Bất Lương Quân Hôn
Chương 55: Tình yêu, cố lên!
Edit: Mẹ Mìn
Suốt
một
giờ, Mễ Kiều cùng Trầm Nghê Trần cứ như vậy mà đứng nhìn nhau, yên lặng
không
nói.
Trầm Nghê Trần nhìn sắc mặt trở nên nhợt nhạt của Mễ Kiều, đau lòng hung hăng hít
một
hơi sâu.
anhlấy ví tiền ra, rút ra
một
chiếc thẻ ATM, đưa cho lính gác, bảo họ đưa cho Mễ Kiều.
cô
thấy khó hiểu cầm lấy, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
Bên trong, bị chịu kích thích, Mễ Kiều liền giống như chim sợ cành cong.
cô
không
cần tiền của
anh, trong đầu hoảng hốt nghĩ đến "P hí chia tay", bàn tay cầm thẻ ATM
không
khỏi bắt đầu lạnh run.
"Kiều Kiều, trong trường học có máy rút tiền, mật mã anh sẽ gửi tin nhắn cho em. hiện tại sắc mặt em rất kém, không cần ăn cơm ở căn tin, anh, khả năng tạm thời không thể mỗi ngày cùng em ăn cơm, cùng em uống canh. Em tự chăm lo cho mình thật tốt, đến tiệm cơm nhỏ chúng ta vẫn ăn, ăn nhiều đồ ăn một chút, uống nhiều canh một chút."
Ánh nắng mặt trời lười biếng tắt dần, gió thu lạnh rung. Trầm Nghê Trần tao nhã đứng lặng,
trên
mặt mang theo ý cười ấm áp lưu luyến. Phong cách
nhẹ
nhàng, tràn đầy nhu tình cùng sủng nịch, ngũ quan xinh đẹp, bất cứ lúc nào đều có ma lực dụ hoặc trí mạng đối với Mễ Kiều. cô
cắn cắn môi, cố nén
không
hề khóc.
Bởi vì, lúc thảo luận qua tin nhắn với
anh, thấy
cô
khóc, tim
anh
như bị đao cắt.
"Em gầy quá."
Qua
một
lúc lâu sau, Trầm Nghê Trần chậm rãi
nói
ra ba chữ, trong con mắt tràn đầy đau lòng.
Trầm Nghê Trần rất muốn hỏi
cô, về việc bỏ nhà theo
anh
đầy kinh động của
cô,
cô
không
muốn thực
hiện
lời hứa cùng
anh
bỏ
đi. Nhưng mà
anh
cũng biết
rõ
bệnh tình của Trầm Thanh Thu, nếu là lại bị chuyện gì làm cho kích động mà gặp chuyện
không
may, sợ là cả đời này,
anh
cùng Mễ Kiều cũng
không
sống được yên ổn.
anh
cầu xin trời xanh có thể chỉ dẫn cho
anh
một
lối
đi.
anh
cảm nhận được gió thu hiu quạnh, mong có thể nhờ đó mà cho
anh
một
ý tưởng.
anh
nghe tiếng lá rụng dưới ánh mặt trời, chờ đợi nó có thể cho
anh
thêm sức mạnh.
Điểm mấu chốt lúc này, điều mà họ sợ nhất chính là
một
trong hai người
nói
"Chia tay".
Trầm Nghê Trần gặp Mễ Kiều, thấy sắc mặt
cô
càng thêm tái nhợt, còn có ánh mắt mập mờ, làm
anhcảm thấy
một
tia sợ hãi. Hai hàng lông mày nhíu lại, tự biết
một
điều, nếu cứ ở trong tình trạng này
nóichuyện,
không
phải là biện pháp tốt để giải quyết vấn đề.
"Trở về đi, anh phải đi rồi. Buổi tối anh lại gọi điện thoại cho em. Đến lúc đó, biết em đã ăn gì."
nói
xong, thói quen
anh
muốn hôn
cô
một
nụ hôn tạm biệt, nhưng mà, hành lang lưới sắt lại chia cắt bọn họ, làm tình
yêu
của bọn họ
không
cách nào thể
hiện.
Trầm Nghê Trần
không
cần phải nhiều lời nữa, hướng Mễ Kiều cười
nhẹ, xoay người rời
đi.
Đem xe chạy
đi
kia
một
khắc,
hắn
bức bách chính mình
không
cần nhìn ngoài cửa sổ Mễ Kiều kia phó nhìn trông mong chờ đợi chính mình ánh mắt.
hắn
sợ
hắn
hội điên mất, hội
không
chịu khống chế làm ra làm cho bọn họ càng thêm tiếp cận địa ngục chuyện tình đến.
"Trầm Nghê Trần, đây là lần cuối cùng ngươi để cô ấy nhìn ngươi rời đi, về sau, không được để cô ấy nhìn như vậy nữa!"
Cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi, Trầm Nghê Trần
âm
thầm thề với chính mình, dậm mạnh chân ga, nghênh ngang lái xe mà
đi!
Trái tim Mễ Kiều như bị dao cứa, thiếu chút nữa ngồi bệt dưới đất.
Bi thương xoay người, thanh
âm
tin nhắn từ điện di động vang lên. cô
lấy điện thoại ra xem, là Trầm Nghê Trần gửi đến.
"Vợ yêu, em cố gắng kiên trì, tin tưởng anh, nhất định anh sẽ tìm được biện pháp lưỡng toàn. Chỉ cần em một lòng theo anh, chỉ cần em không suy nghĩ bậy bạ, anh sẽ có động lực, có dũng khí, có biện pháp, tìm cho tương lai chúng ta một lối đi."
"Ha ha."
Mễ Kiều cười
một
tiếng, khuôn mặt rực rỡ như tỏa ánh hào quang, dung nhan tuyệt mỹ, tiếng cười thanh thúy.
Bên tai
cô
vẫn còn quanh quẩn lời thề của
anh
vào hôm họ lấy giấy đăng ký hết hôn. Mỗi câu thề non hẹn biển của
anh, làm nội tâm
đang
vắng vẻ của
cô
lập tức được lấp đầy.
"Em tin tưởng anh, em sẽ ăn nhiều cơm, sẽ không hồ đồ ngốc nghếch nữa, sẽ đứng dưới ánh mặt trời, cười thật sáng lạng không lo không nghĩ. Bởi vì, em muốn cho anh sức mạnh, cho tình yêu chúng ta sống mãi, cố lên!"
Thông qua tin nhắn thoại, Mễ Kiều hạ giọng ngọt ngào gửi lời nhắn đến Trầm Nghê Trần. Giọng
nói
vô cùng ngọt ngào của
cô
gái
đang
yêu
trái ngược hoàn toàn với
cô
gái
nhợt nhạt vừa rồi.
Miệng huýt sáo, chân bước
trên
thảm cỏ xanh, có
sự
sủng ái cùng kiên định của Trầm Nghê Trần, đột nhiên Mễ Kiều
không
còn thấy sợ hãi nữa. Quả nhiên,
đã
trải qua mưa gió, con người
sẽ
trưởng thành. Mễ Kiều cũng hiểu được, tình
yêu
dù có gặp bao sóng giõ, chỉ cần hai người
yêu
nhau cùng kiên định, như vậy, tình
yêu
vĩnh viễn
không
tàn phai.
Trường quân giáo Tây Sơn quá lớn, từ phòng ngủ đến phòng y tế rồi ngược lại, rồi lại
đi
ra cửa bắc, sức lực Mễ Kiều
không
còn bao nhiêu. Trong lòng nghĩ đến bệnh bao tử,
không
nhanh chữa cho tốt, lại gầy
đi
xuống, hại Trầm Nghê Trần đau lòng.
đi
được nửa đường, lại mua cóc trà sữa, vừa
đi
vừa uống, bổ sung thể lực.
đi
ngang qua khu nhà giáo viên, qua đám cây cối rậm rạp, Mễ Kiều có cảm giác như có
một
đôi mắt
đang
nhìn
cô
chằm chằm.
Hai chân mỏi nhừ, phiền chán hướng về phía cái nhìn kia trừng lại,
một
loạt cửa sổ bằng kính đều đóng kín, chỉ có
một
cánh cửa mở ra,
một
thân ảnh thanh lệ
đang
đứng dựa vào tường.
Mị nhãn thoáng nhìn, cười nhạo
một
tiếng, Mễ Kiều coi như mình nhìn thấy ruồi bọ.
Nhưng mà, ruồi bọ kia
thật
đúng bám dai, muốn đá
đi
cũng
không
xong. Lúc Mễ Kiều quay lưng định dời khỏi chỗ này, sau lưng vang lên tiếng gọi đầy nhiệt tình.
"Mễ Kiều!"
Mễ Kiều dừng bước, xoay người, khinh thường nhìn chằm chằm Chung Lan. Cho dù
cô
không
biết việc Chung Lan
đi
tìm Trầm Thanh Thu, hại cho trái tim của bà phát bệnh phải nhập viện, nhưng mà chỉ dựa vào việc Chung Lan trở về, hơn nữa lại là bạn
gái
trước của Trầm Nghê Trần, Mễ Kiều liền đối với
cô
ta
không
có chút thiện cảm.
"Có việc gì?"
Chung Lan bỏ qua cái nhìn
không
tốt của Mễ Kiều, lộ ra
một
chút nụ cười gian tà, trong suốt nhìn
cô.
"Mễ Kiều, tôi xem sắc mặt của cô không được tốt, có phải không thoải mái? Nếu không, tôi cùng cô đến phòng y tế truyền dịch đi, quân giáo huấn luyện thực khổ, tăng thêm thuốc kháng virus nữa, bệnh cũng mau khỏi hơn một chút."






![[Naruto Fanfic] Sinh Tồn Ở Thế Giới Ninja](https://cdn.kiemhiep.net/images/cover/naruto-fanfic-sinh-ton-o-the-gioi-ninja-397100.jpg?w=280&q=75)

