Đã trôi qua 2 năm kể từ khi Gumiya qua đời. Mọi người ai nấy cũng đã gác lại nỗi bi thương, tiếp tục tiến tới tương lai và trưởng thành. Đó cũng chính là khoảng thời gian Đế quốc Lotushire bận rộn chào đón vị lãnh tụ mới sau hơn ngàn năm chờ đợi dưới lòng đáy biển và bắt đầu ổn định dần cuộc sống. Gumiya mất rồi, mọi người đều biết điều đó. Cậu có một ngôi mộ được xây ở một nơi thoáng đãng vắng người, và để tránh gây sự chú ý cho giới truyền thông, trên bia mộ đều không có lưu lại bất cứ thông tin gì cả. Lễ tang của cậu cũng đã diễn ra một cách hết sức bình dị đến nỗi ngoại trừ người quen thân thiết ra thì không một ai hay biết đến tin buồn này. Duy chỉ có, kẻ chủ mưu là Miku và Mikuo lại nắm rõ sự thật trong lòng bàn tay. Trên lục địa của Lotushire có một địa danh nổi tiếng nhưng không mấy ai được phép bước vào. Người ta thường gọi đó là Vườn cấm. Tương truyền rằng, khu vườn này đã tồn tại từ hồi chưa lập quốc, nơi đây có khung cảnh vô cùng đẹp, tựa như là ở trên thiên cung vậy. Thảo dược quý hiếm đều tập trung và mọc tự nhiên ở đây, những bài thuốc được chế ra từ chúng đều có giá trị cực kì đắt đỏ trên thị trường. Mà quan trọng hơn hết, chính là sự tồn tại của Thần Liên, là một bí mật quốc gia. Thần Liên là một đoá sen trong suốt có hào quang màu vàng toả nhẹ ra xung quanh, do hấp thụ tinh hoa của vạn vật khác trong vườn mà thành. Quá trình hấp thụ đó diễn ra mỗi lần như vậy kéo dài hàng trăm năm, tức là cứ khoảng vài trăm năm thì một đoá Thần Liên mới xuất hiện. Thần Liên lơ lửng trên mặt nước ở giữa Hồ Băng rộng lớn. Nước trong hồ băng không kết tủa lại nhưng vẫn có một nhiệt độ lạnh chết người. Chỉ cần một thứ gì đó chạm vào hồ nước, vật đó sẽ lập tức bị đóng băng và chìm sâu xuống đáy hồ vô tận. Vì thế mà hồ băng cũng là một rào chắn bảo vệ đảm bảo không có bất cứ kẻ nào có thể xâm nhập và cướp lấy đoá hoa này. Vậy, Thần Liên có gì đặc biệt? ****** - Ta muốn đem Thần Liên về. Trên ngai vàng được mài khắc chạm trổ một cách tinh xảo làm nên vẻ đẹp uy nghi, có một người con gái dáng ngồi thanh cao, trên người vận lên một bộ váy màu xanh lam nhạt, từng lớp vải tựa như được dệt may từ những bông tuyết tinh khôi, vừa thuần khiết như chiếc áo của thiên sứ, vừa quý phái như một vị thần giá băng. Cô ngồi thẳng lưng, ngạo nghễ ngẩng cao đầu, ánh mắt tĩnh lặng quét xuống đám quần thần dưới đại sảnh. Sắc mặt ai nấy cũng trở nên biến hoá bất thường sau khi nghe những gì cô vừa nói. - Thưa Nữ hoàng bệ hạ, Thần Liên cực kì quý giá, cả mấy đời người mới được một bông nên chỉ khi có người hoàng tộc đang trong tình trạng nguy cấp thì Thần Liên mới được phép đem ra sử dụng. Bệ hạ và Hoàng phu đều rất khoẻ mạnh và không có vấn đề gì, thần xin mạn phép hỏi lí do là gì ạ?_Một tên quan đứng lên, hướng đến bục cao, cúi đầu chắp tay lên tiếng. Những người khác cũng lo ngại thầm thì với nhau. Những lời này vừa hay lại được cô thu hết vào tai. Cô gái đưa tay lên ngang ngực, ra hiệu cho bên dưới ổn định trở lại. Sau khi cả điện chìm vào yên tĩnh, cô mới cất lời: - Thần Liên chỉ được phép dùng cho hoàng thất trong tình huống khẩn cấp? Đó là luật lệ sao? Vậy thì ngày hôm nay, ta sẽ xoá bỏ quy định này. Như vậy đi. - Bệ hạ! Như vậy không được...!_Vị quan hoảng hốt can ngăn, kèm theo là một loạt các phản ứng tương tự của các quan còn lại. - Không được? Ta cần cứu sống một người bạn mà ta đã xem là người thân. Bây giờ hoa đã nở, các ngươi muốn ta dùng nó để làm gì? Hồi sinh Phụ hoàng và Mẫu hậu ta sao? Hay là các ngươi đều nghĩ ta nên ích kỉ chiếm lấy để dành cho bản thân à? Ta có phải trông giống loại người đang giữa chừng thì bỗng dưng chết không? Cô gái chậm rãi nhả từng chữ một, trên khuôn mặt mị hoặc treo lên một loại biểu cảm nhàn nhạt, cười như không cười, giọng nói lại càng nhẹ nhàng như cơn gió thoảng lướt ngang qua tai. Mọi người không hẹn mà cùng nuốt ực một ngụm nước bọt. Chính những lúc như thế này, trái tim và tinh thần của họ như bị treo lủng lẳng trên không trung, căng như dây đàn, tựa hồ có thể đứt bất cứ lúc nào. - Chúng thần không dám... Tiên đế-hậu đã mất từ ngàn năm trước, thân xác có khi còn không trọn vẹn nổi một bộ hài cốt thì hồi sinh kiểu gì. Nữ hoàng rõ ràng là đang mỉa mai bọn họ. Trong lòng họ chỉ có duy nhất một lời cầu khẩn, rằng nữ hoàng sẽ không nổi giận vì những gì họ nói. - Ta chỉ nói đơn giản thôi. Đời này, ta không muốn có thêm bất cứ mất mát và hối hận nào nữa. Các ngươi, nghe có hiểu không? Chỉ một câu nói bâng quơ như một lời tâm sự nho nhỏ, nhưng lạ kì thay nó lại có uy lực khiến cho tất cả đều phải quỳ xuống trước cô đầy kính cẩn: - Chúng thần đã hiểu, xin Bệ hạ khai ân, tha thứ cho chúng thần! Tuy rằng đã trải qua cả ngàn năm, thời thế xã hội bây giờ đã đổi mới rất nhiều, con người cũng có quyền dân chủ, ngoài mặt tiếp thu các khoa học kĩ thuật và kiến thức tiên tiến, Lotushire vẫn giữ lại cho mình một nét văn hoá cổ xưa, chính quyền vẫn đi theo chế độ quân chủ với lời nói của vua là có trọng lượng lớn nhất. Ý thức người dân nơi đây cũng tự động tôn kính nhà vua từ khi lọt lòng mẹ. Cho dù vị vua đó có thoải mái và thân thiện đến bậc nào, quan nhân và dân chúng cũng không dám mạo phạm đến dù chỉ một lần. Cấp bậc vai vế xã hội của Lotushire vẫn là rất quan trọng và được tuân thủ nghiêm túc. Lúc này, cô gái có thân phận cao quý trên ngai vàng kia mới nở một nụ cười hài lòng. Không khí trong điện rốt cuộc cũng đã trở nên thoải mái không ít. Có một chàng trai với nét đẹp thanh nhã không nhiễm bụi trần cùng với thiên tiên không khác nhau là bao đang liên tục múa những nét bút tinh tế trên những trang giấy trắng xếp thành từng chồng đặt kín trên bàn. Ngũ quan xinh đẹp, trong vắt như suối, mái tóc màu ngọc rũ xuống tựa như cành liễu mềm mại ven hồ nước. Tuy rằng mĩ mạo trích tiên đó như hoà làm một với thiên nhiên, nhưng thần thái âm trầm trên người cậu lại khiến cho người khác không khỏi phải chần chừ khi tiếp xúc, giống như là một hàng rào ngăn cách bản thân với thế giới bên ngoài vậy. Tạo cho người ta có cảm giác, đó như là một vị tiên tử lạnh lùng khép kín, cao cao tại thượng, ngoại trừ đam mê thì không bao giờ để tâm đến thứ nào khác. Thân phận của cậu chính là dưới một người trên vạn người. Cậu là cánh tay phải đắc lực cũng như là người bạn đời của nữ hoàng, hình bóng cậu thường được bắt gặp ở nơi cách nữ hoàng không quá 5m. Người nào không biết còn tưởng cậu là người hầu của cô. Thế nhưng, cậu không bao giờ xem điều này như một lời cợt nhả và phạm thượng. Vì thực tế là như vậy, được chăm sóc, hầu hạ và mang lại hạnh phúc cho cô là phúc lớn của cậu mà, từ rất lâu vốn đã như vậy. Từ bên ngoài phòng truyền đến tai chàng trai những đợt gót giày chạm vào nền nhà vang lên tiếng cộc cộc thanh thuý, sau đó là tiếng cửa mở khẽ khàng phá tan sự tĩnh lặng vốn đã tồn tại từ trước. Có một người nào đó tiến đến bên cậu. Một bàn tay thanh mảnh lướt trên mặt bàn nơi cậu đang mải mê với công việc của mình, rồi lại cầm lên một vài tờ giấy đã được xử lí xong. - Họp bàn xong rồi à? Chất giọng ngọt ngào thanh thanh của chàng trai cất lên, trong lời nói còn pha thêm những xúc cảm dịu dàng thương yêu. Đây rõ là lời của một người đàn ông chỉ có thể nói được với người anh ta yêu sâu đậm. - Ừm. Xong rồi._Người kia ngắn gọn đáp. - Kết quả thế nào? - Anh biết mà, phải chứ? Người kia buông xuống xấp giấy trên tay, rồi hơi cúi người xuống, hôn lên đôi môi mỏng của chàng trai. Cậu cũng vui vẻ đáp lại cái hôn nhẹ của cô, chợt biến nó trở thành một nụ hôn sâu lãng mạn. - Thế, em tính sẽ làm gì tiếp theo? Cậu xoay người cô lại rồi kéo cô ngồi vào lòng mình. Hai tay cậu từ phía sau vòng qua ôm lấy chiếc eo thon, cằm tựa lên vai cô khẽ dụi, hít vào hương thơm dìu dịu toả ra từ mái tóc dài trơn mướt. - Đi cướp xác. Cô nhắm lại hai mắt, thoải mái dựa hẳn lên người cậu rồi buông ra một câu trả lời ngắn gọn nhưng ý nghĩa hơn bao giờ hết. Chàng trai bật cười khẽ vì câu trả lời mang tính chất hài hước vừa rồi. Đúng là Miku có khác, phong cách nói chuyện vẫn luôn lạ đời như vậy. - Cảm ơn anh, Mikuo. - Vì chuyện gì?_Mikuo hử một tiếng, ngạc nhiên mở to mắt. - Vì anh đã nói cho em biết sự tồn tại của Thần Liên, do đó mà em mới có thể lên kế hoạch cứu sống Gumiya được. Miku hồi tưởng lại khung cảnh yên bình của buổi tối hôm ấy trong thượng uyển của cung điện hoàng gia Anh, Mikuo đã thủ thỉ bên tai cô về Thần Liên, một trong những thánh vật của Lotushire có công dụng hồi sinh người đã chết, với điều kiện người đó phải còn nguyên vẹn thân xác. Trong cái lúc tâm trạng của mọi người đều đang tuyệt vọng vì chuyện của Gumiya, thì cậu lại mang đến cho Miku một con đường thoát. Gumiya được cứu, Gumi được cứu, mọi người cũng được cứu. - Đó là điều anh phải làm mà. Dù sao thì, nó cũng thuộc sở hữu của em. Một khi đã quyết định sử dụng Thần Liên, thì cả đời này cô sẽ không còn cơ hội để hưởng qua sức mạnh của nó nữa. Thế nhưng, cô không hề hối tiếc. Cô tự tin với cái mạng nhỏ này, cô vẫn sẽ ung dung tự tại trên bề mặt trái đất thêm vài chục năm nữa. Còn Gumiya, cậu ta vốn dĩ đã phải chết. Việc làm của cô vốn được xem như là phản với ý trời, đối với người ngoài sẽ là một hành động không thể nào dung thứ được. Mỗi khi nghĩ tới trường hợp này, cô lại thập phần biết ơn khi trong huyết quản của mình đang chảy dòng máu của hoàng tộc Lotushire, nơi các phép màu có quyền được xảy ra thường xuyên và không quá kì lạ. - Hôm đó anh có bận không? Đi cùng em nhé?_Từ khi trái tim chai lạnh của Miku biết đón nhận tình yêu nồng nàn của người đàn ông đã theo mình đến cả trăm kiếp, tính tình của cô cũng đã trở nên dịu dàng hơn gấp mấy lần so với trước đây. Chỉ sợ nếu như mọi người thấy được bộ dạng cười cười, ánh mắt đều là từng đợt sóng ôn nhu khi nhìn Mikuo của cô, chắc chắn sẽ cùng cắn lưỡi mà chết ngay lập tức. - Tuân lệnh, nữ hoàng bệ hạ._Mikuo cười đến híp mắt, hóm hỉnh đáp lời. Nói là đi cướp xác, thế nhưng cũng không hẳn là như vậy. Thân thể của Gumiya được cất giữ ở một nơi rất bí mật của Miku trên đất Nhật, không một ai có thể bước vào nơi này ngoại trừ cô ra. Với lớp vỏ bọc bên ngoài là một căn biệt thự bình thường trong một khu ngoại thành vắng vẻ, nơi đó thực chất lại là một căn hầm kín được đào sâu dưới lòng đất, cách mặt đất khoảng 6m. Hôm đó, Miku và Mikuo bí mật đến Nhật Bản và tới địa điểm kia. Để có thể bước vào căn hầm cần phải đi qua rất nhiều khâu an ninh khác nhau, thậm chí cả bẫy cũng được thiết lập. Nhưng vì là chủ nhân trực tiếp thiết kế nơi đây, Miku đã không gặp khó khăn gì trên lộ trình cả, thuận lợi bước vào căn hầm chứa xác của cô.

Truyện khác cùng thể loại