Ê nhóc! em thích anh!
Chương 9: Mua đồng phục (2)
Cô gái kia đưa đôi mắt chuốt đầy mascara của mình nhìn Thiên Vương, trong mắt là vô vàn yêu thương cùng ngưỡng mộ, có lẽ cô ta yêu nó hay là yêu thứ khác như... À mà thôi! Chuyện của người ta, quan tâm làm gì!
Nhưng sẽ thật sự không liên quan đến tôi nếu như ánh mắt cô ta không chuyển hướng sang tôi rồi dừng lại ở cái tay của tên nhóc đang đặt ở eo tôi lúc nào không hay, đã vậy ánh mắt của nó còn lạnh lùng, tỏ vẻ không quan tâm khiến cho cô ta nhìn tôi càng thêm chán ghét. Thôi xong! Nó giúp tôi trở thành kẻ thù của một vị thiên kim tiểu thư thượng lưu. Coi như cuộc đời học sinh của tôi "nở hoa" rồi!
Tôi chán nản quay mặt sang chỗ khác. Cô ta thì vẫn đứng đó như kiểu nếu cậu không trả lời thì tôi sẽ chôn chân ở đây luôn! Rõ phiền phức!
"Không mua ở đây thì mua ở đâu!"
Giọng thằng nhóc vang lên nhẹ nhàng nhưng không có một chút ấm ấp. Ấy thế mà cô ta lại tỏ vẻ mừng như vớ được vàng, đon đả đáp lại nó.
"À, phải! Phải! Nhưng... Cô gái này là?"
Cô ta nhìn tôi, hỏi.
Tôi cũng thắc mắc, sợ nó lại nói gì không nên nên liền quay lại. Nó nhìn tôi, bạt môi mỏng khẽ cong lên, ánh mắt trở nên vui vẻ nhưng cũng đầy tinh nghịch.
"Hôn thê!"
A! Khéo chọc tức nhau ha!
Đôi lông mày tôi nhăn lại, ánh mắt tỏ rõ vẻ không hài lòng. Còn cô gái kia cũng tức đến xì khói, miệng bắt đầu lên giọng.
"Cậu nói sao cơ?"
Đôi mắt tên nhóc chợt tối lại, nó đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta, miệng phun ra mấy chữ.
"Cô muốn quản tôi?"
Ngữ khí lạnh lùng thoáng chốc khiến cho căn phòng vốn mát mẻ nay trở nên lạnh lẽo hơn. Cô gái kia cũng sợ hãi đến run giọng.
"Không... Tôi không... có ý đó!"
Nó liếc cô ta một cái rõ lạnh rồi lại quay sang nhìn tôi, làm như yêu thương nhau lắm vậy!
"Lý tiểu thư, cô còn muốn thử bộ nào nữa không?"
Chị nhân viên sau khi đi lấy đồ xong quay trở lại, cất giọng chuyên nghiệp.
"Ờ... Không! Lấy mấy bộ trong phòng rồi thanh toán cho tôi là được rồi!"
"Vâng!"
Chị nhân viên cuối đầu lễ phép, cô ta thấy vậy liền đi ra quầy tiếp tân không thèm nhìn lại lấy một cái, sợ sẽ lại nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của nó. Chị nhân viên cũng vội đưa đống đồ đang cầm trên tay lại cho người khác rồi đi vào phòng thử đồ lấy đồ cho cô ta thanh toán.
Đoạn, không gian ở trước cửa phòng thử đồ chỉ còn lại tôi, Thiên Vương và một chị nhân viên khác. Khá yên tĩnh! Nó nhìn tôi, hất cằm về phía phòng thử đồ.
"Cô vào thử đi rồi đi ra cho tôi xem!"
"Thử đồ á? Hết đống kia sao?"
Tôi nhìn chị nhân viên được giao đống đồ.
"Phải!"
"Không đi!"
Tôi quay sang chỗ khác lôi điện thoại ra bấm.
"Mau lên!"
Giọng nó vẫn nhẹ nhàng.
"Em tự đi mà thử! Chị đã nói từ trước là không tới đây rồi mà!"
Tôi quay sang nói rồi lại tiếp tục bấm điện thoại. Nó nhanh như chớp giật lấy điện thoại của tôi.
A! Cái này đi ăn cướp là mau giàu lắm nè!
"Trả chị!"
Tôi đòi lại. Nó liền cất điện thoại tôi vào túi quần rồi đứng lên. Tôi ngước lên nhìn, thắc mắc. Nó không nói không rằng lại vác tôi lên vai, sải bước tới phòng thử đồ.
"Nè! Buông chị xuống! Làm gì vậy?"
Tôi đỏ mặt, bắt đầu giãy giụa, thế mà nó không phản ứng gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tôi trong phòng rồi ngoắc tay kêu chị nhân viên lại, tùy tiện lấy một cái áo trên cùng vắt lên vai, sau đó đóng sầm cửa lại. Đây... Đây là nó tính làm gì?
"Em làm gì đó?"
Tôi lại hỏi, lúc này ánh mắt nó nhìn tôi vô cùng gian tà, không một chút đúng đắn, giọng ma mị cất lên.
"Giúp cô thử đồ!"
"CÁI GÌ? Em bị điên hả?"
Tôi hét lên.
"Chứ không phải lúc nãy cô kêu tôi tự mình thử sao? Thì bây giờ tôi đang tự thử này! Nhưng chỉ có điều là trên người cô thôi!"
Khuôn mặt nó kề sát mặt tôi, hơi thở vị thành niên nhè nhẹ phả vào mặt khiến cho tim tôi thoáng chốc đập loạn không ngừng.
"Em... Em đừng có làm bậy! Chị la lên đó!"
Lí trí tôi ngay sau đó được tìm lại, nhanh chóng phản kháng lại nó. Mặt nó vẫn kề sát tôi, giọng nói càng thêm ma mị.
"Gì mà làm bậy? Tôi chỉ là thử đồ thôi mà!"
Nó giơ cái áo sơ mi lên trước mặt tôi, tôi nhanh chóng giật lấy. Đành chấp thuận nó vậy!
"Được! Chị thử! Mau đi ra!"
Tôi dùng hết lực đá nó một cách không thương tiếc để hả giận. Đồ đểu cán! Biến thái! Chỉ có đá như vậy mới vừa với người như nó. Sau này tôi nhất định sẽ báo thù! Đợi đi nhóc!
Sau khi thay xong bộ đồng phục, tôi theo ý nó bước ra cho nó xem. Vừa nhìn thấy tôi nó liền phán một câu:
"Váy ngắn quá!"
Tôi vào trong thay cái váy khác dài hơn, nó lại nói:
"Dài quá!"
Tôi lại vào trong thay cái váy thứ 3.
"Áo hơi ôm!"
Tôi trợn mắt.
"Sao từ đầu không nói một lược?"
"Không thích!"
Nó lười biếng nói.
"Em!"
Tôi trợn mắt lên đầy tức giận.
"Nếu như cô không chịu. Vậy để tôi tự vào thử!"
Nó tính đứng dậy, tôi vội giơ hai tay ngăn nó lại.
"A! Ngồi đó! Ngồi đó! Chị tự thay! Chị tự thay được! Ha!"
Nói rồi tôi đi lại vào phòng thử đồ, đóng sầm cửa lại. Rõ bực mình mà!
Từ đó, tôi cũng không dám cãi lại nó nữa mà cứ tiếp tục thay hết bộ này đến bộ khác, còn nó thì nhàn nhã ngồi ở đó nhận xét làm tôi thay đến bở hơi tai với những cái nhận xét như:
"Cái đó thì rộng quá!"
"Cúc hơi nhỏ!"
"Cúc to nhìn thô lắm!"
"Nhìn thấy cả nội y của cô rồi kìa!"
Bla... Bla... Bla...
Cuối cùng tôi phải mất hết 1 tiếng đồng hồ mới chọn ra được 4 bộ đồng phục và 2 bộ thể dục ân ý nó. Haizzz.... Thử đồ cho tôi mà sao tôi bị nó hành quá vậy nè! Đã vậy còn không được chọn theo ý mình nữa! Bất công! *khóc ròng*
Tôi thả lưng xuống cái ghế sofa cạnh nó. Ôi giời! Nó khỏe biết bao nhiêu!
"Thanh toán cho tôi!"
Nó nói với chị nhân viên.
"Vâng! Cậu vẫn lấy đồ như cũ chứ ạ?"
"Ừ!"
Nói rồi nó bế tôi lên tay, đi thẳng ra quầy tiếp tân.
"Nè! Em không thể mua cho chị 1 đôi dép sao? Bộ ẵm hoài em không thấy mệt hả?"
Tôi lên tiếng, mặt thoáng chốc đỏ như trái cà chua.
"Mệt! Còn nặng nữa!"
Nó trả lời nhẹ nhàng làm tôi cũng muốn lồi con mắt. Ai mượn nó ẵm tôi chứ? Ẵm cho đã rồi nói mệt. Mà lại có thể nói nhẹ nhàng như vậy nữa. Bó tay!
"Vậy mua cho chị đôi dép đi!"
"Không thích!"
Á à! Không thích? Được! Muốn tự hành hạ mình thì làm đi. Dù gì người hưởng lợi vẫn là tôi chứ có phải nó đâu! Dở hơi! Đồ giàu mà keo!
Sau khi thanh toán xong số đồng phục, tôi và Thiên Vương lên xe đi thẳng về nhà. Mà nãy giờ tôi thấy sao nó không mua đồng phục cho nó nhỉ? Hay nó tính lấy mấy bộ đồng phục nữ đó mặc thật nên mới kêu tôi thử hết 1 tiếng đồng hồ? Dám lắm nhe! Tôi đưa ánh mắt hoài nghi nhìn nó, nó lạnh lùng nhìn lại tôi. Tôi và nó "đắm đuối" nhìn nhau một hồi, cuối cùng nó cũng lên tiếng trước.
"Nhìn cái gì?"
"Em không mua đồng phục cho mình sao?"
Tôi nhìn nó với ánh mắt truy xét.
"Có!"
"Có?"
"Để chung với đồ của cô đó!"
A! Vậy sao? Phải kiểm tra mới được!
Tôi chồm người lên ghế trước tính lấy mấy túi đồ thì bị nó kéo ngồi lại xuống ghế, ánh mắt chứa đầy vẻ lạnh lùng cùng đe dọa.
"Bị gì vậy?"
Tôi nhăn mặt hỏi. Khi không lại lên cơn!
"Anh có tin tôi mốc mắt anh ra không?"
Nó nhìn lên gương chiếu hậu, lạnh lùng nói. Tôi cũng tò mò nhìn theo thì mới biết, do tôi mặt đồ ở nhà ra đường, cổ áo có hơi rộng nên khi cúi xuống chắc đã bị anh tài xế nhìn thấy cái gì đó. Ôi! Xấu hổ quá đi! Mà chuyện của tôi thì mắc mớ gì nó phải để ý chứ! Đã vậy còn tức giận nữa! Khó hiểu!
Anh tài xế sau khi bị nó đe dọa mới sợ hãi nhìn lên, tập trung lái xe. Nó hài lòng nhìn tôi, ánh mắt vẫn còn rất giận dữ.
"Lần sau không được mặc đồ như vậy ra ngoài nữa!"
"Ơ... Có phải tại chị đâu! Tại em vác chị đi mà!"
"Không cần biết!"
Ơ hay cái thằng này! Độc tài nó vừa vừa thôi chứ! Lỗi là do nó mà thế quái nào nó lại tức giận rồi trút lên tôi?
-----------
- Nhớ vote and cmt nhé Ó v Ò Yêu nhiều nhiều:**



