Ê nhóc! em thích anh!
Chương 21: Ác mộng
Khi Uy Mãn Lực chĩa súng về phía Mai Tuấn Khôi, đồng loại tất cả những tên áo đen cũng bắt đầu bóp cò. Nhưng kì lạ thay, những phát súng bọn họ bắn ra lại chẳng đi đúng mục tiêu. Tất cả đều kéo nhau đâm đầu xuống đất hay va vào tường, tuyệt nhiên không làm tổn thương bất kì ai, dù chỉ là một vết xước nhỏ.
Uy Mãn Lực nhìn thấy số vũ khí mà mình chi bao nhiêu ra để mua lại gặp vấn đề, trong lòng không khỏi cháy lên một cỗ tức giận. Hắn rõ ràng mua ở chỗ uy tín, đối với giới giang hồ tiếng tâm lừng lẫy, vũ khí chế tạo đứng đầu châu Á. Thế mà bây giờ lô vũ khí của hắn có vấn đề, không lẽ bọn người đó tính chơi khâm hắn? Mẹ kiếp!
"Có lẽ việc đó phải để lại cho người khác rồi!"
Mạc Đổng Quyên mỉa mai.
Hắn quay ngoắc sang nhìn cô, sự tức giận trong lòng theo lời nói của cô càng trở nên lớn mạnh hơn. Đến cuối cùng, hắn không ngần ngại liền chĩa súng sang hướng cô, bóp cờ.
"Câm miệng cho tao!"
Do đây là loại vũ khí mới chế tạo, các viên đạn đều được chế tạo đặc biệt. Khi bóp cò, con chíp điện tử trong mỗi viên đạn sẽ tự khắc kết nối với ống ngắm để xác định mục tiêu. Sau khi được bắn ra khỏi nòng súng, nó sẽ tự động bám theo mục tiêu đã xác định mà ghim ngay nơi chí mạng của đối phương. Loại vũ khí này chỉ có bắn trúng chứ không có lệch, trừ phi chính người chế tạo ra nó thay đổi lập trình trong con chíp thì mới có thể vô hiệu hoá được. Và trong trường hợp này, Mạc Đổng Quyên đã điều chỉnh tất cả các viên đạn trong phạm vi hội trường đều lấy mặt đất, tường và cửa kính chống đạn của toà nhà làm mục tiêu. Cho nên những tên cầm súng dù có bắn đến cỡ nào đi nữa cũng không thể bắn trúng mục tiêu mà bọn chúng nhắm đến.
Tuy nhiên, phát súng lần này Uy Mãn Lực bắn ra lại có mệnh lệnh khác với những viên đạn kia. Nó sẽ nhắm đến chiếc đèn chùm thuỷ tinh trên trần làm mục tiêu. Nhưng tiếc thay, chiếc đèn chùm đó lại nằm ngay trên đầu Uy Mãn Lực và thuộc hạ của hắn.
"Tao khuyên mày cái này, lần sau có mua vũ khí thì nhớ điều tra cho rõ kẻ bán cho mày là ai. Chứ đừng để vác vũ khí đi tấn công người ta mà lại tấn công nhằm ngay kẻ bán cho mày thì... thôi rồi!"
Mạc Đổng Quyên tốt bụng khuyên hắn một câu, ngay lúc đó chiếc đèn chùm trên trần không níu kéo mà rơi xuống ngay trên đầu Uy Mãn Lực. Trong khoảnh khắc đó, Thiên Vương nhanh như cắt kéo Phương Vy vào lòng, áp mặt cô vào bờ ngực vững chắc của mình, sợ cô nhìn thấy cảnh tượng trước mặt sẽ bị kinh sợ. Nhưng cậu không biết, Phương Vy ngược lại lại bình tĩnh vô cùng. Cô đối với hành động này của cậu có chút bất ngờ, bất giác nhớ đến việc cậu đợi cô dưới sân mặc cho Dương Mịch Ân về một mình, rồi còn cả việc cậu nắm tay để trấn an cô nữa. Bây giờ lại còn sợ cô bị ám ảnh, liền không ngần ngại ôm cô vào lòng. Cậu đây là có ý gì? Cô và cậu chỉ mới gặp nhau có mấy ngày, tình cảm không lớn đến mức lại có thể suy nghĩ cho đối phương nhiều đến như vậy chứ? Cậu khiến cho lòng cô có chút mềm lại nha!
Sau khi sự việc kết thúc, cảnh sát lúc này mới ập đến, hiệu trưởng cũng xuất hiện để trấn an các học sinh của mình. Tất cả những học sinh còn sống sót sau sự việc đều được tài xế đón về ngay sau khi ra khỏi toà nhà không lâu. Ai nấy cũng đều đã trải qua một sự việc quá kinh khùng. Kinh khủng đến độ, từ nay về sau bọn họ cũng không dám tạo nghiệt nữa, nếu không cái kết có khi còn thảm hơn lúc nãy. Về phần những học sinh bị sát hại, bọn họ đều được gia đình đến nhận xác và an tán. Đương nhiên là những gia đình có con gặp xui xẻo đều sẽ đem lòng hận những người nhà họ Uy. Điều sau đó xảy ra thì các bạn đều có thể đoán được. Nhà họ Uy bị tiêu diệt!
Quay trở lại với 4 vị tiểu thư công tử của chúng ta, bọn họ cũng đều đã đi ra ngoài hết rồi. Chỉ riêng Phương Vy và Thiên Vương vẫn cứ bám lấy nhau mãi. Hay nói đúng hơn là Thiên Vương cứ kè kè bên cô, cố tỏ ra là một người đàn ông thật thụ muốn bảo vệ người mình yêu.
"Việc xong rồi! Đúng là xui xẻo thật! Gặp ngay một tên bệnh hoạn!"
Mạc Đổng Quyên than thở.
"Cũng đâu có bệnh hoạn bằng mày!"
Phương Vy trêu chọc.
"Tự nhiên bẻ chĩa qua tao!?"
Mạc Đổng Quyên trợn mắt nhìn cô.
"Thích!"
Cô ngang ngược.
"Mày!"
Mạc Đổng Quyên tính nhào đến nện cho Phươngvy một trận thì bị Thiên Vương cản lại.
"Thôi được rồi! Về thôi!"
Sau đó kéo Phương Vy đi lên con Ferrari đã đợi sẵn ngoài cổng. Cô cũng không quên ngoái đầu lại lè lưỡi một cái chọc quê Mạc Đổng Quyên rồi mới chịu ngồi vào xe. Tâm trạng của cô thật sự chẳng có gì giống như bị doạ sợ cả. Có phải là Thiên Vương không để ý đến điểm này không?
Mạc Đổng Quyên nhìn Phương Vy đi lên xe, trong lòng tức điên lên hết. Không hiểu sao cô và nó lại trở thành bạn thân của nhau được nữa! Đúng là sai lầm! Nghĩ rồi cô cũng đi vào nhà xe để lấy xe ra về.
Khoảng sân cuối cùng chỉ còn lại một mình Mai Tuấn Khôi, chính xác là không ai để ý đến sự tồn tại của anh. Anh vô hình như vậy sao? Ngay cả những nữ sinh bình thường say đắm anh cũng bỏ đi hết rồi! Lần đầu tiên anh thấy cô đơn như vậy a!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Lý Kiều Ân nhìn từng người trong nhóm Phương Vy ra về, trong lòng liền xác định rằng, cô sẽ huỷ cuộc hẹn ngày mai, cho dù đây có là sự cố ngoài ý muốn đi chăng nữa.
Tiếng chuông tin nhắn từ điện thoại cô vang lên. Cô nhẹ nhàng lấy nó ra, đôi mắt chuốt đầy mascara nhìn dòng chữ ghi trên điện thoại.
Là tin nhắn của Từ Nghiêm! Hắn ta dám đe doạ cô?
Lý Kiều Ân ngước mặt lên nhìn xung quanh, cố tìm xem bóng dáng của Từ Nghiêm đâu. A! Hắn ta đang đứng ở gốc cây đằng kia! Và... đang nhếch mép đe doạ cô sao?
Cô cũng không yếu thế nhìn lại.
Hắn không sợ, cô sợ gì chứ!
Thế quái nào lại giải quyết xong rồi? Bằng cách nào?
Lý Kiều Ân trợn mắt nhìn lên gốc cây mà Từ Nghiêm đã đứng. Hắn ta đi mất rồi! Rốt cuộc chuyện của bọn họ giải quyết như thế nào? Tại sao trong lòng cô lại cảm thấy nhói lên như vậy?
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ngồi trên xe, Thiên Vương vẫn không rời Phương Vy nửa bước.
"Lúc nãy cô không sợ sao?"
Cậu lo lắng hỏi.
"Chơi với Mạc Đổng Quyên, mấy cái chuyện bắn giết, rồi súng ống này nọ là chuyện bình thường!"
Phương Vy thản nhiên đáp.
Chuyện bình thường? Chả lẽ cậu lo sai rồi sao?
"Thế cô không sợ một ngày nào đó chính cô ta sẽ chĩa súng vào đầu cô à?"
"Nó không có khả năng và cũng không có lí do gì để làm như vậy cả! Điều kiện gia đình nó tốt hơn chị, chị với nó cũng là bạn thân gần 12 năm rồi! Hiểu nhau còn hơn ba mẹ nó nữa mà!"
Phương Vy ngồi giải thích với cậu, nhưng chỉ là một phần thôi, phần còn lại cô không muốn, cũng không thể tiết lộ cho cậu biết (nhĩ nhiên là bao gồm cả các reader cụa ta ^^). Nhưng nhiêu đó thôi cũng đủ để cho cậu tìm cách hiểu cô hơn rồi.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Dương Mịch Ân nhìn thấy xe của Thiên Vương từ xa chạy về liền tức tốc chạy ra đón, khuôn mặt biểu lộ đầy sự lo lắng. Đợi khi xe dừng lại hẳn, cô ta nhanh chóng đi đến bên cửa xe của Thiên Vương, giọng vạn phần lo lắng hỏi.
"Vương, cậu có sao không? Lúc nãy mình nghe người báo về rằng, dạ hội trường mình xảy ra chuyện. Tên Uy Mãn Lực đó có khiến cậu bị thương ở đâu không?"
Nói rồi, cô ta dùng ánh mắt thăm dò quét từ trên xuống, không trừ bất cứ một chỗ nào của Thiên Vương. Cảnh tượng này lại làm Phương Vy nghĩ đến một loại người hay xuất hiện trước mặt những cô gái Hàn Quốc và Nhật Bản mà cô thường thấy trên TV - biến thái! Quả thật rất giống nha!
"Phương Vy không sao thì tôi cũng không sao!"
Thiên Vương lạnh lùng trả lời.
Câu trả lời này của Thiên Vương đã dập tắt đi ý nghĩ 'bên cạnh cậu ta đã có một người yêu thương cậu ta như Dương Mịch Ân, thì cậu ta cần gì phải để ý đến cô, bày ra hình ảnh hết mực yêu thương đối với cô' của Phương Vy. Cô cảm thấy thật sự phân vân khi lúc thì cậu bày ra ánh mắt hỗn độn khi nhắc về Dương Mịch Ân, lúc thì cậu lại tỏ ra rất đàn ông trước mặt cô, muốn bảo vệ cô. Giữa cô và Dương Mịch Ân, cậu nghiên về bên nào? Điều đó đối với cô không quan trọng. Cô không muốn dính liếu đến chuyện tình cảm nữa! Nó rắc rối lắm!
Không nói không rằng, Phương Vy đi thẳng vào nhà, mặc cho 2 người kia tình tứ.
"Cô ta không sao mình càng nghi ngờ là cậu có sao đó!"
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
"Cô Phương Vy, cô không sao chứ?"
Chị người hầu có hàm răng khểnh mà Phương Vy cảm thấy có thiện cảm nhất cái biệt thự này lên tiếng hỏi thăm cô, ngay tại cửa ra vào. Cô cũng khá bất ngờ đấy chứ, không ngờ lại có người quan tâm đến cô!
"Em không sao!"
"Thật không? Tôi nghe cô Mịch Ân nói chuyện với người kia bảo rằng tên khủng bố đó đáng sợ lắm! Vũ khí mà hắn sử dụng cũng rất tân tiến, chưa hề có trong quân đội bất kì nước nào."
Cô ấy nghe lén mà biết nhiều thông tin như vậy ư?
"Cô ấy nói phải. Nhưng em thật sự không bị làm sao cả!"
Phương Vy nở một nụ cười để thuyết phục chị ấy tin. Nhưng trong lòng cô lại đang nghi ngờ. Tại sao người đưa tin kia lại không phát hiện ra một người bình thường như chị ấy đang nghe lén nhỉ? Hay chăng anh ta lấy thông tin từ đâu đó chứ không phải trực tiếp đến hiện trường? Điều này hoàn toàn có thể xảy ra! Nhưng còn phần Dương Mịch Ân thì sao? Cô ta cũng không phát hiện ra à?
"Thế thì tốt rồi! Mà cô đừng kêu tôi bằng chị. Tôi với cô bằng tuổi nhau đấy!"
Chị... À, không! Cô người hầu xấu hổ nhắc!
"Vậy sao? Thế cô học trường nào?"
Phương Vy phấn khởi. Không ngờ cô lại tìm được đồng mình ngay chính trong ngôi nhà này. Vui quá!
"Tôi là phận người hầu, làm gì mà được đi học chứ!"
Cô ấy xụ mặt, dáng vẻ rất tội nghiệp.
"Gì mà người hầu với với không người hầu chứ! Miễn là con người thì cô phải được đi học! Hay là... Thiên Vương nó cấm người hầu không được đi học?"
"Tôi không có!"
Thiên Vương từ sau lưng Phương Vy nói vọng xuống, làm cho cô giật mình. Lần này cô lại không cảm nhân được bước chân của cậu ta!
"Không phải em cấm thì tại sao cô ấy không được đi học?"
Phương Vy quay ra hướng cậu, hỏi.
"Tại sao cô không hỏi cô ta!"
Nói rồi, cậu đi thẳng lên lầu.
"Đồ dở hơi!"
Phương Vy tức giận hét lên. Khi không đi vào nói một câu rồi đi luôn. Đúng là rảnh mà!
"Cậu ấy không có cấm. Tôi chỉ là sợ tôi đi học rồi thì ai sẽ làm công việc nhà. Lúc đó mỗi người trong nhà sẽ lãnh thêm việc của tôi nữa, tội họ lắm! Cô đừng giận cậu chủ nha!"
À, thì ra là như vậy! Nhưng cô nghĩ sai cho nó thì sao chứ? Ai bảo hình tượng trong lòng cô nó lại xây nên độc ác như vậy thì ráng chịu!
"Ây ya! Ngôi nhà to như vậy mà sợ thiếu người ư? Việc của cô cứ giao cho ai làm việc ít nhất trong nhà mà làm. Cô nghỉ một buổi đi học chả lẽ không thể à? Đừng lo! Tôi giúp cô nói chuyện với Thiên Vương! Ok?"
Phương Vy quả quyết. Không hiểu sao nhưng cô thật sự hoàn toàn tin vào lời cô gái này nói, như người thân trong một nhà, luôn luôn tin tưởng nhau. Một người lạ đặc biệt mà cô chưa từng dè chừng.
"Như thế có được không?"
Cô ấy dè chừng hỏi.
"Được mà!"
Phương Vy chắc chắn thêm một lần nữa.
"Mà cô tên gì thế?"
"Phương Nghi."
Nghe thấy cái tên đó, nụ cười trên môi Phương Vy dần dần nguội lại, khuôn mặt cô thất thần. Phương Nghi? Cái tên này, sao lại giống đến như vậy?
"Tên của cô hay quá! Nó lại còn có từ giống với tên tôi nữa!"
Phương Vy khen cho có lệ, nhưng Phương Nghi nghe nói thấy liền cười tít mắt. Không ngờ cô chủ lại tốt với cô như vậy, lại còn giúp cô đi học. Cô ấy quả thật chả khác gì với lúc trước!
"Thôi cô cũng mệt rồi! Cô lên trên nghỉ đi!"
Phương Nghi nhắc.
Phương Vy "ừm" một tiếng rồi đi thẳng lên lầu. Cô lại bị lôi về quá khứ. Cái quá khứ đau lòng đó, tại sao cô muốn quên mà không được? Đường lên phòng hôm nay sao lại dài như vậy? Nó xa lạ với cô quá! Mà cũng phải thôi! Vì đây có phải là nhà cô đâu! Xa lạ là phải! Cô mệt rồi, cô không muốn đi nữa! Cô cũng không muốn mạnh mẽ nữa, cô mệt rồi! Đừng bắt cô chịu đựng quá khứ, cô không muốn! Cô không muốn!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Cầm lọ thuỷ tinh có chứa một con Marimo (gg đi mấy nàng ^^) trong tay, Phương Vy tiến đến gần ban công. Gió đêm từ bên ngoài thổi vào, vừa lạnh lại vừa dễ chịu. Nó cuốn những phiền muộn của cô bay đi, đi thật xa.
"Bây giờ đã cảm thấy sợ rồi à?"
Thiên Vương từ bên trong đi ra, đứng ngay bên cạnh cô.
"Sợ!"
Phương Vy nhìn vào con Marimo trong tay, quả thật nổi sợ của cô đã đến. Đến rất nhẹ nhàng nhưng lại đau đến thấu tim.
"Được rồi! Vào trong thôi! Việc qua rồi!"
Thiên Vương ôm lấy vai Phương Vy, nhẹ nhàng nói.
Phương Vy cũng rất ngoan ngoãn theo cậu vào trong, để cậu nằm bên cạnh, ôm lấy cô vào lòng, một cái ôm rất chặt, rất ấm áp. Cô ngước mắt lên nhìn chiếc cằm kiên định của cậu, nó rất đẹp! Nhưng không phải! Nó không giống! Đây chỉ là thay thế thôi, không phải thật!
Giấc ngủ cứ như thế ập đến với Phương Vy, trong nỗi an tâm khi có người bên cạnh và một nỗi buồn, một quá khứ cứ nhè nhẹ thấp thoáng trong tâm trí cô.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
"Diệp Cẩn! Em về rồi!"
Một cô gái có mái tóc đen thơm ngát mùi hoa oải hương chạy vào căn nhà gỗ chắn chắn. Cô ta mặc đồ đồng phục nữ sinh đơn giản của ngôi trường trong làng. Khuôn mặt cô xinh đẹp, nụ cười cô ta toả nắng. Cả căn nhà dường như bị giọng nói thanh thoát của cô làm cho ấm áp hơn, hương thơm nhẹ nhè của cô cũng góp phần làm cho căn nhà thêm thơ mộng, lãng mạn. Nhưng đó là trước khi cô bước vào bếp. Cảnh tượng trong bếp thật sự là doạ cho cô sợ chết khiếp, tim trở nên thắt lại.
"Diệp Cẩn!!!"
Tiếng kêu thất thanh của cô vang lên. Do ngôi nhà nằm giữa cánh đồng hoa oải hương tím rực, tiếng kêu của cô lại không đủ lớn để vọng vào bên trong làng đông người, nên không có bất cứ ai đến giúp. Cô bắt đầu khóc, từng giọt từng giọt rơi trên khuôn mặt xinh đẹp, làm cho nó trở nên diễm lệ mà yếu đuối.
"Vy Vy, đừng khóc!"
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
"Diệp Cẩn!"
Phương Vy giật mình tỉnh giấc, lưng cô ướt đẫm mồ hôi, tóc cũng bị mồ hôi thấm ướt, bết lại. Đặc biệt là khuôn mặt sợ hãi của cô, nó nói cho người khác biết cô đã gặp ác mộng. Và cái hình ảnh sợ hãi này của cô, cũng là lần đầu tiên có người ngoài nhìn thấy.
"Chuyện gì vậy?"
Thiên Vương đưa khuôn mặt lo lắng nhìn cô, tay đặt ở lưng cô vuốt vuốt để trấn an.
Phương Vy nhìn cậu, ánh mắt vẫn không giấu được sợ hãi. Cái giấc mơ đó, đã lâu lắm rồi cô không nhìn thấy, tại sao bây giờ nó lại quay trở lại? Chẳng lẽ người đó muốn nhắc cô điều gì?
"Uống nước đi!"
Thiên Vương đưa ly nước đến bên cạnh cô. Cô ngước lên nhìn cậu rồi nhận lấy ly nước, uống cạn.
"Sao rồi? Đã đỡ hơn chưa?"
Đây có lẽ là lần đầu tiên Thiên Vương lo cho người khác như vậy, mà chắc cũng chỉ có một mình cô gái này được hưởng cái sự chăm sóc đặc biệt đó thôi. Cô ta đã nhìn thấy được khuôn mặt thật đừng sau lớp mặt nạ lạnh lùng của cậu. Đây là một ân huệ!
Phương Vy giao lại cái ly cho Thiên Vương, bắt đầu ổn định lại tâm trạng. Cô không hơi đâu mà quan sát khuôn mặt của cậu nó như thế nào. Cô còn chưa hết sợ mà!
"Cô mơ thấy ác mộng à?"
"Ừm."
"Thế Diệp Cẩn là ai?"
Không bất cứ cái gì có thể qua mắt được cậu. Dù chỉ là một tiếng kêu nhỏ, cậu cũng có thể nghe rõ và nhớ rất lâu.
Phương Vy không ngờ Thiên Vương lại biết đến cái tên đó. Trong lòng có chút hỗn loạn.
"Chị không biết!"
Sau đó nằm xuống kéo chăn trùm kín mít. Thiên Vương nhìn thấy thái độ này của cô, đôi lông mày liền nhăn lại. Rốt cuộc chàng trai đó là ai?
Lúc đó là nửa đêm, tất cả mọi người đều ngủ hết, trừ một người. Cô ta cũng có quá khứ khó quên, có thù hận trong lòng, nhưng tất cả đều được giấu rất kĩ, chỉ chờ ngày hành động.
--------------
- Thiệt ra cái vụ quá khứ ta tính mấy chương sau mới đăng, mà thôi chương này còn bí ý tưởng, viết luôn Ó v Ò Ahihi
- Đọc rồi nhớ VOTE!!!!!!!!!!!!!!!!:**






![[Fairy Tail][Nalu] Cuộc Hôn Nhân Ép Buộc](https://cdn.kiemhiep.net/images/cover/fairy-tail-nalu-cuoc-hon-nhan-ep-buoc-d20406.jpg?w=280&q=75)


