Cua lại vợ yêu !

Chương 70 : .

- Sao mẹ lại không thể biết được ! nhưng chắc hai bên hia đình sẽ biết sớm thôi . \- Con..... \- Hai đứa không thể nào hàn gắn lại sao ? - Hoàng phu nhân dò hỏi . \- Bọn con như hai cực nam châm cùng chiều ! đối phương dịch tới thì người kia đẩy ra ! Bọn con không thể ...... Thấy sắc mặt con dâu nhợt nhạt Hoàng phu nhân càng xót xa hơn , bà nắm lấy tay cô cố gắng an ủi . \- Có phải mẹ biết quan hệ thật sự của bọn con từ lâu rồi đúng không ? . \- Mẹ biết ...mẹ biết hết chứ ! bọn con cãi nhau to nhỏ ! số lần Nhất Long về nhà đếm trên đầu ngón tay ....Quản gia Thẩm đều báo hết cho mẹ . Cả chuyện bọn con ly thân nữa . Ước gì mẹ mà đánh cho thằng ôn con kia một trận mà nó tỉnh ra thì mẹ đã đánh nó không xót rồi . \- Con xin lỗi ! . Nói tới đây nước mắt cô bắt đầu rơm rớm . \- Con không phải xin lỗi ! không phải lỗi của con mà ! mẹ biết con đã toàn tâm toàn ý ....nhưng con trai mẹ không nhận ra . Mẹ mới là người phải xin lỗi con mới đúng . \- Nhưng mà...... con có thai sao ? Câu nói của bà làm Di Linh khựng lại , cô không muốn ai biết về sự xuất hiện của đứa bé . \- Anh ấy nói sao ạ ? . Hoang phu nhân gật đầu . \- Lúc đó con hoảng sợ quá nên tìm đại một lí do ! không ngờ ..... \- Mẹ còn đang nghĩ ! nếu con có thai , dù không phải máu mủ nhà họ Hoàng thì mẹ cũng sẽ nhận nó làm cháu ..... nhưng chỉ là giả sao . Ánh mắt bà hiện rõ sự thất vọng . Cô thấy có lỗi với bà vô cùng . ...Cuộc trò chuyện sướt mướt của hộ kéo dài khá lâu mới kết thúc . Di Linh tạm thời không về nhà . Cô về căn biệt thự riêng ở khu dành cho người giàu . Nhưng Linh An lại lo cho sức khỏe cô nên đã dọn đồ sang ở cùng Di Linh. Đã gần khuya , Di Linh lắc ly rượu ngồi ghế bàn bếp nhìn ra phòng khách . Căn phòng mới , nhà bếp mới , mọi thứ đều mới nó làm cô thấy có chút xa lạ . Đang mải đắm chìm trong suy nghĩ thì Linh An đi tới lấy mắt ly rượu của cô . \- Em làm gì vậy ? sao.... \- Chị đang có thai ! đừng bảo chị quên là mình đang có thai rồi đấy nhá ! Từ giờ đừng uống rượu nữa ! nếu không mai đứa trẻ sinh ra sẽ không được khỏe mạnh đâu ! Câu nói của Linh An làm Di Linh bất giác đưa tay sờ chỗ bụng nhô rõ ra của mình . Quả thật trong phút chốc cô đã quên mình đang có thai . \- Mẹ xin lỗi ! - Cô thủ thỉ đủ mình cô nghe thấy . Ting ting chuông cửa vang lên . Linh An đi ra mở cửa \- Giám đốc Lý ? - Linh An có phần ngạc nhiên nhìn Giang Thần . \- Tôi có thể vào nhà chứ ? - Giang Thần lịch sự nói. \- À ! anh cứ tự nhiên !. \- Sao muộn vầy cậu còn tới đây ? - Di Linh đi ra . \- Mình đến thăm em bé ! - Giang Thần hí hỏm nói bông đùa . \- Em lên phòng trước nhé ! có gì chí cứ gọi em ! - Linh An nói nhỏ rồi chạy lên tầng . \- Cái gì mà thăm em bé chứ ! đứa bé còn chưa thể nghe nữa mà ! - Di Linh xoa bụng nói . \- Vậy mình tới thăm mẹ đứa trẻ được chứ ? . \- Cậu thật là - Di Linh nở nụ cười thoải mái . \- Thời gian tới cậu có muốn đi du lịch ở đâu không ? mình sẽ sẵn sàng phục vụ mẹ bầu . \- Du lịch sao ? . Kể ra cũng khá lâu rồi cô chưa đi du lịch . \- Mình bận rộn với đống công việc mà quên mất mình còn đang ở độ tuổi thanh xuân tràn trề . \- Vậy cậu đang nghĩ mình là một bà cô khó ưa ở tuổi trung niên sao ! - Giang Thần pha thêm câu nói bông đùa vào nữa . \- Cậu thật là ..- Di Linh vỗ nhẹ tay anh . Bỗng dưng Giang Thần ngưng cười , sắc mặt anh vô cùng nghiêm túc . \- Cậu ly hôn rồi thì có muốn kết hôn lần nữa không ? Không gian bỗng im lặng đến lạ thường . \- Mình không nghĩ tới ! trước mặt mình chỉ có đứa bé này thôi ! \- Mình còn định sẽ lấy cậu để mình chăm sóc cả hai mẹ con ! - Giang Thần nói với giọng nửa đùa nửa thật . \- Cậu làm vậy người ta sẽ hiểu nhầm là cậu đổ vỏ cho ....... Di Linh chợt nhớ tới câu nói Kha Nguyệt. Giang Thần đơn phương thích cô . \- Gì chứ ! mình sẵn sàng luôn nè !. \- Thôi đi ! Cậu đừng phụ lòng bố mẹ cậu ! .- Di Linh hàm ý không muốn anh quá để tâm đến mình mà quên mất bản thân . Khi họ đang trò chuyện khá rôm rả thì Di Linh ngáp một cái , cảm giác buồn ngủ mắt cô như sắp nhắm tít lại . \- Cậu buồn ngủ sao ? \- Lúc có thai tới giờ mình hay bị buồn ngủ bất thường như vầy lắm ! Chắc không nói chuyện được với cậu nữa rồi . \- Vậy mình về đây ! Mai cậu muốn đi đâu không ? Giang Thần hơi lưỡng lự hỏi . \- Mình sẽ gọi điện sau ! Di Linh mở cửa cho anh còn không quên vẫy tay tạm biệt . Khi cả hai một người đã lên xe rời đi , một người đóng cửa tắt điện đi ngủ . Thì ở gần đó một ánh mắt hừng hực sự tức giận , ghen tuông đã nhìn thấy tất cả hành động của họ . Nhất Long cố kiềm chế tay nắm chặt vô lăng khởi động xe bỏ đi . Về tới nhà . Căn nhà hoàn toàn chìm vào bóng tối . Tại chiều anh đã đuổi hết người làm đi cả Quản gia Thẩm cũng phải về biệt thự chính . Nhược Vũ thị bị Hoàng phu nhân túm cổ về nhà dậy dỗ cho một trận . Anh bước vào nhà , không thèm bật điện mà đi thẳng tới quầy rượu " quý báu " của Di Linh. Tủ rượu trước kia rất nhiều nhưng do anh uống rất nhiều nên giờ đã với đi kha khá . Anh lại nhớ tới cảnh trước kia cô ngồi cô đơn ở vị trí anh đang ngồi uống rượu rồi khóc một mình , đến cả đèn cô cũng không muốn bật . Không biết cô đã khóc nao nhiêu lần , đau bao nhiêu lần rồi ? Trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh Giang Thần bước ra từ nhà Di Linh và khuân mặt tươi cười của cô khi ở cạnh anh ấy làm trong lòng Nhất Long máu ghen tuông càng ngày càng nổi lên . Anh đi lên phòng ngủ của hai người , vớ được gì anh đập cái đấy . Đến nỗi những mảnh thủy tinh ở bình hoa vỡ cắm vào tay anh cũng không biết . Ánh mắt anh mơ hồ nhìn thấy ảnh cưới của họ , anh tháo xuống rồi ngồi bệt xuống đất , đôi tay đang chảy máu lên chạm vào chỗ mặt cô . Anh nhìn rất lâu , trong đầu anh không một suy nghĩ . Cứ thế anh ngủ quên đi với bộ dạng luộm thuộm . Hihi tui hôm nay rảnh nên cố viết cho mấy bác nè . hẹn chap mới một ngày không xa . hic