Bảo bối là em
Chương 34: suy nghĩ chưa thấu đáo
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânMột ngày mới lại bắt đầu, với Hứa Giai Kì cô cũng không có thói quen ngủ nướng. Buổi sớm vẫn thường thức dậy sớm tập thể dục, sau đó mới ăn sáng rồi đi làm
- Aaa... Tiểu Bảo, em làm chị hết hồn à
Hứa Giai Kì vừa mới chạy tập thể dục gần nhà, vừa về mở cửa ra đã thấy gương mặt méo xệch của Tiểu Bảo chắn ngay trước cửa rồi
- Sao vậy, không vui sao
Tiểu Bảo: gật đầu
Giai Kì suy nghĩ một chút sau đó quyết định sẽ đưa Tiểu Bảo đi làm cùng. Vả lại cũng đâu có ai nhìn thấy được Tiểu Bảo đâu mà lo
- Vậy Tiểu Bảo đi làm cùng chị nhé
Nói đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo ngước lên nhìn Giai Kì. Vẻ mặt vô cùng cảm kích. Ở nhà một mình Tiểu Bảo rất buồn, có khi còn có mấy vong hồn ở bên ngoài đe doạ. Chỉ là Hứa Giai Kì đã dán bùa khắp nhà. Nếu như vong hồn bình thường sẽ không thể vào nhà được. Chỉ như Tiểu Bảo cô phải che chắn cho cậu bé mới vào được trong nhà
- Ngoan nào, chị đi chuẩn bị đồ. Em ngoan ngoãn ở đây nhé
Giai Kì xoa đầu cậu bé, sau đó vào phòng thay quần áo đến công ty
****
- Tổng tài, cafe của anh đây ạ
Nhược Lam bình thường đảm nhiệm công việc pha cafe cho Hoắc Triển Bạch. Nhưng từ lúc Giai Kì vào công ty đã cướp mất cái vị trí ngày nào cũng có thể ngắm tổng tài của cô, làm cho cô ta cực kì ghét Hứa Giai Kì. Hôm nay đột nhiên Hứa Giai Kì lại xin đến muộn một chút
Hừ, mới đi làm ngày thứ hai đã xin đến muộn. Cô ta tưởng cô ta là nữ Vương đại nhân à. Thích đến thì đến thích đi thì đi sao
- Thư kí Hứa đâu
Hoắc Triển Bạch nhìn Nhược Lam rồi nhíu mày. Cô bé của anh sao không mang cafe tới
Thấy Hoắc Triển Bạch nhíu mày, Nhược Lam liền nhân cơ hội kể tội của Giai Kì. Nếu được cô ta rất muốn Tổng tài đuổi việc Hứa Giai Kì ngay. Cái gai này... để lâu sẽ đâm chết cô ta mất
- Tổng tài, hôm nay Hứa Giai Kì nói sẽ đến trễ. Ngài xem, hôm nay mới là buổi thứ hai thôi mà cô ta đã như vậy. Rồi sau này kỉ cương của công ty rồi sẽ ra sao đây. Tôi nghĩ...
- Ra ngoài đi!
Nhược Lam chưa kịp nói hết câu thì đã nhận được lệnh đuổi người của Tổng tài. Cô ta vô cùng uất ức. Vì cái gì mà ả kia lại được Tổng tài bêng vực như vậy. Lại còn la mắng đuổi cô ta ra ngoài bằng cái giọng điệu lạnh tanh kia
- Sao còn chưa đi
Giọng của Hoắc Triển Bạch ngày càng trầm xuống như thể đã sắp mất hết kiên nhẫn. Nhược Lam lại càng không cam tâm, nhưng cuối cùng vẫn phải cắn răng bặm môi mà quay gót ra ngoài
Hứa! Giai! Kì!







