Đỉnh Cấp Tông Sư FULL

Chương 2093: Chương 2093

Hà Nhiếp nào hiểu đượỢc dưới tình huống sinh mệnh lực đẩy đù, uy lực của Thái U Hòa có thể tăng vọt gấp bội lần! Dù ông ta không phục, cũng phải kim lại. Lúc này. Bằng mắt thường có thể thấy được, Thái U Hỏa đang cuộn trào vô cùng dữ dội, kiếm pháp mà Cổ Thần đang liểu lĩnh thi triển, những kiếm quang đang kéo dài ấy thế nhưng lại bắt đầu run rấy, bắt đầu vùng vẫy, bắt đầu lùi bước! Trên con đường kiếm đạo từ trước tối nay, kiếm quang vẫn luôn kiên cường, ấy vậy lại dần trở nên sợ hãi. Sau đó. Thiêu đốt. Kiếm quang kia đầu đã bị ngọn lửa màu tím hồng nuốt chừng. Đến cà tro cốt cũng chång còn sót lại. "Không!" , Cố Thần tuyệt vọng gào thét. Vào lúc này, khát vọng sống sót bùng lên trong anh ta. Trong lúc gào thét, đầu tiên, anh ta vận dụng hết tất cả Tiên Nguyên còn sót lại trong cơ thể mình, không hề do dự, không chút dư thừa, bao phù xung quanh cơ thể minh, tạo thành một cái lồng Tiên Nguyên, hòng mưu toan ngăn chặn đòn đánh của Tô Minh. Tiếc rằng. Nó có ích gì không? Cảnh tượng trước mắt chẳng khác nào đao chặt thịt bổ dưa hấu, biển lửa vô tận Thái U Hòa vừa mỗi vụt qua, cái lồng Tiên Nguyên bao phủ quanh người Cố Thần nhanh chóng biến thành hư vô. Cố Thần như đang định gào thét cái gì đó, nhưng lại không có âm thanh gì, bởi lẽ, anh ta cũng đã bị biển lửa nuốt chững. Bao gồm cả thân thể lẫn thần hồn, tất cả đã bị ngọn lửa nuốt chừng thành hư vô. Người chết không thể chết thêm lần nữa. Trận chiến gây cấn hồi hộp, tưỡng chừng như bất phân thắng bại, có một không hai mà mọi người võ cùng mong đợi, thế nhưng kết quả lại là Tô Minh giải quyết dễ dàng như trở bàn tay, bất kế là hình thức hay thời gian tiêu tốn, tất cả đều khiến cho người ta cầm giác như chẳng đáng cho Tô Minh làm nóng người nữa, dễ dàng giải quyết cứ như cả hai không cùng một cấp độ vậy. "Già, tất cả đều là giả, ha ha ha, tất cả đều là giả, ha ha ha. ở một góc của võ đài trong hưu không, Có Vân Chu la lối một cách khó hiểu, tóc tai bù xù, trông ông ta có vài phần thần kính, vừa khóc vừa cười, hơi thờ vô cùng hỗn loạn, dưỡng như đã tầu hòa nhập ma rồi. Có Vân Chu bị kích thích đến mức tâm cảnh vỡ nát, võ đạo chấm hết, ngay cả thần hồn cũng rơi vào trạng thái hỗn loạn. Ông ta điên điên khùng khùng, bước từng bước đi vào khoàng không gian vô tận, nghiêng nghiêng ngã ngã chạy về phía bóng tối vô tận trong hư không. " Bố. , Có Hoàng Sí đã tối bên cạnh Cố Vân Chu, theo bản năng, ông ấy định ngăn cần Có Vân Chu đang điên khùng chạy vào trong hư không, nhưng, cuối cùng, ông ấy vẫn không ngăn lại. Bởi lẽ, ông ấy hiểu rằng, ngăn cản thì sao, cho dù Có Vân Chu khôi phục lại bình thường thì sao, một khi thần trí bố ông ấy binh thường trở lại, chắc hẳn bố sẽ rất đau khổ, rồi không thể chấp nhận được sự thật mà tự sát, vậy chẳng thà không khôi phục còn hơn. Rốt cuộc, Cố Vân Chu bỗng nhiên phát điên, một phần nguyên nhân là do tiềm thức không muốn chấp nhận hiện thực xây ra trước mắt mình. Nhưng mà, Có Hoàng Si để lại một hồn ấn trên người Có Vân Chu, it nhất, bắt cử lúc nào ông ấy cũng có thể biết bố mình lang thang ở đâu trong hư không vô tận.

Truyện khác cùng thể loại