Cận cute, cận đáng yêu

Chương 15: Cảm cmn nắng (2)

Thánh thần phù hộ cho con, có cần phải xui tới dậy không? Nó đã trốn rồi mà, sao nỡ lòng nào tìm tới nó nữa, ôi... trước mắt nó giờ đây là một anh siêu cấp soái ca đang dùng khăn tay giúp nó lâu mặt. Rồ man tịt quá đúng không? Phải chi chỉ có dậy thì đỡ biết mấy, ờ, để nói cho mà biết, anh này chính là sao đỏ cực nghiêm khắc của khối 12 trường nó (nó biết vì tuần nào ảnh cũng nhận giấy khen sao đỏ gương mẫu trong lễ chào cờ). Cười hì hì nhìn ảnh, phải dùng khổ nhục kế thôi, nó không muốn tên được xưng danh vào sổ vàng uy tín của anh đâu. - hì... anh... em... học trễ... lần đầu... bõ qua... Bật cười rõ tươi trước hành động đáng yêu của nó, anh đưa khăn tay cho nó rồi khẽ chớp chớp mắt. - anh đáng sợ vậy sao? Hơ, nhìn anh cứ như mèo con í, nó cứ đúng đực ra đó mà quên luôn cả đáp lời. Thấy nó như vậy anh lại cười, nhịn không được liền đưa tay bẹo má nó. - thôi được rồi, đáng yêu như dầy... hưm... bỏ qua cho một lần. Dứt câu anh bõ đi để lại một con ma nơ canh đang vừa sờ má mình vừa mỉm cười khúc khích. Á á á á, bùng nổ rồi, ánh mắt đó, nụ cười đó, lại cả bàn tay dịu dàng bẹo má nó nữa chứ. Ôi đệch... như thế này thì... nó cảm cmn nắng rồi. >< Đăng bởi: admin

Truyện khác cùng thể loại