Bảo bối là em

Chương 63: đi ăn cùng tư đồ cảnh dật 2

Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânKhuôn mặt Tư Đồ Cảnh Dật xuống sắc, ngón tay run run. Thảm rồi thảm rồi... anh sợ cay, đặc biệt là đồ cay Tứ Xuyên, cay muốn nổ não. Hơn nữa... - Sao vậy, anh không ăn được đồ cay sao? Nhìn biểu cảm này của anh, Hứa Giai Kì vô cùng hài lòng. Không ăn được đồ cay sao. Vậy cô sẽ gọi toàn đồ cay ra nhụt chết hắn - Không có, chỉ là ăn không được tốt cho lắm. Nhưng mà có cô ăn cùng... không thành vấn đề Cuối cùng hai người gọi một nồi lẩu cay Tứ Xuyên Nguyên liệu được xếp trên bàn ngay ngắn tôm, thịt, cá, rau củ quả, một ít nấm... Ở giữa là một nồi nước lẩu cay đang sủi ùng ục Nhìn cái màu sắc đỏ rực của nó, hai mắt của Hứa Giai Kì nhìn đến phát thèm. Đã lâu lắm rồi cô chưa được ăn món Tứ Xuyên. Cô rất nhớ hương vị của nó, chỉ nhìn thôi là đã thấy thèm thuồng rồi Hứa Giai Kì nhúng một ít thịt vào trước, đợi nó sôi lên một lúc thì Hứa Giai Kì bắt đầu nhúng rau vào - Oa, ngon quá. Lâu lắm rồi tôi chưa ăn lẩu Tứ Xuyên. Thật là ngon quá Ăn miếng đầy tiên Hứa Giai Kì cảm nhận được vị cay nồng tự nhiên của nó. Trước kia cô đã ăn rất nhiều món cau của Tứ Xuyên, nhưng hình như đều không bằng nhà hàng nhỏ này. Quá ngon đi Tư Đồ Cảnh Dật nhìn cô ăn ngon miệng như vậy, người lại không khỏi rùng mình. Tay cầm chiếc đũa cũng không khỏi run run... ực, vì gái... lên núi đao xuống biển lửa cũng phải chịu Vì vậy liền nhắm mắt nuốt một miếng thịt vào miệng Aaaaaaaaaaaaaaa cay... cay chết anh rồi. Miệng ngậm miếng thịt mà mặt anh nóng bừng mà trở nên ửng hồng. Cay quá, cay.. cay. Hốc mắt vì quá cay mà sắp có một giọt nước mắt chảy ra hay sao ấy. Mất mặt quá đi, nhưng vì sĩ diện.. cố gắng... nuốt trôi xuống cổ họng. Miệng nở một nụ cười miễn cưỡng ~~~~~ - Cảm ơn bữa cơm hôm của anh, thật sự tôi rất vui Lúc ra xe, Hứa Giai Kì thật sự rất vui. Không ngờ anh ta lại dẫn cô đến quán ăn ngon như vậy Hứa Giai Kì thấy Tư Đồ Cảnh Dật cũng không phải hạng người xấu gì. Anh ta cũng khá vui tính, đặc biệt là cái lúc mà anh ta cố gắng nuốt miếng thịt vào miệng. Trông... haha buồn cười chết cô. Cái gương mặt nhăn nhó, cái mũi như nít lại để không để cái mùi cay sộc vào mũi. Nhưng như vậy cô mới phát hiện ra rằng, sống mũi của anh ta thật cao, thật đẹp, giống như lai Tây vậy - Nhưng tôi không hề vui Đang vui vẻ nói chuyện lại bị câu nói này của anh làm giật mình. Anh ta không vui? Vì chuyện gì? - Tại sao tôi là người mời mà cô lại là người trả tiền? Cô có biết đàn ông rất cần sĩ diện hay không. Mà cô, trước mặt bao nhiêu người.... lại tranh trả tiền của tôi

Truyện khác cùng thể loại