10 năm chờ đợi anh

Chương 11: Chương 11

Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân-Nè em mau đứng lên đi không ướt hết quần áo giờ! Anh nói -Nhưng mà tôi bị trật chân rồi. Cô nói Bỗng anh cúi người xuống quay lưng về phía cô, nói -Em lên đi tôi cõng em. -Không! Tôi không muốn. -Vậy tôi cho em hai phương án:một là tôi cõng em, hai là tôi bế em. Anh ra điều kiện -Anh... -Tôi làm sao? -Em mau chọn đi, không tôi sẽ lập tức thi hành phương án hai. -Tôi chọn... phương án một -Ngoan vậy phải tốt. Anh nói - Anh đúng là cái đồ mặt dày như thớt. Cô chửi thầm -Em nói gì đó? -À, tôi chỉ nói là công tử đừng chấp kẻ tiểu nhân. -Ờ! Cô lại lẩm bẩm -Tôi mà là tiểu nhân thì anh là cái đồ cầm tinh con cẩu. Anh và cô trên hành lang trường học vẫn cứ đấu võ mồm. Đâu ai biết cái câu chuyện dở khóc dở cười của anh chị đã bị Vân Thư thấy hết. Rồi Vân Thư nói -Anh ta rất hợp với Dương nhi nha! Anh đặt cô xuống ghế đá trong sân trường rồi cúi xuống chân cô, nói -Không biết tại chân em to hay vết trẹo to nữa?! Cô nói -Bộ chân tôi to thế sao, có lẽ tôi lên ăn ít đi. Anh nâng chân cô nên đặt trên đùi mình rồi dùng bàn tay khéo léo bẻ khẽ cổ chân cô. Sau đó bảo

Truyện khác cùng thể loại