Bất Lương Quân Hôn
Chương 62: Chương 62
Edit: Mẹ Mìn
Que thử thai, hai vạch. một
đậm
một
nhạt,
một
đỏ
một
hồng. Trong bóng đêm càng chói mắt.
Trầm Nghê Trần trợn mắt há mồm, hô hấp như bị ngừng lại, trong đầu hình ảnh cùng lời
nói
của Mễ Kiều về việc sinh con cùng
anh, vẻ mặt truy vấn, ánh mắt của
cô
chờ mong, ngữ khí cầu xin, còn có nước mắt của
cô.
"Đáng chết!"
Tay nắm thành quyền, móng tay cắm
thật
sâu vào da thịt,
anh
cũng
không
cảm thấy đau, nhanh như chớp chạy vọt đến cổng doanh trại.
"cô gái vừa chạy ra đó, đi hướng nào?"
Lính gác hờ hững lắc đầu.
"Tôi chỉ thấy cô ấy xông ra ngoài nhanh như chớp, cụ thể đi về hướng nào thì tôi không có để ý."
Nhìn quanh
một
lần bốn phía trong bóng đêm, Trầm Nghê Trần lao ra đuổi theo vài bước, đối mặt với ngã ba đường mờ mịt đen tối, lại thất bại quay trở về chuẩn bị lái xe
đi.
"Kiều Kiều, thực xin lỗi, anh sai rồi!"
Trầm Nghê Trần vừa nỉ non, vưà lái xe, lại
không
bấm điện thoại gọi cho Mễ Kiều.
"Thuê bao quý khác vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau."
Giờ khắc này, tim Trầm Nghê Trần
đã
muốn ngừng đập!
"Kiều Kiều, em đâu rồi, Kiều Kiều, anh sai rồi! Chúng ta đi Mỹ, cái gì cũng không cần, chúng ta sẽ nhanh chóng bỏ đi, anh xin em, nghe điện thoại đi, nghe điện thoại đi có được không?"
Nửa đêm 12 giờ, Trầm Nghê Trần đứng giữa ngã ba đường,
không
biết rốt cuộc Mễ Kiều
đi
đường nào.
anh
nghĩ,
anh
lái xe, Mễ Kiều chạy bộ,
không
có khả năng
cô
chạy nhanh hơn xe, vì thế,
anh
lai chạy lại con đường ngược lại, trở lại ngã ba, sau đó chạy con đường lúc trước
anh
đã
bỏ qua, thử lại
một
lần.
Miệng
anh
vẫn
không
ngừng lải nhải nỉ non những lời
đã
nói, nhưng mà Mễ Kiều giống như bốc hơi, mặc cho
anh
kêu goi, van xin rồi khấn nguyện,
anh
không
sao tìm được
cô.
- - ---
Mễ Kiều chạy hồi lâu đến khi thấy mệt,
cô
ngồi xổm bên đường, miệng thở phì phò. Bụng hơi quặn đau nhắc nhở
cô, con
cô
ở trong bụng khả năng
không
thoải mái,
cô
không
thể để mình mệt nhọc như vậy.
Sau lưng mơ hồ có chút ánh sáng
đang
tới gần
cô.
Trong lòng
cô
biết
rõ,
đã
hơn nửa đêm,
trên
cơ bản là
không
còn xe taxi,
cô
lại
không
thể ngủ ở nơi này, mà
cô
cũng
không
muốn nhìn mặt Trầm Nghê Trần. Cho nên, chiếc xe sắp đến là hy vọng duy nhất của
cô.
Trong lòng nghĩ sao làm vậy,
cô
đứng lên, lập tức vọt ra giữa đường, hai tay giang ra thành hình chữ đại, đợi chiếc xe kia chạy đến.
Quả nhiên, chiếc xe phanh gấp, dừng ngay trước chân
cô.
Mắt Mễ Kiều đỏ hồng, khóe miệng lại hé ra nụ cười nhợt nhạt như quỷ, đầu bù tóc rối, tự nhiên nhẩy ra giữa đường chặn xe, làm lái xe sợ hết hồn phanh xe lại.
"Chuyện gì vậy?"
Từ ghế sau của xe,
âm
thanh trầm thấp đầy nam tính vang lên,
không
mang theo trách cứ cùng hờn giận gì hết.
Lái xe nghe vậy lập tức tỉnh táo lại từ trong nỗi sợ hãi, liên tục xin lỗi.
"Nhạc tổng, thực xin lỗi thực xin lỗi, phía trước có một cô gái, không biết là người hay là quỷ, tự nhiên nhẩy ra chặn đầu xe."
Người đàn ông khẽ nghiêng người nhìn qua kính trước của xe, nhìn thân hình gầy yếu phía trước,
nhẹnhàng bâng quơ
nói: "đi vòng qua người cô ta!"
Lái xe tuân lệnh, chuẩn bị nghe theo, nhưng mà Mễ Kiều lại gắt gao bám lấy xe, nó vòng đâu
cô
chặn đấy. Đó là do Mễ Kiều nhận định, lái xe này
không
dám đâm
cô
là được rồi.
"Dừng xe! Hỏi xem cô ta muốn làm gì!"
Chủ xe hiển nhiên
không
có bao nhiêu kiên nhẫn.
anh
ta vừa từ Mỹ bay về đây,
trên
người đầy vẻ phong trần mệt mỏi, lại còn phải về ngay Thành phố J để xử lý chuyện hỗn loạn của công ty con!
Lái xe chậm rãi quay cửa kính xe xuống, cửa xe vừa xuống được
một
phần ba, lập tức gắt giọng hô: "cômuốn gì?"
Mễ Kiều thấy
hắn
đem xe ngừng lại,
không
khỏi nhanh chân vọt
đi
lên, mở ra
một
cánh cửa xe đằng sau,
không
chút khách khí ngồi xuống.
"hiện tại đã khuya, một cô gái như tôi không gọi được xe, phiền các người cho tôi đi nhờ một đoạn đường, tôi sẽ trả tiền."
Lái xe như thế nào cũng
không
ngờ Mễ Kiều lại tự mình mở cửa, ngồi vào bên cạnh Nhạc tổng. Nhạc tổng có có tiếng là sạch
sẽ, hơn nữa cũng
không
thích cùng đàn bà con
gái
thân cận. Lần này,
khôngbiết ông chủ có trách
anh
ta
không
khóa cửa xe hay
không? Có thể vì việc này mà
anh
ta bị đuổi viêc hay
không?
Lái xe sợ hãi chuẩn bị mở miệng kêu Mễ Kiều xuống xe, liền thấy Mễ Kiều lấy từ trong người ra
một
túi tiền, lấy ra 300 ngàn đưa cho người đàn ông vận tây trang cao quý ngồi bên cạnh.
"Lúc tôi đến đây hết 150 ngàn, hiện tại trở về tôi đưa cho anh ba trăm, vậy đã được chưa?"
Mễ Kiều
nói
xong, quay đầu nhìn về phía phía lái xe, giống như chủ nhân mở miệng phân phó: "Trường quân giáo Tây Sơn, cám ơn!"






![[Naruto Fanfic] Sinh Tồn Ở Thế Giới Ninja](https://cdn.kiemhiep.net/images/cover/naruto-fanfic-sinh-ton-o-the-gioi-ninja-397100.jpg?w=280&q=75)

