Đến Chết Vẫn Còn Cười Full
Chương 35: Chương 35
Tất cả mọi thứ như một giấc mơ, nói đúng hơn nó còn hơn cả ác mộng, chỉ mong cơn ác mộng ấy sẽ trôi đi không bao giờ xuất hiện, nhưng điều ấy sẽ không xảy ra vì đây là thật. Băng vải quấn quanh mắt, đôi chân mảnh khảnh chỉ toàn là vải trắng bao bọc. Trên ngực có in nhiều vết sẹo được bôi thuốc. Khuông mặt kia, phải, trước đây người ấy rất xinh đẹp, đáng yêu, khuông mặt lúc nào cũng tươi cười trong sáng, tâm hồn ngây thơ không có chút vết bẩn. Người gặp người thương, nhưng giờ đây nhìn lại có ai tin đó là cậu bé của mười mấy năm trước. Bên trong phòng phẫu thuật, chỉ có một bác sĩ và hai tá , đang cố gắng hết sức mình, Hoàng Tiết mặc dù là bác sĩ đông y nhưng cũng phải biết chút dao kéo. Mồ hôi chảy dài trên mặt y. Y muốn cứu người này, y biết cậu vẫn còn sống, nên y sẽ cố hết sức mình.
Bên ngoài, viện trưởng Ôn không kìm nổi nước mắt, bà không tin được cả đời này bà đã phạm phải một sai lầm lớn như vậy, từ lúc đưa cậu cho Lục gia thì bà đã không an tâm. Bà ngồi ôm ngực mà khóc, mọi người ở cô nhi viện đều là người nhà bà, khi gửi được một đứa trẻ cho một gia đình khác bà cũng cảm thấy buồn, nhưng cũng thấy vui vì đã cho đứa bé ấy có một gia đình hoàn mỹ.
Cô giáo dạy học cho cậu lúc trước, không dám nhìn thẳng, cũng chẳng dám nói gì, không biết sao trong lòng như có búa đang đập vào tim như đang trách cứ cô. Yên Đình Đình hai tay nắm chặt tà áo, nước mắt không biết lúc nào đã rơi trên má. Mã Liêu thấy cô và viện trưởng khóc thì lấy khăn giấy ra đưa cho hai người. Cô là cô giáo mới vào nên cũng không biết chuyện gì, hồi nãy nghe viện trưởng kể lại cũng thấy buồn thay. Từ xa xa có một cô gái xinh đẹp đi đến, bước chân có chút nhanh chóng, vì trong bệnh viện cấm chạy nhảy nên cô ấy có chút hối hả. Cô gái đó đi đến bên cạnh viện trưởng nói:
- " Tiểu.. Thanh trở về sao ạ ". Ngọc Châu cầm tay viện trưởng nói
- " Đú.. ng vậy, tiểu Thanh, tiểu Thanh trở về rồi, hồi nãy A Tiết gọi cho bà " viện trưởng lấy khăn giấy lau lau mắt nói giọng có chút nghẹn
- " Vậy.. vậy tại sao tiểu Thanh lại ở trong bệnh viện, em ấy bị gì sao? "
Cô lo lắng hỏi
- " Ta cũng không biết, nhưng A Tiết nói thì tiểu Thanh đang rất nguy hiểm "
- " Vẫn chưa xong sao " cô lo lắng, mắt nhìn lên cái đèn báo hiệu màu đỏ kia. Từ xa có một đứa bé đi đến, vì đây là bệnh viện của baba nên nó muốn đi đến thế nào cũng được. Nó hôm nay học xong liền chạy đến tìm baba, nó muốn ôm baba của nó, hôn chụt chụt vào má ba ba nữa. Nhưng khi nó thấy viện trưởng, cô giáo Đình,cô giáo Mã và cô Ngọc Châu thì bước chân nó liền chuyển nhanh đi đến hỏi.
- " con chào viện trưởng, thưa cô Đình, cô Mã và cô Ngọc ạ " nó khoanh tay cúi đầu chào
- " Tại sao con lại đến đây?" Cô Mã nhìn nó hỏi
- " Dạ, thưa cô con đến tìm baba "
- " Hôm nay baba con bận rồi, bé ngoan, mau đi về đi, kẻo ba con lại mắng con đấy "
- " nhưng.... con muốn " nó chưa kịp nói xong thì cô Mã đã ôm nó đi về, vì cô ở đây cũng không giúp được gì, với lại ở cô nhi viện cũng không có người lớn ở đó, nên cô xin viện trưởng cho cô về trước giữ các trẻ. Viện trưởng cũng quên mất chuyện ấy liền đồng ý. Nó bị ôm đi thì lòng bực bội " hừ hôm nay nó không được ở với baba, hừ hừ hừ ".
.
.
.
..
.
.
.
.
.
.
.
.
Hé lu mn ❤️ mọi người ở đó có lạnh không, mn nhớ mặc ấm vào nhé lớp diu 😙






