Bộ đôi tinh nghịch

Chương 1 : Đi học trễ

Hôm nay là ngày 5_4_2015, bầu trời hửng nắng sau mấy trận mưa to. Tại 1ngôi nhà 3tầng màu trắng lung linh có một cô gái xinh đẹp với làn da trắng khôg tỳ vết , đôi môi anh đào chúm chím , cách ngủ của cô khá là độc đáo. Cô đang thả hồn vào giấc mơ đẹp thì tiếng nhạc chuông đt của cô reo lên : Cuộc sống đâu lường trước điều gì,  Tình yêu có thể đến rồi đi  Bàn tay dẫu đang nắm thật chặt mà vẫn lạc nhau  Còn nhớ trong ngày nắng nhạt nhòa  Mình quay lưng về phía người kia  Rồi bước đi và chẳng nhìn lại dù 1 lần.  Kể từ ngày đó 2 ta chẳng thấy nhau  Em sống ra sao yêu người thế nào  Ở nơi xa lạ nhiều lần nghĩ đến em rồi hỏi đêm đen làm sao anh quên…  Nhiều năm tháng anh trở lại lối xưa  Em có biết không trong anh vẫn rung động  Cảm giác quay về, nhưng giờ anh với em chỉ là người yêu cũ.  Chuyện cũ nhưng anh thấy thật gần,  Ngày ấy chưa cầm tay một lần  Hạnh phúc đơn giản lắm chỉ là khi được nhìn em vui…  Những phút giây chạy đi vội vàng  Và ngày mình xa nhau cũng đến  Rồi từng nhớ nhung làm em muộn phiền nên đã đổi thay…em có người khác?!  Ký ức vẫn còn nhưng giờ anh với em chỉ là.... người yêu cũ........... -Alooooo! Mẹ con nhà thằng nào mà dám cả gan phá đám giấc mộng cao cả và giấc ngủ ngàn vàng của bà đấy hả !!!!!- wendy ns vs cái giọng ngái ngủ , mệt mỏi mà ko hề hay biết là có một ngọn núi lửa đag phun trào ở đầu giây bên kia. - WENDYYYYY!!!!!!!!!BÀ CÓ BIẾT BÂY GIỜ LÀ MẤY GIỜ RỒI KHÔNG HẢ????DẬY MAU CHO TÔI! !!!! TÔI CHO BÀ 10 !!!!! - Ellyquát với volunte cực to. - Trời ơi! là bà hả Elly bây giờ mí cóóó....ơ....ơ...."Rầm""Rầm"....- Wendy giơ chiếc Iphone lên xem.thì cô nhảy cẫng lên .Chạy vào phòng wc rồi chuẩn bị. Đúng 10sau cô đã có mặt tại Cổng nhà. -Đúng giờ đấy :))) - Elly hất mặt ns - Ê mai m chuyể wa nhà t đi :))) - Thế cũng đk . Ns xog Elly tập trung vào lái xe. Chiếc xe Bwn phóng tới trường trong ánh mắt kinh ngạc của toàn thể hs . May mà kịp nhưg hai nàng lại bị muộn so vs lớp nên phạt vẫn phải phạt. Hai nàng mỗ nàng hai xô nc đứg phạt giữa sân trường . Haizzz hai nàg cứ than trời trách phận mãi thiệt là khổ mà..................