Đến Chết Vẫn Còn Cười Full

Chương 29: Chương 29

Cánh cửa mở ra trước mặt hắn là một bàn ăn thịnh soạn phong cách, nhưng mà người hắn đang tìm kiếm ở đâu, đẩy cửa đi vào, có chút nóng vội hắn thấy cậu nhỏ bé đang ngồi trên ghế sofa ôm khư khư cái gối. Hắn đi lại nhìn cậu và nói với chất giọng ôn nhu nhất có thể: - " Em muốn ta cùng ăn với em sao " Hắn đưa tay ra xoa đầu cậu, cậu gật đầu, tỏ ý nói đúng rồi. - " Em nhớ anh không " hắn là chính muốn cậu mở miệng nói chuyện. Cậu định lắc đầu nói không nhưng nếu nói vậy, hắn sẽ đánh cậu te tua nên gật đầu nói: " c.. ó " - " anh cũng nhớ em lắm " hắn vui mừng hôn vào môi cậu rồi ôm cậu thật chặt như sợ điều mình nghe là sai. Âm vang không lớn lắm nhưng đủ cho hai người nghe: " ột ột...." Bụng của cậu vang lên, cậu có chút xấu hổ cho chuyện này, hắn cười cười rồi bế cậu lên: - " Được rồi, chúng ta ăn cơm thôi, anh cũng đói " Hắn ngồi xuống ghế rồi để cậu ngồi lên đùi hắn, quá trình ăn nhìn cẩu lương đến phát khiếp. Cậu đang cố chiều theo ý của hắn, hôm nay cậu không muốn bị đánh, vậy cậu chỉ việc ngoan ngoãn ngồi để cho hắn đút cậu. - " Vậy... tôi có thể ưmmm.... đi ra ngoài được.. không " cậu đang cố can đảm xin hắn cho cậu đi ra ngoài - " Em muốn đi đâu sao " - " Tôi.. muốn đi hít thở không khí " - " Trong phòng không có không khí sao " - " Không phải... ý.." - " Em không được đi đâu hết, ngoan ăn hết đi, chút nữa anh sẽ kêu A Tính đưa em về " hắn hôn lên cổ cậu rồi xoa đầu cậu. - " Được.." _____________ "_" _________________ - "Thưa cậu chủ, tôi đã tìm được cậu ấy rồi, cậu ấy hiện tại đang sống ở ***" - " Làm tốt lắm " tên đó đưa tay lên sờ vào cái cặp nhỏ xinh xinh nhưng đã mòn theo năm tháng. Mọi chuyện như là một giấc mơ. Ít lắm mn ạ huhu 😭 xin lỗi nhiều nhiều, dạo này ý tưởng đang dần mài mòn, mình sẽ cố gắng

Truyện khác cùng thể loại