Đến Chết Vẫn Còn Cười Full

Chương 28: Chương 28

Sau một đêm đau đớn thể xác lẫn tinh thần của cậu, sáng hôm sau cậu ngủ như say chết nên không biết mình đang ngồi trên máy bay. Khi tỉnh dậy cậu cảm nhận mùi hương xung quanh hơi lạ, cảm giác không quen thuộc, mặc dù cậu không thấy gì nhưng 5 giác quan kia cũng rất nhạy tạo cho cậu một cảm giác không an tâm. Cậu cố nhớ những chuyện hôm qua nhưng đầu có chút nhói, đang chật vật ôm đầu thì cửa phòng đột nhiên mở ra, cậu thận trọng nói: " aa.. i vậy ". Rồi nghe tiếng bước chân đi lại rồi đứng yên: - " Thưa phu nhân, tôi là A Tính, Boss dặn tôi đến để hỏi phu nhân muốn ăn gì " A Tính cười cười nói - ".... A.. Tí.. nh...... đây là... đ" Cậu yên tâm và muốn hỏi A Tính đây là đâu thì bị A Tính ngắt lời - " Thưa phu nhân, ở đây là Australia, nơi Boss đang làm việc ạ " - " Tạ... i sa... o.... tôi " cậu hoang mang, Australia??? Tại sao mình lại ở đây - " À, hôm qua là do buổi tối Boss đã bế người từ biệt thự lên trực thăng để bay từ Trung Quốc sang Australia a~" A Tính nói tới đây thì không thể không nở nụ cười ngại ngùng, nhớ tới chuyện Boss dặn cậu vào vấn đề chính. " Phu nhân người muốn ăn gì cho bữa sáng hôm nay " - " ơ......... chá.." - " Người muốn chả cá, ok chả cá, người muốn uống thêm gì không " - " Không không.... ý.... tôi... l.. à " - " Ể đúng rồi, Boss cũng chưa ăn sáng, sao phu nhân không cùng ăn sáng với Boss để tâng thêm tình cảm, ây da cứ để đó cho A Tính đây sẽ giúp phu nhân " nói xong A Tính chạy mất tiu Cậu như nghe trống đáng ngang tai, ăn chung với hắn á, không không muốn một chút nào, cậu đang loay hoay thì một đám người hầu đi vào, chào cung kính rồi bế cậu đi vào phòng tắm. Đã lớn đến chừng này tuổi rồi mà vẫn bị xem như là con nít, nhìn như cậu chẳng mập thêm được miếng nào, cao thì có lên một chút, bây giờ người ta nhìn cậu chẳng khác gì nhìn học sinh lớp 6 đâu, nhưng thật ra cậu đã tận 16 -17 tuổi. Họ mặc cho cậu một bộ áo sơ mi sau đó khoác thêm một cái áo khoác lên màu trắng và đặc điểm trọng yếu là ở đây họ không cho cậu mặc quần hay thậm chí là quần lót, nhưng với thân hình lùn thấp bé, cái áo khoác có thể che phần bắp đùi nhỏ của cậu cũng tạm thời che luôn mông và ***. Nhìn cậu rất gợi tình luôn. (Đây là bộ đồ cậu mặc) Đây không phải là lần đầu tiên cậu mặc loại này nhưng thật sự rất rất ngại, với lại còn phải ăn cơm với hắn, cậu cảm giác không ổn, eo và mông cậu còn rất đau. Sau một lúc nữa lại nghe tiếng va chạm cạnh bàn, A Tính đi lại và nói: - " Thưa phu nhân, Boss đang đến, người đã chuẩn bị hết chưa, à bàn ăn được đem đến phòng luôn ạ, đây tôi dẫn người ngồi " nói xong A Tính dẫn cậu đến ghế ăn. Ghế này dành riêng cho cậu, vì cậu rất lùn. ______ Ở trên công ty _____ Hắn đang làm việc rất nghiêm túc, nhìn bàn làm việc của hắn giấy tờ, hồ sơ và các sấp văn bản chất chồng như núi. Người ta nhìn vào cứ như học sinh đang ôn bài cho kỳ thi cao khảo. Công việc đáng lẽ sẽ hết nhanh nếu hôm qua hắn không về nhà thăm cậu, tại hắn chịu không nỗi. Nên mới ra sự cố này. Hắn đã chuyển bớt đi nhưng đây là một số giấy tờ quan trọng chỉ được một mình hắn xử lý. A Tình đứng một bên chuyển giấy tờ cho hắn mà cũng mệt muốn chết. Hắn đã làm từ hồi 3h sáng rồi, đến giờ cũng hơn 9h30 phút. Làm việc với hắn chuyện dày vò thân xác A Tình đã quen nhưng A Tình lo cho Boss, sợ hắn ngất xỉu rồi đến tai ông chủ bà chủ là chết. Một hồi A Tính chạy vào thấy A Tình đang làm việc thì nói với Boss chuyện cậu muốn ăn chung với hắn. Hắn có một chút chấn động, hỏi tại sao cậu muốn ăn chung với hắn thì A Tính nói chuyện hắn chưa dùng bữa. Hắn cười cười rồi bỏ hết đóng hồ sơ chạy đi về khách sạn của hắn. Tới cửa phòng tổng thống (Vũ Huyền có một khách sạn riêng ở Úc nha mọi người ❤️) hắn chỉnh sửa quần áo thật nghiêm túc rồi thở bình tĩnh rồi mở cửa đi vào. Hé lu mọi người, mình biết điểm số òi, điểm số cực tốt luôn nên hôm nay mình sẽ quyết tâm ra truyện nhanh cho các bạn thân yêu ❤️

Truyện khác cùng thể loại