Bất Lương Quân Hôn
Chương 56: Chồn chúc tết gà
Edit: Mẹ Mìn
Truyền dịch? Thuốc kháng virus?
Mễ Kiều cười nhạo
một
tiếng,
một
đôi mắt hoa đào mị hoặc dưới ánh mặt trời làm người ta say mê, làn mi cong dài dưới gió thu khẽ lay, nụ cười xấu xa
trên
môi làm
cô
có vẻ phong tình rất khác biệt.
Mặc dù hai người có diện mạo giống nhau đến chín phần, nhưng mà vẻ kiều mỵ thanh thuần toát ra từ trong người
cô
gái
trước mặt, Chung Lan tự nhận,
cô
làm
không
được.
"Làm sao cô biết tôi cần truyền dịch? Tôi xem, cô là chồn cấp gà chúc tết, không có ý tốt?"
"Ha ha, cô suy nghĩ nhiều rồi."
Chung Lan hướng Mễ Kiều cái nhìn thập phần chân thành, vẻ mặt dịu dàng: "không nói đến quan hệ hiện tại của cô cùng Trầm Nghê Trần, chỉ bằng quan hệ trước kia của tôi cùng anh ấy, tôi nghĩ, gặp côkhông thoải mái, vì để anh ấy có thể an tâm, tôi cũng sẽ chủ động quan tâm một chút."
"Hứ!"
Mễ Kiều hèn mọn liếc
cô
ta
một
cái, lập tức đưa cốc trà sữa
đang
cầm
trên
tay lên hung hăng hút
mộtngụm.
"Cám ơn cô đối với Tiểu Trần Trần một lòng say mê, nhưng mà ngại quá, tôi lại không có thiện cảm với cô, cầu xin cô nhanh chút biến mắt cho tôi! Liếc cô thêm cái nữa, tôi sợ tôi sẽ không tiêu hóa được mất!"
Tay cầm trà sữa, mắt nhìn ra mặt hồ yên ả, Mễ Kiều
không
thèm liếc mắt nhìn Chung Lan
một
cái, cứng rắn phun ra những lời này, liền xoay người bước
đi.
Chung Lan nhất thời nghẹn lời, trong đầu vang lên câu
nói
lúc trước của Trầm Nghê Trần,
cô
cùng Mễ Kiều bất đồng, cư nhiên Mễ Kiều so với
cô
đáng
yêu
hơn.
Ha ha, tay Chung Lan
không
tự giác xoa xoa dạ dầy, bị lời
nói
của Mễ Kiều làm cho tức giận, lại bắt đầu
ẩn
ẩn
đau.
"Trầm Nghê Trần nói, tôi với cô trong lúc bất đồng, cô lại đáng yêu hơn tôi. Nhưng mà, tôi nhìn thế nào cũng không thấy, cô đáng yêu chỗ nào?"
Mễ Kiều dừng bước, theo lời
nói
đối phương khiêu khích làn điệu,
không
hờn giận xoay người.
"Tiểu Trần Trần nói với cô? Khi nào?"
Nụ cười giảo nở rộ bên khóe miệng Chung Lan,
cô
yên lặng nhìn Mễ Kiều, trong lòng Trầm Nghê Trần, Mễ Kiều so với
cô
đáng
yêu, so với
cô
tuổi trẻ, nhưng mà,
không
có nhiều lắm kinh nghiệm xã hội, đùa giỡn thủ đoạn, so với
cô, còn khiếm khuyết rất nhiều.
"Lần trước chúng tôi gặp nhau, ngày hôm sau, là chính mồm anh ấy nói cho tôi biết, nói cô là cháu ngoại anh ấy, còn có, rất nhiều rất nhiều chuyện."
"Chuyện gì?"
Mễ Kiều có chút
không
dám tin há to miệng, thốt ra liền hỏi lên.
cô
có chút
không
tin Trầm Nghê Trần dám đem chuyện cấm luyến
nói
cho Chung Lan biết, nhưng mà, chuyện "Cơ mật" như vậy, nếu
khôngphải Trầm Nghê Trần
nói, Chung Lan làm sao có thể biết?
"cô thật sự muốn biết?"
Nhìn Chung Lan dào dạt đắc ý, Mễ Kiều có chút bực mình. Khóe mắt theo ánh chiều tà liếc nhìn Chung Lan, trong khoảnh khắc, mọi nghi vấn đều giống như gió thu tán
đi,
không
đấu vết.
"Chung giáo viên, tôi là cháu ngoại hiệu trưởng Trầm Mạt, việc này, không ít người đều đã biết, nhất là giáo viên, sợ là đã nghe Chu bộ trưởng nói qua. cô biết tôi cháu ngoại Tiểu Trần Trần cũng chẳng có gì lạ. Lần trước gặp mặt, Tiểu Trần Trần chính mồm thừa nhận tôi là vợ anh ấy, cho nên, hiện tại tự nhiên cô biết rõ sự tình. Ha ha, nhiều năm trước, cô làm bạn gái của Trầm Nghê Trần như thế nào, tôi khôngrõ ràng lắm, cũng không cần hỏi đến. Nhưng mà hiện tại, chồng tôi đối với tôi thế nào, tôi hiểu rõ nhất. Chuyện này, anh ấy sẽ không, cũng không có khả năng chính mồm nói cho cô! cô không cần phá đám!"
Lúc này đây, ánh mắt Mễ Kiều nhìn Chung Lan, gằn từng tiếng,
nói
phi thường
rõ
ràng, cảm xúc thực bình tĩnh, khí chất thành thục khó có được trong cơ thể
cô
phát ra. Ánh mắt Chung Lan hoảng loạn. cô
ta
thật
không
ngờ,
một
cô
gái
không
đến hai mươi tuổi, lại có tơ duy như vậy.
cô
ta còn tưởng rằng,
một
cô
gái
vào tuổi này khi
đang
yêu
đều lo được lo mất, dễ bị kích động vì những lời gièm pha mới đúng.
"Ngay tại lần trước chúng ta gặp, ngày hôm sau, tôi thật sự đi tìm anh ấy, trong sổ đăng ký vào doanh trại vẫn còn tên tôi, không tin, cô có thể đi xem. Trầm Nghê Trần chính mồm nói, cô là cháu gái anh ấy, nói lần đầu tiên gặp cô đã nhầm cô với tôi. cô nghĩ lại một chút, chẳng lẽ lần đầu hai người gặp mặt, thật sự không có chuyện gì kỳ quái sao?"
Chung Lan từng bước ép sát,
không
cam lòng, đập nồi dìm thuyền, khí định thần nhàn, làm bộ như là
thật
sự
Mễ Kiều hiểu lầm
cô
ta.
Mễ Kiều trong lòng tê rần,
không
cần nhớ lại, lần đầu tiên cùng Trầm Nghê Trần gặp mặt, Trầm Nghê Trần đều gọi Lan Lan, hơn nữa,
cô
còn tưởng rằng Trầm Nghê Trần bị làm sao nên mới có thể chạy tới ôm lấy
anh, bị
anh
đè
trên
sô pha ăn xong lau sạch.
Khóe miệng khẽ nhếch, Mễ Kiều
không
muốn cùng
cô
ta
nói
nhảm nhiều.
Khó trách, mỗi lần nhìn thấy Chung Lan đều có cảm giác như thấy quỷ, nguyên lai, từ ngày khai giảng kia,
cô
ta
đã
là quỷ trong lòng
cô
rồi.
"cô nói những lời này, căn bản không đủ để dao động tín nhiệm của tôi đối với Tiểu Trần Trần. Cho dù các người có thật sự gặp mặt, anh ấy không có nói cho tôi biết, đó lại như thế nào, điều đó chứng tỏ anh ấy để ý đến cảm thụ của tôi, hơn hết là yêu tôi. Nhưng thật ra cô, giáo viên Chung, cô cũng là người trưởng thành, như thế nào nghĩ đến ở đây nói chuyện với tôi, cô quả thực còn ngây thơ hơn tôi!"
nói
xong, Mễ Kiều xoay người cũng
không
quay đầu lại bước
đi, mặc Chung Lan gọi thế nào
cô
cũng
không
để ý tới.
Dương liễu lả lướt ven hồ, Chung Lan nhìn bóng dáng Mễ Kiều quật cường rời
đi, rốt cuộc có
một
chút hiểu được, vì sao Trầm Nghê Trần
yêu
Mễ Kiều như vậy. Mễ Kiều
thật
sự
chỉ có 19 tuổi sao? Cùng
cô
gáicùng tuổi quả
thật
không
giống!
Phòng y tế trong trường học. Phòng xét nghiệm.
Mễ Kiều tự
đi
đến cửa sổ tìm báo cáo xét nghiệm của mình. Bên kia, bác sĩ Chu vẻ mặt vội vàng đứng ở cửa chủ nhiệm phòng khám nhìn chung quanh. Đợi cho phát
hiện
bóng dáng Mễ Kiều, ông vội vàng gọi
cô.
"Mễ Kiều, ở trong này, đến văn phòng chủ nhiệm một chuyến!"






![[Naruto Fanfic] Sinh Tồn Ở Thế Giới Ninja](https://cdn.kiemhiep.net/images/cover/naruto-fanfic-sinh-ton-o-the-gioi-ninja-397100.jpg?w=280&q=75)

