Bất Lương Quân Hôn
Chương 61: Nếu, chúng ta có con?
Edit: Mẹ Mìn
Cây ngô đồng, thân cây trụi lủi tội nghiệp chỉ thẳng lên trời, trong ánh sáng mờ ảo, bóng cây loang lổ, còn có gió đêm lạnh buốt thổi vào người.
Trầm Nghê Trần đem Mễ Kiều kéo lại
một
bên, rời xa lính gác, sau đó quay đầu nhìn về phía Chung Lan.
"Sao lại thế này?"
Chung Lan ấp úng, ủy khuất cực kỳ, nước mắt trong hốc mắt
đã
trào ra.
"Mễ Kiều, tôi muốn hỏi cô, sao cô không ở trường quân giáo mà lại chạy đến quân khu, cô còn, cô còn muốn đánh tôi, ô ô~"
Trầm Nghê Trần nghi hoặc nhìn về phía Mễ Kiều, ngữ khí vẫn ôn hòa như trước.
"Là như thế này sao?"
Mễ Kiều cúi đầu, nhìn
không
rõ
biểu tình
trên
mặt
cô.
"Nếu anh tin cô ta, cần gì phải hỏi em!"
thật
là, chính mình bị khi dễ, vậy mà
anh
lại
đi
hỏi người khác là chuyện gì xảy ra! Mễ Kiều nghiến răng nghiến lợi, đột nhiên ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn Trầm Nghê Trần.
không
trả lời mà hỏi lại.
"cô nói cô đến đây để làm thư ký, phải không?"
Trầm Nghê Trần sửng sốt, vừa muốn mở miệng giải thích, Mễ Kiều lại bắt đầu đặt câu hỏi.
"cô nói cô mang thai, muốn tôi không đẩy ngã cô, cũng là thật sự?"
Trầm Nghê Trần nhíu mày, như
đang
ngẫm nghĩ, rồi lại nhìn về phía Chung Lan.
"Em nói như vậy với Mễ Kiều?"
Chung Lan bỗng nhiên
không
nói, vừa mới rồi còn bầy ra ánh mắt vô tội, giờ phút này thế nhưng còn có chút tránh né. Đôi mắt
nhỏ
sợ hãi nhìn về hướng lính gác. Vừa mới rồi,
cô
cùng Mễ Kiều đối thoại, khẳng định lính gác đều
đã
nghe thấy.
"Trầm Nghê Trần, không ngờ anh lại làm em thất vọng!"
Mễ Kiều oán hận mắng
một
câu, nước mắt tràn mi, quay đầu bỏ chạy.
Hơn nửa đêm,
cô
vui mừng kích động chạy tới muốn
nói
cho
anh
biết tin vui, vậy mà
anh
cùng Chung Lan lại cho
cô
một
bất ngờ đến đau đớn như vậy! Cái gì mà tin tưởng
anh, cái gì mà hết thảy đều giao cho
anh, hết thảy đều là lừa đảo!
cô
hỏi
anh,
anh
không
đáp, lại nhiều lần hỏi Chung Lan trước,
đã
có câu trả lời của Chung Lan, cần gì phải chờ
cô
nói
sự
thật?
Thân ảnh mỏng manh yếu đuối chạy càng ngày càng nhanh, giống như nỗi bực bội và đau đớn trong lòng
cô
càng ngày càng tăng, dần dần rời xa tầm mắt Trầm Nghê Trần, cũng đem tâm Trầm Nghê Trần đâm từng nhát từng nhát, từng giọt từng giọt máu theo đó mà chảy ra.
"Kiều Kiều!"
anh
lớn tiếng gọi
cô, chạy nhanh đuổi theo, ôm lấy
cô, yên lặng chịu đựng từng cú đấm của
cô
trút lên người
anh,
không
quan tâm đem
cô
ôm chặt vào lòng.
"Kiều Kiều, chuyện đó là không thể nào, anh và Chung Lan tuyệt đối không có nửa điểm quan hệ, anhkhông có chạm vào cô ta!"
Mễ Kiều ngẩng đầu, nước mắt trong suốt dưới ánh trăng, làm tâm Trầm Nghê Trần mềm nhũn.
"Vậy đã muộn thế này, sao cô ta còn có thể ở trong này cùng anh?"
Trầm Nghê Trần sợ
cô
xúc động lại chạy trốn, gắt gao ôm chặt
cô, đem
cô
giam cầm ở trong ngực
anh. Thanh
âm
khẽ khàng như lá rụng mùa thu,
thật
cẩn thận: "Kiều Kiều, em vào văn phòng của anh đã, anh sẽ từ từ giải thích cho em nghe, được không?"
"Em không nghe!"
Mễ Kiều tùy hứng che lỗ tai, bỗng nhiên nhớ tới chuyện của mình, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Trầm Nghê Trần.
"Nếu người mang thai là em, anh có vui vẻ không?"
Thời gian, bỗng chốc như dừng lại. anh
đã
tự hỏi lại mình, nếu Mễ Kiều mang thai,
anh, Trầm Nghê Trần, liệu
sẽ
vui mừng sao?
Lồng gực cứng lại, màn đêm bao phủ lấy
anh
làm cho Mễ Kiều
không
nhìn thấy
rõ
thần sắc trong mắt
anh.
anh
nhẹ
nhàng ôm chặt lấy
cô,
âm
thanh
nhẹ
nhàng, nụ cười yếu ớt.
"Đừng nói giỡn, Kiều Kiều."
Mễ Kiều giãy ra khỏi vòng ôm của
anh
ôm ấp, liên tục lui về phía sau, sắc mặt càng ngày càng tái, nhưng ánh mắt lại sáng rực.
"Nếu em nói là thật? Nếu đúng là chúng ta có con?"
Trầm Nghê Trần thở dài, tâm như bị ai dẫm đạp, giá lạnh thổi qua làm cho
anh
tỉnh trí lại.
"Vậy bỏ nó đi. Em không phải không biết, chúng ta, không thể có con."
Lại
một
lần nước mắt rơi như mưa, Mễ Kiều
không
dám tin nhìn chằm chằm người đàn ông mà
cô
yêuđang
đưng trước mặt
cô. Trong ánh mắt, có
một
chút tuyệt vọng,
một
chút hèn mọn,
một
chút bất khả tư nghị. cô
nghĩ, Trầm Nghê Trần cũng có suy nghĩ giống như
cô
vậy, giống như vô số tiểu thuyết
cô
đã
xem qua.
anh
sẽ
cao hứng mà ôm lấy
cô, quay vòng tròn, sau đó vui mừng ngửa mặt lên trời hoan hô: "O H! Tôi muốn làm ba! Tôi muốn là ba!"
Nhưng mà
anh
không
có.
Hoàn toàn
không
như
cô
mong muốn. Lời
nói
của
anh
làm tim
cô
vỡ tan thành từng mảnh
nhỏ, rồi bị gió thu lạnh thổi cho bay tan tác
"Đừng nói giỡn! Trầm Nghê Trần vốn chính là cậu của cô, sao có thể cùng cô sinh con chứ! Cho dù hai người đời này có ở bên nhau cũng chỉ có thể vụng trộm tìm hoan mua vui mà thôi, sinh con? Nực cười! không phải tình thương của người mẹ quá lớn làm cho cô thật sự muốn làm điều trái luân thường đạo lý?"
Chung Lan đứng ở cách đó
không
xa nhìn
không
được bình thường,
đi
lên, khinh thường đáp trả Mễ Kiều, giống như hướng thế nhân tuyên cáo, Mễ Kiều muốn cùng Trầm Nghê Trần sinh con, là ý muốn ngây thơ cỡ nào!
Trầm Nghê Trần hai tay nắm chặt thành quyền, gân xanh hơi hơi nổi lên,
ẩn
nhẫn trong lời
nói
của Chung Lan có
sự
khiêu khích, đánh thẳng về phía Mễ Kiều.
"Kiều Kiều, em lại đây, chúng ta về văn phòng nói chuyện, có được không?"
anh
có chút sốt ruột, từ sau khi trả lời Mễ Kiều về chuyện sinh con,
anh
cứ tiến
một
bước
cô
lại lùi
mộtbước,
cô
xem
anh
như quái vật.
Bị người con
gái
mình
yêu
nhìn mình với ánh mắt như vậy,
không
thể nghi ngờ, đó là
sự
thương tổn cùng châm chọc lớn đến cỡ nào.
"Nếu, con của chúng ta không bị dị dạng thì sao? anh nguyện ý cho em sinh con không?"
Giọng
nói
của Mễ Kiều hơi hơi run, hỗn loạn nghẹn ngào.
Trầm Nghê Trần có miệng mà khó trả lời,
không
phải
anh
trầm mặc, mà là
không
biết trả lời
cô
thế nào.
"nói giỡn! Cho dù là không bị dị dạng cũng không thể sinh! Sinh nó ra, nó gọi Trầm Nghê Trần là ba, hay gọi là ông cậu? Chính cô làm ra loại chuyện đáng xấu hổ này, lại còn muốn con cô sống một cuộc đời đáng xấu hổ như cô sao?!"
Chung Lan khí thế bức người hướng về phía Mễ Kiều, cố tình công kích
cô. Ý chí của Mễ Kiều bị lời
nóicủa
cô
ta làm cho rệu rã, lan ra đến toàn thân, làm thân hình Mễ Kiều
không
ngừng run rẩy.
"Chát!"
Trong trời đêm,
một
tiếng động sắc bén vang lên. Đó là
âm
thanh phát ra từ
một
bên má của Chung Lan.
Trầm Nghê Trần chán ghét nhìn
cô
ta, gằn từng câu từng chữ lạnh như băng.
"Chung Lan, nếu trước đó Trầm Nghê Trần tôi đối với cô còn có chút áy náy chuyện tình cảm ngày xưa, thì hôm nay nhờ lời nói của cô mà đã không còn lại gì nữa hết. Phiền cô từ nay về sau không cần xuất hiện ở trong tầm mắt của tôi nữa. Nếu không, cô sẽ gánh chịu hậu quả đấy!"
Chung Lan ôm má, chật vật nhìn người đàn ông trước mặt. anh
không
hề liếc nhìn
cô
ta
một
cái, rất nhanh chạy về hướng Mễ Kiều vừa
đi, chính là, nơi đó làm sao còn có bóng dáng Mễ Kiều?
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, nơi Mễ Kiều vừa đứng,
một
que thử thai
cô
đơn dưới đất, bị Trầm Nghê Trần
nhẹ
nhàng nhặt lên.






![[Naruto Fanfic] Sinh Tồn Ở Thế Giới Ninja](https://cdn.kiemhiep.net/images/cover/naruto-fanfic-sinh-ton-o-the-gioi-ninja-397100.jpg?w=280&q=75)

