-Dậy rồi à? Sao sớm thế cháu?- Mẹ nó mỉm cười ngạc nhiên khi thấy hắn bước xuống phòng khách. Mới có 6 giờ sáng. -Dạ, sớm gì đâu cô.- Hắn mỉm cười ngượng ngùng. Chuyện hôm qua đâu dễ quên! -Trời, bây giờ tìm khắp thành phố này cũng chẳng tìm ai dậy sớm hơn cháu đâu. -Cô cứ nói quá.- Xời, đúng quá ấy chứ- Em ấy,...- Sặc, giờ mới nhớ mình chưa biết tên con nhóc kia-... ừm, em chưa dậy hả cô? -Ling Đan á?- Mẹ nó cười hiểu ý- Con bé nhà cô lười lắm, nó còn lâu mới chịu dậy. A, hay là cháu thử lên gọi nó dậy hộ cô nhé? -Dạ, cháu ạ? Mặt hắn trắng bệch lết từng bước lên phòng nó. Gì vậy, tra tấn hắn vì chuyện hôm qua à? Hix, hắn ko cố ý mà. Giờ hắn còn mặt mũi nào gặp nó nữa chứ? Cốc cốc! -...- Im lìm. Cốc cốc cốc!! -...- Im lặng đến rợn người. -Linh Đan à, nhóc dậy chưa? Anh vào đc ko? -Đùi gà ngon quá! Hả??? Ko mở cửa cho mình vào mà ngồi trong đó ăn đùi gà sao? Giỡn quá đáng lắm rồi nha! -Này nhóc, cho anh vào đi. -Ninja ruồi cố lên! Hây hây! Troll nhau à? Là ninja Rùa chứ ko phải là ninja Ruồi! Khoan, giờ ko phải lúc bắt bẻ chữ nghĩa. -Linh Đan à, cho anh vào nhe. Ưm, anh vào đấy. -Cút ngay! Mày mà vào đây tao cho mày chết nhăn răng đấy thằng yêu quái ạ! Thằng-yêu-quái???!

Truyện khác cùng thể loại