Yến

Chương 43: Chương 43

Người dịch: Yuki (Bạch Nhật Mộng) " Đã năm ngày trôi qua rồi - " Mặt Túy Nguyệt lộ vẻ ưu tư. " Đúng vậy, thế nhưng Lãnh y - vẫn còn chưa tỉnh lại. " Tại sao lại như vậy chứ - " Cứ tiếp tục như vậy, ta nghĩ Lam quốc sắp bị Túy Thần hủy đi cái bàn thứ tư rồi - " Nhìn Túy Thần lại đập phá bàn, Túy Nguyệt bất đắc dĩ nói. " Có lẽ hắn sắp có danh hiệu 'kẻ hủy diệt bàn' rồi - " Chỉ Kỳ đáp lại. Rốt cuộc đến khi nào Lãnh mới tỉnh lại đây - dù sao chúng ta cũng đã thử hết đủ mọi cách rồi - căn bản không hiểu tại sao lại như vậy - " Ngươi nói! Tại sao Lãnh còn chưa có tỉnh?! Tại sao?! " Túy Thần chuốc giận lên người ngự y. " Hồi - hồi hồi hồi thái thượng hoàng, lão lão lão thần thật sự không biết! Cái đó -  vô thượng hoàng vốn không có bất kì triệu chứng nào hết - " Vị ngự y đáng thương. " Vậy tại sao còn chưa tỉnh? Mau làm y tỉnh lại, có nghe chưa?! Nếu không - " " Túy Thần ngươi làm ổn đủ chưa. " Túy Nguyệt ngăn Túy Thần làm loạn. " Tại sao cha tỉnh lại đã năm ngày rồi mà Lãnh còn chưa có tỉnh? Có phải đã xảy ra chuyện rồi không - Lãnh - " " Việc bây giờ ngươi có thể làm là đợi, Lãnh y chỉ là hôn mê thôi - hô hấp, nhịp tim vẫn còn mà. " Chỉ Kỳ khuyên hắn. " Ta đã đợi rất lâu rồi - càng đợi thì càng sợ - sợ y cứ như vậy hôn mê bất tỉnh - " Túy Thần thì thầm. " Túy Thần, ngươi nên tin tưởng ở Lãnh, Lãnh tuyệt đối sẽ không nỡ bỏ lại ngươi đâu. " Túy Nguyệt dùng cách của phụ thân an ủi hài tử mà vỗ vỗ vai Túy Thần. " Ta biết - cha - cảm tạ ngươi. " Túy Thần mỉm cười. - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - " Túy Thần ngươi đã hai ngày không chợp mắt rồi, đi nghỉ ngơi một lát đi. " Túy Nguyệt đau lòng nói. " Không cần - ta phải đợi Lãnh tỉnh lại - ta hi vọng người đầu tiên y nhìn thấy sẽ là ta - " Túy Thần kiên trì nói. " - Đến khi Lãnh y tỉnh lại thì ngươi đã gục ngã mất rồi, như vậy thì chẳng phải càng nguy hơn sao? " Túy Nguyệt khuyên răn. " Sẽ không đâu! Ta - ách - " Chưa kịp phản bác lại thìTúy Thần đã hôn mê rồi. " Chỉ Kỳ - " Túy Nguyệt nhìn về phía tên đầu sỏ. " Không trực tiếp đánh hắn bất tỉnh, hắn sẽ tiếp tục ở đó tranh cãi với ngươi. " Chỉ Kỳ nói. " Ai - " Túy Nguyệt than thở. " Ta đưa hắn về phòng trước, ta không biết lực tay của ta đối với những người biết võ công có bao nhiêu sức sát thương đâu. " Chỉ Kỳ cõng Túy Thần. " Vậy để ta chăm sóc Lãnh. " Túy Nguyệt đáp lại. " Ân. " Đợi sau khi Chỉ Kỳ và Túy Thần và Chỉ Kỳ rời khỏi, Túy Nguyệt đến ngồi bên cạnh giường của Lãnh. " Tại sao lại có thể như vậy - Lãnh - " Túy Nguyệt thì thầm. " - Ngô - " Lãnh?!

Truyện khác cùng thể loại