Đến Chết Vẫn Còn Cười Full

Chương 34: Chương 34

Hắn như người mất hồn khi nghe tin cậu đã chết, A Tình và A Tính xông vào thì thấy thân xác cậu - " Cậu ấy... à không phu nhân.." A Tính có hơi lo lắng hỏi A Tình - " Phu nhân.... chết rồi " A Tình nhắm mắt lại, coi như đây là giải thoát cho phu nhân, người sẽ không bị hành hạ nữa. - " Không, không phải, y chưa chết, y chưa chết.... KHOOOOOOOOOONG " hắn tức giận đập bàn ghế, rồi chạy lại dùng roi quất mạnh vào cậu - " Mày mau tỉnh lại, ai cho mày chết hả, thằng dâm đãng kia, ai cho mày chết " A Tính chạy lại ngăn cản hắn - " Boss à, ngài bình tĩnh đi, phu... nhân phu nhân đã chết thật rồi " A Tính cũng buồn, A Tình cũng không chịu nổi mà kêu người đem cậu đi. A Tình không muốn đến thân xác cậu cũng bị boss đánh cho nát. Tại thời điểm đó, ngón tay cậu khẽ động nhưng không ai biết. Đến sáng hôm sau đoàn người khiêng cậu đem mai táng. Chỉ có Boss và A Tính là không đi. A Tình cũng những người khác đặt cậu vào hòm. Có lẽ do ông trời cũng nhìn thấy số phận oan nghiệt của cậu nên cũng đã rơi lệ. Một trận mưa cực lớn rơi xuống. - " A Tình ca, trời mưa rồi hay cậu trở về trước đi, bọn tôi sẽ đợi hết mưa rồi hoàn thành công việc " Đoàn người được mướn chôn cất nói. - " thôi được, tôi về trước " A Tình nghĩ bây giờ chắc Boss ở nhà đã nổi khùng lên mà đập phá đồ đạc hoặc nổi trận lôi đình rồi. Nên A Tình cũng tăng tốc trở về. Trời hết mưa, bọn khiêng quan tài leo lên núi. Một người trong đó nói: " để ở đây đi, mở nắp ra xem, teo nghe nói thằng này có nhiều vật quý đeo bên người lắm. -" Được rồi, ba hai một " nắp quan tài được mở ra, một thiếu niên 17 tuổi thân hình nhỏ bé, mắt bị mù, chân bầm tím, trên tay đeo một chiếc nhẫn dính chặt vào tay " Bọn chúng từ bỏ lấy chiếc nhẫn kia rồi gom hết đóng tài sản xung quanh, khi định đóng nắp quan tài lại thì bị một tiếng kêu làm hốt hoảng - " Đm trong rừng có gấu, chạy thôi " Chưa kịp đậy nắp quan tài lại thì đã chạy mất tiêu. Một thanh niên đi ra từ trong góc cây: " Một lũ ngu ngốc " anh ta đi lại phía cái hòm và nhìn thấy cậu. Anh ta ngạc nhiên đến nỗi làm rớt rổ thuốc mà anh ta vừa hái được, hai tay run run chạm vào khuông mặt quen thuộc đó, nước mắt chậm rãi rơi, miệng nói lên một tên làm anh ta khơi ngợi mọi kí ức: " Tiểu Thanh ". Anh ta dùng tay bắt mạch cho cậu, thấy cậu vẫn còn sống liền vác cậu chạy về: " Tiểu Thanh, cố lên, anh sẽ cứu em ". Yayyy, bé thụ đã được cứu rùi 😙 Vì con bạn rủ đi bắn súng nên tạm dừng tại đây. Mọi người đoán xem anh ấy là ai nà ❤️

Truyện khác cùng thể loại