Ê nhóc! em thích anh!
Chương 8: Mua đồng phục (1)
Hồ cá sau vườn
Đúng là bực mình thật! Tên nhóc đáng ghét! Ôi! Đói quá! Nhìn mấy còn cá dưới hồ mà tôi cũng muốn ăn luôn! Từ lúc gặp tên nhóc đó đến bây giờ tôi bắt đầu đoản mệnh với đồ ăn hẳn. Lúc thì không được uống, lúc thì bị chọc đến bỏ ăn, còn khi ăn được thì phải ăn cho lẹ, cho mau để chạy trốn. Nó đúng là khắc tinh của tôi mà!
"Cô Phương Vy!"
Tôi giật mình quay đầu lại. Là một chị phục vụ, trên tay chị ấy đang cầm theo khây thức ăn. Mắt tôi sáng rỡ, vội chạy lại chỗ chị ấy.
"Đây là cho em ạ?"
Chị ấy có hơi giật mình nhưng rồi lại nở nụ cười tươi, lộ ra cái răng khểnh đáng yêu.
"Đúng rồi ạ!"
"Cảm ơn chị!"
Nói rồi tôi giật lấy cái khây đem đến chiếc bàn cạnh hồ cá và bắt đầu ăn, không thèm để ý đến xung quanh nữa. Mà nghĩ cũng lạ, ai tốt bụng sai người đem đồ ăn cho tôi nhỉ? Chắc là bác quản gia, bác ấy có vẻ tốt với tôi thế mà.
Chiều
Khoảng thời gian tôi thích nhất chính là nằm thẳng cẳng trên ghế sofa xem TV thế này! Cuộc sống thật tươi đẹp!
Thiên Vương từ trên lầu đi xuống, mặt nó vẫn lạnh tanh như vậy.
"Ngồi dậy!"
Nó con nít nha! Nhỏ hơn tôi nha! Sao có thể hỗn như vậy nha? Nó xem tôi là gì chứ?
"Làm gì?"
Nó dừng trước ghế sofa, đưa ánh mắt lãnh đạm từ trên cao nhìn xuống.
"Mua đồng phục."
"Đồng phục?"
Tôi ngồi bật dậy.
"Không cần mua! Chị đặt chỗ người quen may là được rồi!"
"Đồng phục trường không thể tùy tiện may được!"
Không thể tùy tiện may? Bao năm qua tôi vẫn làm thế mà! Có sao đâu?
"Tại sao?"
"Quy định trường."
Tôi nhớ không lầm là trường tôi đâu có quy định đồng phục phải mua.
"Quy định trường?"
"Phải! Không nói nhiều nữa! Đi không?"
Tôi lắc đầu, ôm gối nằm lại xuống ghế. Nó không nói không rằng dùng 2 tay vác tôi lên vai rồi nhẹ nhàng bước ra chỗ chiếc xe màu đen đang chờ sẵn ở ngoài sân. Tôi trên vai nó giẫy giụa liên tục, vậy mà nó vẫn không buông tay. Tên nhóc này khỏe thật! Nó bạo lực quăng tôi vào xe rồi nhanh chóng ngồi vào. Anh tài xế vẫn như cũ lập tức nhấn ga chạy đi.
"Nè! Thái độ gì vậy? Đã bảo không đi rồi mà!"
Tôi bực mình hét lên.
Nó không trả lời, mặt vẫn lạnh tanh. Lơ tôi? Được! Chị sẽ cho cưng biết tay!
"Bớ người ta bắt cóc! Cứu tôi!!!!!"
Tôi đập cửu kính xe, miệng la oai oái như thật. Một số người đi đường thấy vậy liền lấy điện thoại ra ấn số, tôi đối với hành động của họ cực kì thỏa mãn. Phải! Điện đi! Điện nhiều vào! Để tôi xem tên nhóc này làm sao! Bất chợt, có 1 cánh tay kéo tôi lại, sau đó đưa đôi môi mỏng của người đó áp vào môi tôi, nhân lúc miệng tôi đang há lớn mà xâm nhập vào, dùng lưỡi khuấy động trong đó. Tôi bất ngờ, bắt đầu giẫy giụa, nhưng tay ai kia đang giữ sau gáy và cánh tay tôi vẫn rất chặt, không chịu nới lỏng. Cuối cùng tôi bất lực để cho hắn muốn làm gì thì làm. Tên vô sỉ!
Sau một hồi thấy tôi không có ý kháng cự nữa, tên nhóc kia cũng buông tôi ra, mắt ma mị nhìn tôi.
"Còn la nữa hết?"
Tôi tức đến nhăn mặt, không thèm trả lời, răng cắn chặt lấy môi dưới. Nó thấy vậy hài lòng quay đi.
Đúng là tức chết mà! Đây là cách nó giải quyết sao? Là để cho mọi người thấy tôi và nó có quan hệ, chỉ là tôi đang giận dỗi nên mới diễn như vậy? Vô sỉ! Biến thái! Nó cư nhiên như vậy ăn đậu hủ của tôi! Nó là nhỏ hơn tôi nha (chứ có biết nhỏ hơn bao nhiêu đâu =)))! Chỉ mới một ngày thôi mà nó đã lộng hành như vậy, xác định tối nay nguy hiểm thập phần rồi! Phải nghĩ cách tránh xa nó ra một chút mới được, nếu không nó sẽ không chỉ dừng lại ở đó mà còn có thể làm quá hơn! Bình tĩnh nào, Phương Vy! Đừng rối... A! Có rồi! Nhưng như vậy có chắc ăn không? Mặc kệ! Dù sao cũng nên thử xem sao!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Lát sau chiếc xe dừng lại ở một tòa nhà màu vàng cao 2 tầng được trang trí sang trọng. Bên trong trưng bày những bộ đồng phục cao cấp, phẳng phiu nhiều kiểu dáng. Thiên Vương từ trên xe bước xuống, vòng qua bên kia để mở cửa xe.
"Đến nơi rồi!"
Ây da! Galang dữ! Nếu mà đổi lại là mấy đứa con gái khác chắc chết lên chết xuống rồi! Nhưng mà tôi thì khác, sau khi biết được con người vô sỉ của nó thì tôi sẽ không để ngoại hình của nó dụ dỗ nữa đâu! Bởi vậy ta nói: "Đừng có nhìn mặt mà bắt hình dong."
Nó đi thẳng một mạch đến trước cửa tòa nhà đã có chị nhân viên chờ sẵn. Tôi để 2 chân ra ngoài tính bước xuống thì mới muộn màng phát hiện ra rằng: Tôi không có mang dép! Lúc nãy nó vác tôi đi chứ tôi có kịp chuẩn bị gì đâu! Giờ làm sao mang chân trần mà đi xuống chứ?
"Thiên Vương!"
Tôi gọi lớn, nó nghe thấy vậy liền quay lại, mặt có hơi ngạc nhiên, cả chị nhân viên cũng giật mình, tỏ vẻ khó chịu. Chắc lại ghen tức khi thấy "trai đẹp" dẫn gái theo chứ gì! Chị không cần phải lo! Tôi và nó không có quan hệ gì đâu! Tôi ngoắc tay ý bảo nó lại chỗ mình. Nó không nhanh không chậm liền bước tới, làm cho chị nhân viên kia càng tức điên hơn. Thấy chưa! Đẹp trai cũng không phải tốt nha! Đặc biệt là đối với những người xung quanh họ. Từ nay tôi quyết định tránh xa bọn trai đẹp ra một chút kẻo không lại chuốc họa vào thân (nhưng ngắm thì vẫn ngắm).
"Có chuyện gì?"
Nó chống tay lên cửa, hỏi.
"Lúc nãy em vác chị đi, chị còn chưa có mang dép. Em xem! Giờ phải làm sao?"
Tôi đưa đôi chân trần trắng trẻo ra lắc lắc. Nó thấy vậy im lặng 3 giây rồi sau đó dùng 2 tay ẵm tôi lên theo kiểu hoàng tử bế công chúa. Tôi đỏ mặt. Nó vẫn tiêu sái bước vào trong cửa hàng. Chị nhân viên đối với hành động này của nó thì tức giận cực kì. Nó lại hại tôi rồi! Tôi không muốn người ta ghét mình đâu! (ToT)
Vào cửa hàng, tôi nhìn thấy ở quầy tiếp tân có một cái huy hiệu lớn ghi rõ tên trường: Học viện Kungliga.
Học viện Kungliga - nơi dành cho các tiểu thư công tử nhà giàu của giới thượng lưu. Từ Kungliga trong tiếng Thuỵ Điển có nghĩa là hoàng gia. Chỉ vừa nghe đến tên thôi là người ta đã cảm nhận được sự giàu có của nó. Tôi còn nghe nói hiệu trưởng của trường từ lúc sáng lập đến giờ đều là người Thuỵ Điển. Giáo viên trong trường đều là giáo sư, tiến sĩ từng học ở các trường đại học nổi tiếng như Havard,... được mời đến dạy. Còn về phần học sinh thì các bạn có thể hoàn toàn tưởng tượng được họ là những con người như thế nào. Phải! Người nào người nấy đều là con cháu gia đình quý tộc, thương nhân lớn từ đủ khắp các nơi đến đây học tập. Mà đa phần đều mang trong mình sự kiêu hãnh và chiếm hữu riêng. Nhưng đã đến đây thì họ cũng không thể lơ là việc học được vì thành tích học tập của họ luôn đi đôi với sĩ diện của cả gia đình, dòng họ. Thế nên kết quả học tập cũng được đưa vào mối quan tâm hàng đầu của học sinh trường Kungliga.
Tôi chính vì những lí do trên mà luôn từ chối khi ba có ý định đăng kí cho tôi vào trường nay. Thế mà bây giờ xem xem tôi đang làm gì ở đây thế này?
"Sao lại là đồng phục trường Kungliga?"
Tôi hỏi.
"Chuyển trường!"
Nó đáp nhẹ nhàng.
"Chuyển trường? Sao chị không biết?"
"Do mẹ cô quyết định!"
Lại mẹ! Mẹ lúc nào cũng không nói cho tôi biết chuyện gì! Đây là bất ngờ cho tuổi 18 sao? Tôi ảo não nhăn mặt. Nó đặt tôi ngồi xuống ghế sofa trước phòng thay đồ rồi ra hiệu cho chị nhân viên. Chị ta vẻ mặt không hài lòng đi lấy đồ. Bỗng, tiếng mở cửa của căn phòng thay đồ bên tay phải tôi vang lên, một cô gái có mái tóc uốn nhẹ cùng khuôn mặt sắc sảo được trang điểm tỉ mỉ bước ra. Cô ta nhìn thấy Thiên Vương liền reo lên.
"Thiên Vương! Cậu cũng mua đồng phục sao?"
-------
- Vote mạnh vào các nàng!!! Ta yêu các nàng lắm Ó ^ Ò Đừng bỏ ta T~T



