tiếp tục hiện, "Cho dù không thể tràn ra thì ít nhất xin chứa đầy -- ngài là phú hào." Jonas bắt đầu hối hận mình không có lựa chọn cửa vào "Quý tộc". Cho cái rương kia ăn uống no say, Jonas rốt cuộc xuyên qua kết giới, cùng Sera tay trong tay đi vào bên trong. Mới vừa đi vào đại sảnh, Jonas liền nhíu mày -- những vật trang trí nơi này đều là màu đen, mặt trên điêu khắc hình sao sáu cánh -- tương tự như Ám Linh thành xưa kia. "Tại sao lại như vậy?" Sera cũng thấy không đúng. "Ăn trước đã." Jonas kéo cậu ngồi vào góc trên sô pha. Nhân viên phục vụ mặc đồng phục thiên về màu lam đưa thực đơn lên, hơn nữa nhiệt tình đề cử, "Ngài muốn nếm thử một chút món ăn mới của chúng tôi không? Canh trân châu nghêu sò." "Ta chán ghét mùi tanh của sinh vật biển." Sera nhìn thực đơn đủ các loại sinh vật dưới biển, cảm thấy có chút bực mình. Vì sao thành phố này luôn xuất hiện những thứ làm mình chán ghét?

Truyện khác cùng thể loại